Tác giả: Phong Lộng
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1080 lượt.
này nhé, tôi không liếm tai anh, anh cũng không liếm tai tôi. Xem như công bằng, được chưa?”.
Vĩnh Kỳ xem ra cũng chịu nói lý lẽ: “Thế này đi, anh liếm tai em, em cũng liếm tai anh. Xem như công bằng rồi, được không?”.
Tôi tức hộc máu.
“Tại sao tôi phải cho anh liếm tai?”, to tiếng tranh luận vấn đề này với một thằng con trai thật là mất mặt.
“Bởi vì em đã cưỡng bức anh, vì anh là người của em, vì anh thích thế!” Vĩnh Kỳ còn to mồm hơn tôi: “Về trường một cái là em quên luôn giao ước của chúng ta rồi. Anh phải gọi điện cho bác, nói với bác em cưỡng…”.
Mặt tôi trắng bệch, lao đến bịt miệng hắn lại, lo lắng ngó ra ngoài cửa sổ xem có ai nghe trộm hay không.
“Coi như tôi sợ anh rồi”. Tôi cắn răng, nhắm mắt lại: “Đây, liếm đi, liếm cho no nê đi. Tối nay không mua cơm cho anh nữa”. Vĩnh Kỳ mắt sáng như đèn pha.
Căn phòng yên tĩnh trở lại, Vĩnh Kỳ chuyên tâm di chuyển đầu lưỡi.
Sức nóng lan từ đầu lưỡi xuống vành tai. Một cảm giác tê dại khó hiểu dần dần xâm chiếm toàn thân.
“Nhột quá”, tôi nhíu mày.
“Đồng Đồng, tai em đang tự động đậy này”. Vĩnh Kỳ cười khẽ bên tai tôi: “Giật từng cái một, thật dễ thương”.
“Lắm lời, tai tôi đương nhiên là dễ thương. Này, liếm đủ chưa, nhột chết được”.
Giọng hắn mỗi lúc một khàn hơn: “Em có biết không, tai của đàn ông thực ra rất nhạy cảm”.
Tôi lườm hắn một cái. Bị anh liếm như thế, không nhạy cảm mà được à?
“Đồng Đồng, anh thích em”. Vĩnh Kỳ khẽ khàng nói, từng chữ từng chữ như những hạt mưa, nhẹ nhàng rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Môi hắn, không biết từ lúc nào đã dời xuống môi tôi.
“Hôn nào”, hắn bình tĩnh nói.
Tôi nghe thấy một thứ gì khác nữa trong giọng nói ấy, lại không nói rõ được.
Kì lạ nhất là, trong cơn mơ màng tôi đã khẽ gật đầu.
Bờ môi nóng ấm của hắn chạm lên môi tôi, trong chớp mắt toàn thân nóng ran, một mặt, quá trình hô hấp bị chặn lại, mặt khác, dường như có một luồng khí nóng bỏng chảy vào khoang miệng.
Mùi vị của Vĩnh Kỳ lan ra trong miệng, đột nhiên tôi phát hiện, thì ra mùi vị của hắn đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng tôi.
E là tôi đã ăn phải thứ bùa ngải gì đó, thần trí bắt đầu mụ mị.
Có chút buồn ngủ, tôi mơ màng nhắm mắt lại, đầu lưỡi bỗng đón nhận đợt tấn công của Vĩnh Kỳ.
“Vĩnh Kỳ…”, tôi khẽ gọi tên hắn. Ngay lập tức giật mình, không ngờ thứ âm thanh trầm ấm hấp dẫn đó lại thốt ra từ miệng mình.
Vĩnh Kỳ như một mãnh thú tràn đầy sức mạnh, vừa nghe thấy tiếng gọi của tôi thì lại càng như được cổ vũ. Eo bị giật mạnh, Vĩnh Kỳ đè tôi xuống giường.
