Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.

c dù quân trang vẫn là quân trang cũ, cấp bậc vẫn là trung tá, nhưng phù hiệu của anh thì khác rồi, chức vụ ở doanh đã trở thành phó đoàn.
"Anh lên chức?" Từ Nhan lầm bầm hỏi ra lời, nhưng vừa ra miệng, cô đã cảm thấy vấn đề của mình rất ngốc.
"Bà xã rốt cuộc phát hiện? Hôm nay chồng em đã lấy xuống chữ phó trong phó phòng rồi, nhưng lại đeo lên một chữ phó khác." Lưu Vũ rất hả hê nói.
Lúc này Từ Nhan đã ngồi lên xe, cô nịt chặt dây an toàn, hỏi anh: "Anh làm đến trưởng phòng rồi?"
Vấn đề này, hình như là trong dự liệu, lại cũng ngoài dự liệu.
"Xem bộ dáng hả hê của anh, chữ phó còn lại từ đâu mà có?" Thấy dáng vẻ hưng phấn của anh, thật ra thì vấn đề đó cũng không đặc biệt, chỉ là cô tò mò sao anh có chữ phó khác thôi?
"Bởi vì ông xã em chẳng những là trưởng phòng, mà còn kiêm phó chính ủy đấy."
Đây đúng là một chuyện đáng mừng, mặc dù cô không ham làm quan, nhưng thấy chồng mình liên tục thăng quan, thì người làm vợ cũng vui vẻ.
"Chúng ta đi mua thức ăn, em làm món ngon cho anh ăn." Từ Nhan cảm thấy, chồng mình vui thì cô cũng vui.
"Tay nghề của bà xã tiến bộ rồi hả ?"
"Anh mới biết à? Lúc anh không ở nhà, em đã chuyên cần luyện tài nấu bếp, hiện tại đã có chút thành tựu, buổi tối làm cho anh ăn. Đúng rồi, Cao Phong có đi theo anh đến đây không? Giai Giai mang thai cũng 5 tháng rồi, mà cậu ấy lại không thường về thăm, quân khu quan trọng thì bà xã càng quan trọng hơn chứ."
"Cậu ấy cũng tới rồi, ngồi xe của anh trở về, nhưng nửa đường đã đi xuống, anh đón bà xã mình, cậu ấy đón bà xã cậu ấy."
Hai người đang vui nên không biết lúc này lại có một người trốn ở sau cây cột nhìn theo xe họ rời đi, trong đôi mắt kia phát ra ánh sáng đáng sợ như ma quỷ.






Không lâu về sau, Lưu Vũ và Cao Phong bắt đầu khẩn trương diễn tập, trước khi đi, Lưu Vũ nói với Từ Nhan: "Mấy ngày anh không ở đây, em phải ngoan ngoãn, không được tức giận lung tung, phải ăn nhiêu cơm, tự chăm sóc cho mình thật tốt."
"Được rồi, cứ như em là trẻ con, anh không có ở đây em sẽ chết đói vậy. Em là người lớn, không phải đứa bé, anh yên lòng diễn tập đi."
"Giai Giai mang thai, anh và Cao Phong đều không ở nhà, em chăm sóc nó nhé." Lưu Vũ lại càu nhàu.
"Biết, chú Lưu." Từ Nhan che miệng cười.
Lưu Vũ suy nghĩ một lát, lại bắt đầu càu nhàu.
Sau khi cô và Lưu Vũ kết hôn, chưa từng chia tay lâu, thời gian dài nhất là ba ngày, nhưng hôm nay lại phải chịu sự cô đơn cắn nuốt.
Giai Giai đã có bầu sáu tháng nên đi lại cũng có vẻ cố hết sức, bụng to hơn phụ nữ có thai bình thường, nhưng bác sĩ đã nói rõ với cô là chỉ có thai một con mà thôi.
Chồng đi, chỉ còn lại Từ Nhan mỗi ngày đi làm tan việc bận rộn, cô dùng hết khả năng để khiến mình bận rộn, giảm bớt một chút khổ sở của nhớ nhung.
Chồng rời đi, cũng làm cho cô dưỡng thành một thói quen viết nhật ký.
Cũng bởi vì chồng tạm thời rời đi, nên làm cho cô bắt đầu chú ý tình huống ở diễn đàn vợ đồng chí, cùng khóc cùng cười với những người vợ đồng chí đó.
Trong lúc vô tình, cô nhìn thấy Cây Con Xiêu Vẹo đã biến mất hai ba năm nay lại đang7 ký ở đây, còn viết vài bài, trong đó có một bài viết như vậy:
Năm năm chờ đợi, rốt cuộc nghênh đón được người con gái tình đầu ý hợp, ông trời thật là công bằng với tôi.
Bà xã, bởi vì yêu em, cho nên không muốn so đo quá khứ, bởi vì yêu em, cho nên càng thêm hiểu được quý trọng.
. . . . . .
Lúc đầu không hề quen Cây Con Xiêu Vẹo, nhưng càng về sau lại trở thành bạn tri kỷ, ở thời điểm cô khó khăn nhất, anh ta đã từng an ủi cô, cuộc đời này có người bạn như thế, cũng đủ rồi.
"Chị dâu, chị đang xem cái gì thế?" Giai Giai không biết đi tới bên cạnh cô từ lúc nào, thấy được website trong máy vi tính, liền kinh ngạc nói, "Đây không phải là. . . . . ."
"Không có gì, chỉ là một bài viết trên diễn đàn cho đồng chí thôi." Từ Nhan quay đầu lại mỉm cười với cô ấy, ánh mắt lại nhìn bụng Giai Giai, cười nói, "Đứa bé như thế nào? Có quấy không?"
Giai Giai an vị ở ghế sau, chỗ ngồi phía sau tương đối rộng rãi, cho nên cô ấy ngồi cũng thoải mái. d i ễ n đà n0lê0qu ý)đ ôn
Bệnh viện Giai Giai đến khám tương đối quyền uy, cũng là bệnh viện tổng hợp, nhưng Từ Nhan quen chuyên gia phụ khoa bên trong.
Từ Nhan đậu xe xong, liền đi qua đỡ Giai Giai xuống xe.
Có bầu hơn sáu tháng, hành động tự nhiên không dễ dàng.
Từ Nhan nghĩ tới mình, có một ngày cô cũng sẽ bụng to phề phệ giống như Giai Giai, bên cạnh có Lưu Vũ thân yêu, vừa nghĩ đến cuộc sống như thế cô liền cười.
Ngày hôm qua Lưu Vũ còn len lén gọi điện thoại cho cô, nói diễn tập rất thành công, anh cũng sắp trở lại.
Hai người đang đi tới cửa bệnh viện, nhưng không biết phía sau có một bóng người nhanh chóng tiến tới gần.
"Nhan Nhan, cẩn thận!" Đột nhiên, một tiếng hô to từ phía sau truyền đến.
Thanh âm quen thuộc kia khiến Từ Nhan ngẩn ra, quay đầu lại, lại thấy một bóng đen đánh tới, cầm một cái bình đã mở nắp trong tay.
Một vị chua rất đậm xông vào lỗ mũi Từ Nhan.