Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.
để ý Lưu Vũ, cho nên để ý ánh mắt của người khác.
Từ Nhan thậm chí nghĩ tới từ chức.
"Chị dâu, từ chức đi, chị làm việc ở thư viện đó cũng không được vui, vừa đúng lợi dụng khoảng thời gian này điều chỉnh mình thật tốt. Không bao lâu anh hai sẽ về rồi."
Từ Nhan không nói gì, chỉ đưa ánh mắt nhìn tấm hình cô và Lưu Vũ chụp chung.
Trong hình, cô cười sung sướng, Lưu Vũ cưng chiều ôm cô, ánh mắt dịu dàng như chảy ra nước.
"Chị dâu, chúng ta đến chỗ anh hai diễn tập tìm anh ấy đi, em rất không yên lòng về chị."
Từ Nhan suy nghĩ một lát, gật đầu.
Lúc này cô rất muốn có Lưu Vũ quan tâm, lúc này cô mới cảm thấy, mình chỉ là một người phụ nữ bình thường.
"Chị dâu, người hôm trước cứu chị là ai thế?" Đối với người kia, Giai Giai thật tò mò, bởi vì anh ta cứu chị dâu xong liền biến mất.
Anh ta? Từ Nhan nhớ lại ngày trước, người đàn ông kia còn là một chàng thanh niên đã từng rất rực rỡ, vậy mà hôm nay cô gần như không nhận ra anh ta.
"Anh ấy là bạn học của chị." Từ Nhan lạnh nhạt nói.
Cô không biết tại sao anh ta lại xuất hiện gần bệnh viện, tại sao phải cứu cô. Nhưng cũng đều nhờ anh ta cứu cô, bằng không mặt của cô sẽ hủy sạch.
Độ đậm của a xít đủ để phá hủy toàn bộ khuôn mặt của cô. Đây cũng là chỗ đáng sợ của Chu Lâm đó. -d(i)e[n'>d(a)n[l'>e(q)u[y'>d(o)n-
"Gặp mặt kiểu này, chị thật không ngờ." Từ Nhan thì thào nói .
Cô đã từng nghĩ đến ngàn vạn cách gặp nhau, thật ra thì ngay từ lúc Hứa Ngạn Vân nói anh ta sẽ tìm đến cô thì trong lòng cô đã có tính toán, thậm chí cũng chuẩn bị sẽ bị anh ta quấy nhiễu, nhưng ngoài dự liệu của cô, anh ta lại dùng cách này để xuất hiện.
Con đường đến chỗ diễn tập khá khó đi. Thật ra thì đường không xa, Từ Nhan lái xe cũng mười mấy tiếng, nhưng mà một phụ nữ như cô chạy xe lâu thế thì thật là mệt, cho nên cô ngồi xe đến.
Xe lửa không thể đến đúng nơi, nhưng có thể gọi xe hơi đi đến, Từ Nhan suy tính đến Giai Giai mang thai, cho nên lựa chon xe lửa trước rồi sau đó lại chuyển xe.
Ngồi xe khổ sở, đổi xe cũng khổ sở, nhưng trong lòng hai cô cất chứa tình yêu dành cho chồng, cho nên khổ nữa cũng không cảm thấy khổ.
Thật may là hai người có bạn, nếu như chỉ có mình Từ Nhan đi thì cô thật không chịu nổi.
Bọn họ đến huyện diễn tập đã là hai giờ chiều rồi, ngồi xe đi đến nơi diễn tập lại tốn thêm 3 tiếng, cuối cùng mới tới nơi.
Chỗ đó rất sâu, là một địa phương tốt có trời xanh rừng rậm để diễn tập, họ đến liền có thể thấy lều trại xanh lá.
"A Vũ, chúng em rốt cuộc đã tới." Hít vào không khí trong sạch, Từ Nhan cảm thấy tâm trạng đặc biệt tốt.
Nhưng bên kia cũng rất nghiêm, họ căn bản không qua được. Chịu khổ cả đoạn đường vậy mà lại không thể gặp mặt.
Đột nhiên, Từ Nhan cảm thấy bi ai, bi ai vì gả cho quân nhân.
Từ Nhan và Lưu Vũ rốt cuộc gặp mặt vì nhờ có anh hai Từ Lỗi ở nơi diễn tập nên muốn gặp nhau cũng không khó mấy. cDjĐjLjQjĐLúc này Lưu Vũ đã bị phơi đen như người châu Phi, nhưng mà ở trong mắt của Từ Nhan, anh vẫn đẹp trai như trước.
"Sao các em lại tới?" Thấy Từ Nhan và Giai Giai xuất hiện ở hiện trường diễn tập, Lưu Vũ không nhịn được kinh ngạc.
Trong lòng anh chỉ có một ý niệm, nhất định là đã xảy ra chuyện, bằng không dưa theo tính tình của Từ Nhan, quyết sẽ không xuất hiện tại nơi này.
"Mặt của em sao thế?" Thấy trên mặt cô có vết thương, mặc dù không lộ rõ nhưng anh nhìn kỹ vẫn thấy.
Từ Nhan lại không nói gì, mà chỉ nhào vào trong ngực anh, im lặng rơi lệ.
Gặp được anh, tất cả uất ức đều cùng nhau bộc phát, cũng chỉ có ở trong ngực anh, cô mới có thể cảm thấy an ổn, đây là sự an ổn của một người chồng dành cho vợ mình.
"Em sẽ không bao giờ rời xanh anh, không bao giờ nữa." Từ Nhan chỉ không ngừng lầm bầm những lời này.
Lưu Vũ đau lòng ôm cô, mắt nhìn về phía Giai Giai, dùng ánh mắt hỏi thăm cô ấy chuyện gì đã xảy ra.
"Anh hai, chị dâu chịu uất ức, bị người ta. . . . ."
Giai Giai muốn nói, lại bị Từ Nhan cản: "Giai Giai, đừng nói."
Từ Nhan không muốn để Lưu Vũ biết những chuyên không hay đó, anh đang diễn tập, không thể để những chuyện đó phá hỏng tâm trạng của anh, chỉ là vừa mới dứt lời, nước mắt lại lăn xuống. Trong khoảng thời gian này cô tựa như ở trong ác mộng, vô cùng không thật.
"Nói!" âm thanh của Lưu Vũ trầm xuống, chất vấn Giai Giai.
"Là Chu Lâm, cô ta dùng a xít tạt chị dâu, thật may là có người ra mặt cứu chị dâu, nhưng vẫn bị trúng chút, cũng may không sâu."
Chu Lâm? Lúc này đôi mày rậm của Lưu Vũ nhíu chặt lại, anh cắn răng nghiến lợi: "Ả điên này, anh không tha cho cô ta."
"Được rồi, em không sao, chỉ phỏng chút da mà thôi, anh xem đâu có sao đâu. Chu Lâm cũng gieo gió gặt bão rồi, a xít rốt cuộc trúng hết vào người cô ta, cô ta mới thật sự là tự hủy mình, hơn nữa cô ta còn bị cảnh sát bắt, có thể sẽ bị xử nặng." Từ Nhan an ủi anh, cũng như đang an ủi mình.
Ở giữa núi xanh nước biếc, Lưu Vũ chỉ ôm Từ Nhan vào ngực. Ở nơi núi non yên tĩnh này, tình yêu của bọn họ cũng dài như núi xanh, sâu như nước biếc.
Giai Giai nhìn, khóe miệng nở nụ cười, vu