Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.
h quyết định.” Nói xong, Lưu Vũ cười gian xảo.
“Nhìn biểu hiện này của anh, người không biết còn tưởng là kẻ lưu manh từ đâu xông tới đó.” Từ Nhan phun cho anh một câu.
“Chủ tịch Mao đã nói, toàn bộ những trò lưu manh đều bắt nguồn từ việc muốn kết hôn. Chúng ta đã kết hôn lâu rồi, cho nên đây cũng không phải là trò lưu manh.”
“Ba hoa, từ khi nào thì miệng anh đã nói được những lời như vậy.” Từ Nhan lại phun cho anh một câu.
“Anh chẳng ba hoa khi nào. Em là vợ của anh, chồng giở trò lưu manh với vợ là chuyện hết sức bình thường.”
“Sắc lang…”
“Về nhà nhất định anh sẽ sắc cho em xem…”
“Vô lại!”
“Chồng em không vô lại, sao có thể cưới được vợ xinh đẹp?”
Đối với chuyện của Giai Giai và doanh trưởng Cao bị dừng lại đột ngột, Lưu Vũ không vui nhưng chẳng thể làm gì. Từ Nhan nói rất đúng, nam nữ chưa lập gia đình thì có thể thân thiết, chẳng qua chỉ là thân mật trước khi kết hôn mà thôi. Mặc dù trong mắt Lưu Vũ hành động hôn môi của Cao Phong nhìn rất chướng mắt, nhưng hiện giờ anh cũng chẳng có cách nào ngăn cản, bởi vì Giai Giai không hề có phản cảm. Nghe nói ngày mai, Cao Phong sẽ đưa Giai Giai đến quân đội, rồi sau đó sẽ là gì nữa, anh cũng không nghe được nữa.
Anh đã từng gọi điện bảo Giai Giai, phải chú ý tên tiểu tử thối Cao Phong này, không được để cậu ta ăn, kết quả bị Giai Giai nói lại: “Anh, anh nói cái gì vậy?” Thế nhưng Lưu Vũ vẫn luôn nghiêm khắc, buổi tối Giai Giai phải về nhà, không thể qua đêm ở bên ngoài. Chỉ cần mỗi ngày Giai Giai đều về nhà, anh sẽ không sợ em mình bị tên tiểu tử thối Cao Phong ăn. Muốn có thể kết hôn, phải đi qua được cửa ải anh vợ này, muốn viết báo cáo, cũng như thế, phải đi qua cửa ải Phó Xử Trưởng – phòng chính trị anh đây.
Từ Nhan đã được nghỉ lễ, mà việc quan trọng nhất bọn họ cần làm hôm nay chính là về nhà ăn tết. Mặc dù anh và Từ Nhan đã kết hôn gần hai tháng, nhưng Từ Nhan vẫn chưa về nhà chồng lần nào, nhà họ Lưu thật mong đợi người con dâu này, trong điện thoại, hết lần này đến lần khác, họ bảo Lưu Vũ mau đưa vợ về cho hai người già trong nhà xem.
“A Vũ, anh nói mình nên mua quà gì về cho cha mẹ?” Từ Nhan không biết lần đầu gặp cha mẹ chồng thì phải tặng quà gì, cô đã từng lên các diễn đàn trên mạng tham khảo ý kiến, cuối cùng vẫn không tra ra được đáp án gì.
“Không cần mua gì cả, chỉ cần em vui vẻ về thăm nhà, ba mẹ anh đã hài lòng rồi, còn mua quà tặng chi nữa.” Lưu Vũ vội vàng thu dọn đồ đạc.
“Em xem, Tiểu Thạch Đầu đã làm cha, anh lớn hơn cậu ta, lại vẫn là thế giới hai người như trước, nếu như có thêm một tên nhóc nữa thì thật tốt, như vậy vợ cũng an phận.” Cách nghĩ của Lưu Vũ rất đơn giản, có đứa bé ở bên cô, cô sẽ thực sự an phận.
“Được được, em đồng ý sinh con cho anh, nhưng trước tiên thả em ra, em vẫn chưa sắp xếp được quà.” Từ Nhan đành đáp ứng, dỗ dành chồng mình giống như dụ dỗ con nít.
Có lúc đàn ông giống như một đứa bé, có đôi khi tính rất trẻ con. Có người nói, cư xử với đàn ông giống như dạy dỗ một đứa bé, vậy mới có thể chung sống lâu dài với nhau được. Những lời này, trước đây Từ Nhan chưa hiểu hết ý nghĩa của nó, hiện tại chợt nhớ tới, cảm thấy hoàn toàn giống với Lưu Vũ.
“Vậy bây giờ sinh ngay đi, không cần sắp xếp gì cả, đến lúc đó anh sẽ sắp xếp quà tặng, bây giờ kế hoạch tạo người mới là chuyện lớn hàng đầu của chúng ta.” Lưu Vũ vội vã kéo Từ Nhan đi về phía giường ngủ.
Giờ Từ Nhan mới hiểu được nguyên nhân thật sự anh lôi kéo mình, tay phải đánh vào bàn tay đang cầm cánh tay mình, cố gắng nghiêm mặt nói: “Vì sao anh nói gió thì chính là mưa? Anh gấp như vậy à? Bây giờ có lên ngay giường, hẳn không phải là tạo người, là trong lòng anh tính toán cò con? Đừng cho là em không biết trong lòng anh thật sự đang nghĩ gì.”
Lưu Vũ cười hắc hắc: “Người hiểu anh, chỉ có vợ. Vợ ơi, em cũng đã biết rồi, chúng ta đây…” Anh không ngừng nháy mắt với cô.
“Hôm nay không được, anh muốn đói thì để lúc khác đói.” Dường như Từ Nhan cố ý làm khó dễ anh, nhưng vẫn không rời được.
“Vợ, vận động thỏa đáng mới có lợi cho cơ thể, em nghe lời anh đi?” Da mặt Lưu Vũ càng lúc càng dày.
Ở trước mặt Từ Nhan anh buông thả như thế đó, ở trước mặt binh lính hay bạn bè anh là một lãnh đạo đứng đắn cùng lạnh lùng hà khắc, nhưng khi đối mặt với vẻ mặt này của vợ, cho dù khuôn mặt anh có đứng đắn đến đâu chăng nữa cũng lập tức bị buộc chặt lại. Cả đời này, xem như anh đã bị người phụ nữ trước mắt ăn sạch rồi.
“Em nói không được là không được, anh buông ra, a…..” Nhưng lời cô còn chưa nói hết, đã bị Lưu Vũ ôm lấy, cô “A” một tiếng kinh hãi.
Lúc này Lưu Vũ vô cùng nghiêm túc, anh quyết định chủ kiến, muốn bắt đầu kế hoạch tạo người. Nếu không làm cho Từ Nhan thành công mang thai một đứa bé, anh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Từ Nhan.
Anh nghĩ nghĩ hay trực tiếp dùng hành động nói cho cô biết quyết định của mình, đột nhiên xoay người ôm lấy Từ Nhan, khiến cô kêu to: “Anh muốn làm gì? Mau buông em ra.” ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn
“Không buông,