Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Tác giả: Phong Lộng

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341183

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1183 lượt.

i cảnh giác hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”, chưa kịp hỏi hết đã liếc thấy quyển sách hắn bắt tôi đọc ở trên giường, lập tức biến sắc, nhìn tôi dò hỏi.
Tôi trừng mắt lườm hắn. Anh nhìn tôi làm cái quái gì? Đều do anh hại cả, may mà tôi có nghĩa khí, không bán đứng anh, một mình chịu oan ức.
“Vĩnh Kỳ, đừng hỏi nữa”. Hình như dì định giữ lại thể diện cho tôi, nhanh nhẹn cất cuốn tạp chí vào túi xách của mình:”Hai đứa mau đi xin nghỉ học vài hôm, về nhà với mẹ và bác”.
“Xin nghỉ học? Tại sao?”
“Con hỏi ít thôi, tóm lại là nhà có việc”.
Lôi cả Vĩnh Kỳ về nhà ư? Liếc hắn một cái, tôi không muốn, hắn chỉ giỏi hại tôi thôi.
May mà mẹ tôi lên tiếng: “Em à, chị thấy cứ để Vĩnh Kỳ ở đây đi. Chuyện của Đồng Đồng không cần làm ảnh hưởng đến việc học của Vĩnh Kỳ. Chúng ta đưa Đồng Đồng về là được rồi”.
Có vẻ Vĩnh Kỳ cuối cùng cũng đã hiểu ra chân tướng sự việc, đột nhiên lớn giọng: “Sao lại chỉ đưa một mình Đồng Đồng về?
Con vừa là anh vừa là bạn học, có việc gì cũng phải chịu một phần trách nhiệm”.
Tôi nhìn hắn khẳng khái hiên ngang, ưỡn ngực nói với mẹ tôi: “Bác, con sẽ luôn ở bên cạnh Đồng Đồng. Bây giờ con đi xin phép nghỉ học” mà chỉ muốn khóc rống lên.
Vĩnh Kỳ ra tay, chuyện xin nghỉ nhanh chóng êm xuôi.
Bốn người chúng tôi vội vàng xuất phát, im lặng tiến về cố hương.
Vừa về đến nhà, tôi lập tức bị mẹ nhốt vào trong kho.
Nhà tôi ở tầng một, là một căn nhà liền sân có hai phòng khách ba phòng ngủ. Ở một bên sân, mẹ tôi nhờ người dùng xi măng xây một căn phòng thấp bé đựng đồ linh tinh, bình thường chỉ có chó mèo chui vào đấy chơi thôi.
Chính tại nơi này, tôi đã trải qua ba ngày không thấy ánh mặt trời, trong lòng thấp thỏm không yên, lồng ngực chua xót buồn tủi.
Tại sao lại nhốt tôi? Lẽ ra bọn họ phải nhốt cái tên biến thái Vĩnh Kỳ kia mới đúng! Tôi nghiến răng căm phẫn cả buổi, nhưng khi đối mặt với ánh mắt thương xót của dì mỗi lần đến đưa cơm là tôi lại không thốt ra được chữ nào.
Hà Vĩnh Kỳ, tôi hận anh, anh phải đền bù cho thanh danh của tôi!
Ngày thứ ba, trong lúc tôi đang coi cái sofa cũ lâu không dùng đến là Vĩnh Kỳ mà ra sức đấm đá, cánh cửa bị khóa ngoài đột nhiên mở ra.
Bữa trưa hôm nay đến sớm vậy sao?
Quay đầu lại thì nhìn thấy bộ dạng toe toét của Vĩnh Kỳ, mặt tôi lập tức tối sầm lại.
“Cút!”, tôi hét lên, phát ra âm thanh trầm thấp như lũ chó hoang nhìn thấy kẻ địch.
Vĩnh Kỳ vẫn giữ nguyên nụ cười đáng ghét, giở giọng nịnh nọt: “Đồng Đồng, anh đến cứu em đây”.
“Cút!”
“Em bị nhốt ba ngày, anh lo phát điên lên được. Nhưng anh cũng bận tối mắt tối mũi”, Vĩnh Kỳ lờ tịt ánh mắt căm hờn của tôi, ung dung bước đến ngồi xuống sofa: “Ngày đầu tiên, anh vất vả lắm mới giải thích cho bác hiểu, đồng tính không thể đổ hết lỗi lên đầu một người được, bởi vì cấu tạo gene của con người quá phức tạp”. Thấy tôi siết chặt nắm đấm tiến lại, hắn cũng biết không nên dài dòng, vội vàng kết luận: “Tóm lại anh đã giải thích cặn kẽ cho bác biết, chuyện này không thể trách em được. Em cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi”.
“Không thể trách tôi?”, tôi hơi cúi người, bất thình lình lao tới, bóp cổ hắn: “Đều tại anh! Tại anh cả!”.
Vĩnh Kỳ như có chuẩn bị trước, tay tôi vừa chạm cổ, hắn liền xoay người, vật tôi xuống sofa: “Xem em này, bị nhốt đã ba ngày mà lửa giận vẫn ngùn ngụt như thế. Đừng nghịch cổ anh, anh có máu buồn”. Hắn gỡ từng ngón tay tôi ra, thái độ thản nhiên như không làm tôi tức muốn ói máu.
Sau đó, hắn tiếp tục nói: “Ngày thứ hai, anh phải hi sinh cả bản thân mình để giúp bác hiểu, hai người đàn ông quan hệ với nhau rât nguy hiểm, đặc biệt là AIDS này, bệnh lây qua đường tình dục này,… bất cẩn một chút có thể mất mạng như chơi”.
Tôi chớp chớp mắt, bắt đầu nghiến răng: “Anh cũng biết có thể mất mạng như chơi, sao không cải tà quy chính đi… ư ưm…”.
Vừa lơ là phòng bị một cái, lưỡi của tên khốn đó lập tức đột phá vòng vây, nhanh nhẹn tiến vào trong trêu chọc khắp nơi. Đến lúc bắt được lưỡi tôi liền không ngừng mút mạnh.
“Ư ư…”, tôi sắp nghẹt thở đến nơi.
“Ngày thứ ba, dựa vào kết quả của hai ngày trước, anh và bác cuối cùng đã đưa ra một kết luận chung”. Vĩnh Kỳ vẫn chưa thỏa mãn, còn cắn môi tôi một cái mới đắc ý buông tha, cúi đầu cười nhẹ: “Thứ nhất, không thể dùng những biện pháp cưỡng chế vô dụng như chửi mắng, đánh đập để thay đổi khuynh hướng giới tính của em nữa. Thứ hai, nếu như các biện pháp điều trị tâm lý đều vô ích thì, dựa vào yếu tố khách quan là bác chỉ có em là con một, mọi người quyết định chấp nhận khuynh hướng giới tính của em”.
Tôi khóc không thành tiếng. Tại sao lại phải chấp nhận? Tôi làm gì có cái khuynh hướng biến thái đó đâu!
“Thứ ba, nếu như khuynh hướng giới tính của em đã không thể thay đổi, vậy thì vì sự an toàn của em, nhất định phải vô cùng cẩn thận khi chọn người yêu. Bởi thế, nếu không có sự đồng ý của mọi người, em không được phép tùy tiện qua lại với bất kì thằng nào”. Vĩnh Kỳ ngẫm nghĩ, sau đó thêm vào một câu mờ ám: “Bác và mẹ đã cho anh toàn quyền quyết định chuyện chọn người yêu cho em, anh cũng


XtGem Forum catalog