Tôi mở to mắt, nhìn thấy một cặp mắt mờ đi vì khao khát và ham muốn.
Đột nhiên tôi thấy sợ hãi chuyện sắp xảy ra, cảm giác bất an và lo lắng như bị bụi gió cuốn, ngày càng dâng cao.
“Vĩnh Kỳ”, bàn tay chạm vào thắt lưng làm tôi chấn động, quên mất khí chất anh dũng quả cảm thường ngày, chẳng những không nhảy bật dậy đập cho tên quỷ háo sắc này một trận, mà ngược lại, còn vô cùng căng thẳng nắm chặt tay hắn, ánh mắt khẩn cầu lí nhí: “Tôi… tôi…”.
Nói ra hai chữ “tôi sợ”, thực sự quá mất mặt.
Đôi mắt sâu thẳm của Vĩnh Kỳ nhìn tôi, có lẽ hắn sẽ nhanh chóng hiểu được thôi.
“Đồng Đồng, đừng sợ”. Hắn mỉm cười, nhẹ nhàng dời bàn tay tôi ra chỗ khác, tiếp tục công việc với cái thắt lưng của tôi.
“Đừng cởi”. Tôi bướng bỉnh yêu cầu, nhưng ngữ khí toát lên sự van nài bất lực.
Chết tiệt! Van nài cái khỉ gì? Bất lực cái khỉ gì?
Vĩnh Kỳ cúi đầu, tiếp tục thực hiện các động tác nhẹ nhàng. Chốt thắt lưng vang lên một tiếng “tách”, bị tháo ra rồi.
“Đã bảo là đừng cởi mà”. Tôi muốn quát lên, nhưng toàn thân cảm thấy tê dại. Bàn tay hắn thật quá đáng, từ lúc nào đã luồn qua phéc mơ tuya rồi?
“Anh có cởi đâu, tự nó bung ra đấy chứ”.
Vẻ mặt mới ngây thơ làm sao.
“Đừng chạm vào!” Lại nói chậm một bước. Tôi giật mình một cái, toàn thân rúng động.
Những ngón tay khéo léo mơn man trên đùi, cảm giác nhồn nhột truyền đến tận tim. Vĩnh Kỳ mỉm cười ngọt ngào: “Không vội, chúng ta sẽ làm từ từ”.
Tôi không thể không kháng cự: “Nhột lắm, đừng cù tôi… a… đã bảo anh đừng cù, cẩn thận không tôi… tôi…”.
“Ha ha, anh biết”. Vĩnh Kỳ nói: “Cẩn thận không em sẽ theo ‘phản xạ tự nhiên’ mà đánh anh chứ gì”. Vĩnh Kỳ vừa cười thích thú vừa di chuyển tay dần lên phía trên.
“Ưm…”, tôi rên khẽ, nhất thời thở dốc.
“Đồng Đồng, anh bắt được em rồi”. Vĩnh Kỳ làm như đang chơi trốn tìm không bằng.
Bụng dưới thắt lại. Ngón tay hắn ấn nhẹ lên chỗ nhạy cảm.
Tôi lại rên khẽ một tiếng.
Không thể không phản kháng nữa rồi. Tôi nắm lấy bàn tay hắn qua lớp vải mỏng: “Bỏ ra, anh bỏ ra. Tôi sắp không xong rồi”.
“Không xong? Sao lại không xong?” Hắn mờ ám hỏi, lực tay lại mạnh hơn một chút.
“Ư…”, tôi không làm gì được, chỉ biết ra sức thở dốc. Phần eo không còn chút sức nào, đầu ngửa ra sau, tôi nửa nằm nửa ngồi tựa vào thành giường.
Ánh sáng trước mắt không ngừng lay động, bên tai chỉ nghe thấy tiếng tim đập điên cuồng.
Tim tôi đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Vĩnh Kỳ ghé sát lại, nhìn tôi chăm chú. Giây phút này, vẻ mặt h