XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

h làm cảm động?
Trong đoàn bữa cơm này, đoàn trưởng lên tiếng để cho hai đôi người yêu bù lại chút náo nhiệt vì hôn lễ bị hủy bỏ, để tất cả mọi người chúc phúc cho hô.
Lưu Vũ uống một chút rượu, nhưng không nhiều lắm.
Từ Nhan không thích dáng vẻ anh uống rượu, cô nói rồi, bọn họ muốn cón con nên anh phải cai rượu. Nhưng hôm nay là ngày vui khó được nên anh vẫn uống một chút.
Say khướt trở về phòng, Từ Nhan liền bị Lưu Vũ đặt ở dưới thân thể, đôi mắt anh sáng lên nhìn gương mặt mỹ lệ của Từ Nhan, thì thào nói: "Tiểu Nhan, năm năm trước anh đã yêu em. . . . Anh cho là chúng ta sẽ không có hôm nay. . . . . Nhưng ông trời ưu ái anh. . . . Anh đã cưới được em."
"Năm năm trước?" Từ Nhan nhíu mày, năm đó không phải lúc cô và Tưởng Tần chia tay sao?
Vừa nghĩ tới Tưởng Tần, cô liền nghĩ đến đối thoại của cô và Hứa Ngạn Vân hôm qua, cảm giác việc đời thật là khó liệu.
Nhưng cô chưa kịp hỏi gì, môi của cô đã bị Lưu Vũ cướp đoạt.
Nụ hôn này dồn dập và bá đạo chưa từng có, Lưu Vũ hôn rất kịch liệt, mạnh mẽ như bão táp, giống như muốn bức hết ra tất cả sự nhiệt tình của Từ Nhan.
"Anh Tiểu Vũ. . . ." kích tình trong cơ thể Từ Nhan, bị Lưu Vũ phát huy ra ngoài.
Nhiệt tình dâng cao, kích tình khó tả, từng đợt sóng xô tới, một tiếng lại một tiếng của rên rỉ, từng đợt sóng liên tục dâng cao, khiến Từ Nhan kích động, không ngừng run rẩy như hoa lê trong gió.
Sau đó, nằm ở trong ngực Lưu Vũ, cô càng không ngừng vuốt ve cơ ngực tráng kiện của anh, trong lỗ mũi hít vào mùi hương riêng biệt của anh, cô thở gấp nói: "A Vũ, năm năm trước em làm sai một chuyện, cũng oan uổng một số người."
Lưu Vũ thẳng thân thể, kinh ngạc mà mê muội nhìn cô, trong mắt còn có vẻ đau đớn không thấy rõ được.
Hình như có một số chuyện, ngoài dự đoán của mọi người, cũng làm cho người ta không thể lường trước được, nếu như Lưu Vũ biết chuyện gì xảy ra với Từ Nhan, có lẽ trong lòng anh lại có một loại cảm tưởng khác chăng?
Bão táp, rốt cuộc có tới hay không? Thật ra thì tất cả mọi người không cách nào biết trước tương lai của mình, chỉ có thể vươn chân từ từ đi về phía trước.
"Bà xã, anh yêu em." Tựa như lời yêu của 33 đóa hoa, rất là thâm tình.






Từ Nhan nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đang run rẩy vì ngạc nhiên của anh, dán vào bờ môi của anh nói: "Em nói, năm năm trước, em oan uổng một vài người, trách lầm một vài người, nhưng mà em lại may mắn vì gặp được anh."
Lưu Vũ nhìn gương mặt lúm đồng tiền như hoa của cô, cảm thấy hôm nay cô giống như biến thành người khác, dịu dàng và ấm áp hơn bất cứ lúc nào khác.
"Tiểu Nhan, đã xảy ra chuyện gì sao?" Lưu Vũ dịu dàng hỏi.
Từ Nhan lại lắc đầu một cái, tất cả chuyện xảy ra năm năm trước bây giờ đã sáng tỏ, cô cũng không còn tiếc nuối giữ lấy bí mật này cả đời nữa. Khi chân tướng hiện ra ở trước mắt, thì ra mình cũng không phải rất yêu Tưởng Tần. Thì ra bất giác cô đã sớm chuyển sự tiếc nuối trở thành tình yêu, và tình yêu đó cũng theo thời gian trôi qua mà biến thành mây trôi.
Gặp được Lưu Vũ, là điều hạnh phúc nhất cả đời cô, lúc đầu tuy bị áp lực mới kết hôn, nhưng sau khi kết hôn, sự quan tâm và dịu dàng của Lưu Vũ, đã từ từ hòa tan lòng của cô. Thì ra là trong lúc vô tình, cô đã yêu Lưu Vũ, hơn nữa còn say đắm hơn trong tưởng tượng của cô.
"Ghét, xấu lắm. . . . . . Ách, nhẹ một chút. . . . . . Ghét. . . . . ."
Trong phòng lại vang lên tiếng rên rỉ lần nữa, nhưng hôm nay âm thanh này lại rất ngọt ngào, và còn có hạnh phúc sau khi đã giải trừ tâm kết.
Diễn tập sớm định ra cử hành vào trung tuần tháng ba, nhưng bởi vì một sốnguyên nhân, cuối cùng kéo dài một tháng, hạ tuần tháng tư mới cử hành một cuộc diễn tập thật lớn.
Thật ra thì cuộc diễn tập này không liên quan đến Lưu Vũ, dù sao anh chỉ là một chánh trị viên, anh muốn trở về vẫn có thể trở về.
Đêm trước khi diễn tập, Từ Nhan nhận được một tin vui, điện thoại là Lưu Vũ gọi đến: "Bà xã, hôm nay ông xã trở về."
"Không phải nói phải diễn tập, không cho những người chủ chốt như anh trở về sao?" Từ Nhan vừa sửa sang lại sách, vừa hỏi.
Cô cảm thấy chuyện ở quân khu không thể dùng cách thường để nghĩ, có lúc thường không ngờ.
"Anh lén trở về để đoàn tụ với bà xã." Lưu Vũ hưng phấn.
"Thế nào, uống thuốc kích thích hay sao mà hưng phấn thế?" Từ Nhan vẫn bình tĩnh vì, người về đến nhà mới tính chân chính về nhà, ai biết có thể tạm thời có chuyện nữa hay không. d i e n d an,l4qu y.d0n
"Bà xã, em chờ anh, tan ca anh sẽ tới đón em, về nhà có chuyện tốt báo với em." Nói xong, vui sướng hài lòng cúp điện thoại.
Trong lòng Từ Nhan nổi lên nghi vấn, hôm nay sao Lưu Vũ hưng phấn như vậy, trở về nhà lại khiến anh vui như thế sao?
Cúp điện thoại, không nghĩ nhiều nữa, xem đồng hồ, chỉ còn một tiếng nữa là tan sở, Từ Nhan bắt đầu sửa sang lại một số sách vở và tài liệu rồi cất đàng hoàng.
Sau đó, khi cô đi toilet lại không ngờ thấy Tiểu Ngư đang nằm khóc trên bồn rửa mặt, nước mắt càng không ngừng chảy xuống theo gương mặ