Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Tác giả: Phong Lộng

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1087 lượt.

br>“Aaa! Là Vĩnh Kỳ này!”
“Cuối cùng cũng nhìn thấy cậu rồi, cứ tưởng cậu không kịp về thi chứ”. Hà Đông Bình mừng rỡ ôm Vĩnh Kỳ một cái, quay đầu nhìn thấy tôi, sắc mặt liền trở nên trắng bệch, gượng cười nói: “Chào Đồng Đồng, sắc mặt không tệ nhỉ”.
“Đồng chí Đông Bình, chúng mình cũng ôm một cái chứ nhỉ”. Tôi cũng cười, một tay tóm lấy cổ áo của hắn, nghiến răng, thấp giọng đay nghiến: “Cậu hại tôi một trận thê thảm!”.
Hà Đông Bình mặt xám xịt như đất sét: “Ấy, có gì từ từ nói mà…”, đảo mắt tứ phía, mong chờ sự tương trợ của bọn trong lớp.
“Từ từ nói?” Tôi lườm hắn bằng cặp mắt hung dữ: “Cho cậu một cơ hội, giải thích rõ ràng về đống thư tình tối hôm đó đi”.
“Đó là tại Đồng Đồng có mê lực kinh người, hơn nữa… tại bọn mình sốt ruột thay hai cậu mà…”
Bốp! Tôi cho hắn một đấm.
“Khốn khiếp!” Tôi hét lớn: “Cậu có biết đống thư chết tiệt đó gây ra rắc rối lớn thế nào không?”.
“Rắc rối gì? Chất xúc tác của tụi tớ có hiệu quả chứ?” Uông Ly Ly chen vào, háo hức chờ mong tôi kể diễn biến câu chuyện.
“…” Nghĩ đến hàng loạt những sự kiện đẫm máu và nước mắt vừa qua, tôi dằn lòng cố nhịn. Có chết cũng không nói.
Không ngờ ánh mắt bi ai căm phẫn, chứa đầy oan ức của tôi lại khiến đám đông hò reo sung sướng.
Hạ Mẫn gật đầu nói: “Ừm, cuối cùng cũng có tiến triển rồi”.
“Mặc dù rất tiếc…”, Uông Ly Ly quay sang đối mặt với Hà Đông Bình, cảm khái nói: “… nhưng ít nhất Vĩnh Kỳ cũng thuộc về người của chúng ta, không bị mấy cây si lớp khác cuỗm mất”.
“Hì hì, Ly Ly, như vậy tức là chúng ta đã hoàn thành sứ mệnh rồi?”
Tôi hết ngó trái lại ngó phải, Vĩnh Kỳ đứng bên cạnh còn cười hì hì đồng tình, thật lộn ruột.
“Khoan đã”. Một giọng nói bình tĩnh nhưng mạnh mẽ phá tan bầu không khí. Đàm Diệu Ngôn rẽ đám đông tiến tới, trông uy phong lẫm liệt.
“Đồng Đồng, có thật là cậu đã chính thức qua lại với Vĩnh Kỳ không?”
“Việc này…”
Hắn nhìn tôi, mỉm cười nói: “Mình biết, cậu nhất định là có chuyện khó nói”.
Câu nói đó đã chạm đúng chỗ ngứa, tôi chỉ muốn gật đầu òa khóc.
Đúng là chuyện khó nói mà…
“Đồng Đồng, chúng ta về phòng, mặc xác hắn”. Vĩnh Kỳ thản nhiên kéo tay tôi, cố ý thị uy với Đàm Diệu Ngôn.
Tôi lườm hắn một cái, tại sao lại phải về phòng? Làm thế có khác gì ở trước mặt mọi người chính thức công nhận hai đứa là một cặp?
Vĩnh Kỳ hạ giọng nói nhanh vào tai tôi: “Yêu thương che chở”.
