Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.
tôi, tôi cũng hận mình, vì tôi đã dùng thủ đoạn ti tiện và ác độc đó để dành được anh ấy. Chúng tôi kết hôn, tôi cố gắng cảm hóa trái tim của anh ấy nhưng nói thật lòng, tôi biết rõ anh ấy hận tôi. Khi đó tôi không chỉ dùng chuyện này đe dọa anh, tôi thậm chí còn nhắc lại chuyện cũ, vẫn dùng chén cơm của cha anh ấy để uy hiếp, thậm chí đích thân tìm đến cha của anh ấy...... Mấy năm qua, mặc dù anh ấy ngủ cạnh tôi, nhưng trong lòng anh ấy không hề có tôi. Anh ấy đã nói với tôi rất rõ, người anh ấy yêu luôn là cô.”
Từ Nhan đột nhiên cảm thấy thế giới này rất châm chọc, châm chọc là người yêu nhau cuối cùng lại không thể ở bên nhau.
“Thật ra thì hôn nhân của chúng tôi, ngay từ lúc kết hợp đã tồn tại trên danh nghĩa, tôi được đến hôn nhân, nhưng mà tôi từ đầu đến cuối không có được tim của anh ấy. Mấy ngày trước, anh ấy đề nghi ly hôn với tôi, hiệp nghị thư cũng viết xong, chỉ bảo tôi ký tên, tôi rốt cuộc vẫn không có được thứ mình muốn...”
“Tôi chỉ hi vọng cô nói rõ với anh ấy, nếu kết hôn, thì đừng ly hôn nữa, nếu thương anh ấy thì thành tâm giữ lại anh ấy đi.” Từ Nhan bắt đầu là hận, nhưng đến cuối cùng cảm thấy Hứa Ngạn Vân rất đau xót, cũng rất đáng thương.
Nhưng người đáng thương, cũng có chỗ đáng hận!
Sự bi ai của Hứa Ngạn Vân là cô ta đã hao hết ý định vẫn công dã tràng, đáng hận cũng là cô ta dùng nhiều thủ đoạn vô sỉ hèn hạ giành Tưởng Tần khỏi tay mình.
Nhưng nếu như năm đó Hứa Ngạn Vân không giương đao cướp tình, có lẽ sau đó Từ Nhan cũng không quen Lưu Vũ, hôm nay hồi tưởng chuyện năm đó, Từ Nhan chỉ cảm thấy như mới hôm qua.
Thì ra Tưởng Tần ở trong lòng của cô, đã thành công một phong cảnh, phong cảnh trong quá khứ, chỉ nằm trong trí nhớ, giống như cảnh sắc xem được khi ngồi xe lửa, rốt cuộc vẫn bị bỏ ra sau.
Mà Lưu Vũ, chính là phong cảnh bây giờ của cô, người đời này cô phải quý trọng.
Yêu, thì ra có thể từ phong cảnh này chuyển tới phong cảnh khác, chỉ tùy người ngắm phong cảnh.
Câu nói sau cùng của Hứa Ngạn Vân vẫn luôn gõ vào trong lòng cô: “Tưởng Tần nói anh ấy sẽ tới tìm cô, anh ấy luôn không quên được cô, nhưng anh ấy nào có biết tôi yêu anh ấy hơn cô nhiều.”
Tìm cô? Câu nói của Hứa Ngạn Vân như cây búa tạ, nện mạnh vào trong lòng của cô.
Thấy số, cô đột nhiên cười, nhận điện thoại, trong điện thoại truyền đến một thanh âm quen thuộc lại dịu dàng: “Tiểu Nhan.”
Vừa nghe được giọng nói của chồng mình, tất cả sự uất ức của Từ Nhan liền bạo phát ra ngoài, lỗ mũi đau xót, nước mắt rơi xuống.
Khi đáp án của bí mật kia nổi trên mặt nước, cô mới phát hiện, thì ra mình cũng không yêu Tưởng Tần lắm, ít nhất bây giờ đối với cho cô mà nói, Tưởng Tần chỉ là một người sống ở trong trí nhớ.
Hứa Ngạn Vân nói Tưởng Tần sẽ tìm đến cô, nhưng việc này có cần thiết không? Hoặc là nói chuyện lâu vậy rồi, gặp lại có ý nghĩa gì? Khi cô cần anh ta nhất, anh ta thành chồng của người khác, hôm nay cô có Lưu Vũ rồi, hôn nhân lại hạnh phúc, thì anh ta xuất hiện?
Giờ khắc này, trong lòng của cô lại chỉ nghĩ đến ưu điểm của Lưu Vũ, người đàn ông này mới là người chồng cô cần quý trọng cả đời.
"Sao thế bảo bối?" Bên đầu điện thoại kia đột nhiên trầm mặc, khiến Lưu Vũ kinh ngạc, cũng làm cho anh có một loại cảm giác lo lắng, Tiểu Nhan của anh đã xảy ra chuyện.
"Mình theo chủ nghĩa độc thân, ai cũng chẳng hẹn." Tiểu Ngư không biết đang giận lẩy hay thật sự mệt mỏi vì tình.
Từ Nhan nghĩ, ngày nào đó cô sẽ liên lạc với Hắc Ngư, hỏi xem cậu ta tính thế nào với Tiểu Ngư. Cô thật đau lòng cho cô ấy.
Từ Nhan sửa sang lại đồ chuẩn bị tan việc. Trong nhà còn có Giai Giai nhưng gần đây cô ấy đã đi làm mà lại còn hành động bất tiện, cho nên vấn đề ăn cơm đều là Từ Nhan giải quyết.
Không biết làm cơm, chỉ có thể đến nhà hàng, nhưng gần đây Từ Nhan cũng đang học nấu ăn. Ông xã thường bận rộn nên cô không thể cứ chờ ông xã về làm cơm.
Nhưng cô không biết cô mới ra cửa chính đơn vị, cách đó không xa lại có một đôi mắt đang ngó chừng cô, tầm mắt kia theo mãi cho đến khi cô ngồi vào xe mới biến mất.
Thời gian luôn khá dài, Từ Nhan muốn thời gian mau mau đến, nhưng hôm nay lại qua thật chậm.
Giai Giai ở giường bên cũng lăn lộn khó ngủ. Thời gian gần đây, Giai Giai luôn mất ngủ lúc nửa đêm, chắc là do mang thai, cho nên chỉ cần mấy người đàn ông không ở đây, Giai Giai sẽ qua ngủ chung với Từ Nhan. Lúc này bụng Giai Giai còn chưa nhìn ra bao nhiêu, y phục vẫn vừa, không khác mấy so với lúc chưa mang thai, nhưng cô ấy lại nôn ọe dữ dội.
Thời gian trước vợ chồng son đi bệnh viện kiểm tra, đã có thể nhìn ra hình dạng đại khác của em bé, có lúc cũng sẽ nghe tiếng em bé, thật là một chuyện rất kỳ diệu.
Nhìn bộ dáng hạnh phúc của Giai Giai, Từ Nhan cũng rất khát vọng, cô rốt cuộc hiểu tại sao Lưu Vũ khát vọng có con thế.
Kìm lòng không được, Từ Nhan sờ lên bụng của mình, lúc nào thì trong bụng của cô mới có một đứa bé? d i e n d a n L Q Đ
Sáng sớm hôm sau, Từ Nhan đến nhà để xe dẫn xe ra, sau đó