Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.

Giai Giai, rồi đi lên hỏi Lưu Vũ: “Như thế nào?”
“Cậu ta đang tập huấn, không phải vô cớ mất tích.” Lưu Vũ nhìn Giai Giai một cái, lời này trả lời Từ Nhan, đồng thời cũng nói cho Giai Giai nghe.
Trái tim phập phồng của Giai Giai này, rốt cuộc nhanh chóng buông xuống rồi.
Anh ấy không phải cố ý không quan tâm mình, anh ấy không có quên cam kết ngày xưa. Giai Giai vui mừng đến thiếu chút chảy nước mắt.
“Ngày mai anh sẽ đến doanh tập huấn.” Lưu Vũ trầm ngâm chốc lát rồi nói.
Lúc này, ba Lưu ngồi ở trên ghế salon vẫn luôn không nói gì bèn nói: “Chuyện này không thể cứ tính như thế.”
“Ba, ba yên tâm, con sẽ xử lý tốt chuyện này, thằng nhóc Cao Phong này, con sẽ khiến nó trả giá thật lớn.” Lưu Vũ hung hăng nói xong, anh không tha cho thằng nhóc Cao Phong này.
Tim của Giai Giai giống như tiến vào hầm băng, lạnh nóng không tự biết, càng bị lời nói của Lưu Vũ chấn cho sợ hết hồn hết vía, muốn nói, lại không dám nói chuyện.
“Tiểu Vũ, chớ gây động tĩnh quá lớn, Cao Phong dù sao cũng là bạn trai của em gái con, chừa chút mặt mũi, cũng cho Giai Giai lưu chút thể diện”, mẹ Lưu nghĩ tới vẫn là vấn đề về sự trong sạch của con gái.
“Con biết rồi, mẹ, con sẽ không quá làm khó cậu ta.” Nói xong, Lưu Vũ lại nhìn Giai Giai một cái.
Giai Giai muốn nói lại thôi, rất muốn xông tới nói vài lời hay với Lưu Vũ, nhưng chân lại nặng như đeo chùy, cô vẫn còn sợ.
Nhìn anh hai và cha mẹ đàm luận thật lâu, cô thì cứ đứng ở một bên không nói gì.
Cô biết ngày mai anh hai đi tìm Cao Phong, nhất định sẽ làm khó Cao Phong, cô không muốn anh hai đối xử Cao Phong như thế.
Nghĩ đi nghĩ lại, nỗ lực thật lâu, khi Lưu Vũ muốn về phòng, cô rốt cuộc lấy dũng khí kêu: “Anh, tha cho Cao Phong đi.”
“Hả?” Lưu Vũ quay đầu lại, lại thấy gương mặt trắng bệch của Giai Giai.
Anh quá rõ ràng trong lòng em gái đang suy nghĩ gì, nó vẫn yêu thương tình lang của nó, sợ anh đối phó Cao Phong, nhưng nó không biết, chính mình tức giận thế là vì ai à?
“Cô bé ngốc.” Lưu Vũ không nói gì khác, chỉ thở dài nói ra một câu này.
“Anh, ngày mai… Em muốn đi chung quanh anh…” Cô muốn đi gặp Cao Phong, đã nửa tháng không nhìn thấy anh ấy rồi, trong lòng cô rất nhớ anh ấy.
Lưu Vũ lại không có trả lời, chỉ nói: “Đi ngủ sớm một chút đi, bây giờ em không phải một mình rồi.”
Nhưng Giai Giai vẫn lo lắng, lúc này cô làm sao có thể ngủ được? Ngày mai, rốt cuộc sẽ như thế nào? Anh hai sẽ tha cho Cao Phong sao?
Cô trợn tròn mắt nhìn trần nhà, tay lại kìm lòng không được sờ lên bụng của mình.






Một đêm này, Giai Giai làm sao ngủ được. Nhưng cô đâu có biết, anh hai ở phòng bên cạnh cũng trằn trọc trở mình, vẫn luôn không ngủ được.
Cao Phong đã từng là người lính anh tự hào nhất khi mới tốt nghiệp vào quân khu, cậu ta 25 tuổi đã vào doanh, ở trong quân khu có tương lai không thể định hết. Nhưng đáng chết, cậu ta lại làm hại em gái anh, quan trọng hơn là Giai Giai lại không thể lập tức gả cho cậu ta.
Nếu như Cao Phong yêu Giai Giai, nguyện ý cưới nó, anh tự nhiên cũng bỏ qua cho cậu ta, nhưng nếu như cậu ta chỉ vui đùa một chút, vậy thì đừng trách anh không khách sáo.
Đứa bé là nhất định phải bỏ, nhưng anh biết nói sao với Giai Giai chứ? Giai Giai sẽ không chịu nổi mất.
"A Vũ, còn đang suy nghĩ về chuyện Giai Giai à?" Từ Nhan tỉnh dậy, lại thấy Lưu Vũ ngồi ở đầu giường hút thuốc lá, khói bay đầy phòng làm cô muốn sặc. "Sao anh lại hút thuốc lá? Không phải bảo anh cai rồi sao? Chuẩn bị cho việc mang thai đó."
"Anh xấu xa như vậy sao? Là Giai Giai còn chưa đủ tuổi."
Gió nổi lên rồi, từ ngoài cửa sổ chui vào, khiến Từ Nhan cảm thấy lạnh.
"Sao anh không đóng cửa sổ?" Từ Nhan kéo y phục trên người, từ trong tới ngoài vẫn cảm thấy lạnh.
Lưu Vũ yên lặng đứng dậy đi đóng cửa sổ hộ, lại nghe Từ Nhan nói: "Ngày mai đừng quá làm khó Cao Phong, em rất thưởng thức Cao Phong, cậu ta . . . ."
Từ Nhan vốn muốn làm tiêu tan lửa giận của anh, kết quả lại làm cho lửa trong lòng anh trỗi dậy.
"Còn anh thì sao? Em không thưởng thức à?" Lưu Vũ cố ý sầm mặt, lật người đè lên cô, đôi môi cũng che lên.
Từ Nhan bị anh hôn vừa vặn, mùi thuốc lá trong miệng anh sáp nhập vào miệng của cô hết, nên cô dùng sức tránh anh, mắng anh một câu: "Đánh răng đi, hôi chết người."
Lưu Vũ cũng không để ý cô, chỉ lo hôn một cách bá đạo và dịu dàng, từ từ hòa tan sự giãy giụa của cô, chỉ còn lại tiếng thở dốc.
Khi Từ Nhan tỉnh lại, Lưu Vũ đã không còn bên cạnh, xem đồng hồ, đã qua tám giờ, anh đã lên xe rồi chắc.
Cô chóng mặt rời giường, ngày hôm qua bị anh chơi đùa quá mức rồi. Không biết tại sao anh lại liều lĩnh thế, cứ giày vò một lần lại một lần, giống như phải phá hủy xương cốt cả người cô.
Cuối cùng còn cho ra kết luận là: kích thích.
Vừa ra khỏi phòng, lại thấy Giai Giai mặc đồ ngủ đứng ở trong phòng, xõa tóc, thiếu chút nữa hù cô chết.
"Giai Giai, em dạo chị hết hồn, người dọa người sẽ bị chết đó, đạo lý này em không hiểu à?" Từ Nhan vỗ ngực một cái, h


Lamborghini Huracán LP 610-4 t