“Che cái đầu anh ấy!” Tôi đưa tay cốc hắn một cái, sau đó tỉnh ngộ ngay tức khắc, vội vàng giải thích: “Vừa rồi là phản ứng tự nhiên, không tính là vi phạm giao ước”.
Vĩnh Kỳ chau mày, bắt đầu lẩm bẩm: “Không hạnh phúc, anh không hạnh phúc…”.
Uy hiếp tôi? Tôi lườm hắn tóe khói, cuối cùng vẫn bị hắn lôi đi.
Về đến phòng, Vĩnh Kỳ lâp tức đóng cửa lại.
“Hứa với anh, sau này không được nói chuyện với Đàm Diệu Ngôn nữa”.
“Tại sao?”
“Hắn có ý đồ xấu với em”. Vĩnh Kỳ hù dọa: “Hắn sẽ nhân lúc đêm khuya thanh vắng giở trò với em”.
Tôi nhớ lại bộ dạng lịch lãm thanh thoát của Đàm Diệu Ngôn, cười châm chọc: “Sao anh biết chứ? Hắn đã làm như thế với anh à?”.
Vĩnh Kỳ đột nhiên đỏ bừng mặt, lúng túng quay đi chỗ khác: “Nói bậy”.
“Ồ?” Tôi gãi cằm: “Hình như có gì đó là lạ”, đứng dậy bước đến trước mặt Vĩnh Kỳ, nhìn hắn chằm chằm: “Vĩnh Kỳ, anh rất lạ”.
Vĩnh Kỳ dựng ngược lông mày: “Em còn chưa hứa với anh!”.
“Tại sao tôi lại không được nói chuyện với Đàm Diệu Ngôn chứ?”
“Bởi vì khi em nói chuyện với hắn, anh sẽ cảm thấy rất khó chịu”.
“Không được, không đồng ý”.
“Đồng Đồng, em nói sẽ yêu thương che chở cho anh”.Vĩnh Kỳ xuống nước.
“Không được, chiều quá hóa hư”.
“Anh đã là người của em rồi”. Hắn tung đòn sát thủ.
“Không được, là người của tôi thì phải ngoan ngoãn nghe lời tôi mới đúng”.
“Vậy anh đi gọi điện cho bác, nói em cưỡng bức anh”. Lần này, hắn ra át chủ bài.
Tôi cúi đầu như ngọn cỏ bị gió mưa hành hạ.
Vĩnh Kỳ mừng rỡ chớp mắt: “Em hứa chứ?”.
Tôi không nói gì.
Hừ, thô bỉ vô liêm sỉ, chỉ biết lợi dụng điểm yếu của người khác!
Hắn ôm tôi vào lòng: “Vậy là hứa rồi nhé”, hôn một cái thật kêu lên má tôi.
“Đừng có cắn tai tôi”. Tôi lắc đầu quầy quậy.
Hắn ôm chặt tôi, không ngừng cắn cắn, thì thầm: “Không được động đậy, để anh liếm tai em”.
“Có phải bánh kem đâu, liếm cái gì mà liếm”. Tôi gầm khẽ, đập vào gáy hắn một cái, sau đó lại luống cuống thanh minh: “Phản ứng tự nhiên, không vi phạm giao ước”. Thật chẳng khác gì Hiệp ước Nam Kinh bất bình đẳng mà Anh ép Trung phải kí năm nào!
Tôi ngoan cường phản kháng, liên tục giáng cho hắn mấy cú “phản ứng tự nhiên”, Vĩnh Kỳ đành miễn cưỡng buông tôi ra.
“Hu hu…”, hắn phát ra thứ âm thanh mà chỉ những con mèo sắp chết đói mới kêu nổi, mặt mày bất mãn ngồi xuống ghế: “Anh không hạnh phúc, chẳng hạnh phúc một chút nào…”.
Tôi vốn định mặc xác hắn, nhưng phát hiện trong lúc rên rỉ, ánh mắt hắn không ngừng phóng về phía điện thoại, nhất thời đầu óc trở nên căng thẳng.
“Rốt cuộc anh muốn thế nào?”
“Anh chỉ muốn liếm tai em thôi mà”.
Tôi thử nói lý lẽ với hắn: “Thế


XtGem Forum catalog