Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341872
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.
ai càng sẽ không, em phải tin tưởng anh.”
“Không tin.” Vừa nghĩ tới việc anh còn chưa quên người phụ nữa kia, trong lòng cô liền khó chịu, vô cùng kím nén.
Lưu Vũ ôm lấy cô, không cho cô giãy giụa phản kháng, đôi môi ấn lên trán cô, nói tiếp:”Tiểu Nhan, anh và Chu Lâm đã là quá khứ rồi, có lẽ từng yêu, nhưng bây giờ người anh yêu là em, em đừng giận nữa, được không?”
“Nếu không có quan hệ, cô ta liên lạc với anh chi nữa?” Từ Nhan không phải một người thích dây dưa, nhưng cô thật sự không nhịn được.
Lưu Vũ thở dài một cái, chậm rãi nói:”Anh quen cô ta trong trường đại học, lúc đó anh chỉ là sinh viên vừa vào học. Bởi vì học quốc phòng, cho nên có thời gian cũng sẽ bị huấn luyện viên kéo ra ngoài huấn luyện, lăn lộn trên đất, ở trong mắt những sinh viên vừa vào trường như bọn anh thì đúng là rất đau khổ. Ở trong khoảng thời gian như địa ngục đó, anh rất khát vọng có một ánh mắt trời làm ấm lòng anh, còn Chu Lâm tiến vào mắt anh khi đó. Cô ta điềm tĩnh xinh đẹp, lại dịu dàng, mặc dù cô ta lớn hơn anh một tuổi, nhưng vẫn có dáng vẻ trẻ con, khiến anh nghĩ muốn bảo vệ cô ta. Lúc ở trường học, anh và co ta luôn là một đôi tình nhân được mọi người hâm mộ, lúc ấy được mọi người xưng là điên phạm trong cuộc tình sinh viên, nếu như sau đó không xảy ra chuyện kia, có lẽ anh và cô ta đã kết hôn rồi…”
Từ Nhan rất không muốn nghe tình sử của anh, nhưng lại kìm lòng không được muốn nghe, sự mâu thuẫn này hạnh hạ trái tim kiên cường của cô, cô biết mình đang ghen tỵ, ghen tỵ với người phụ nữ được tình cảm thuần khiết nhất của Lưu Vũ. Tình yêu ở đại học tốt đẹp nhất, năm đó không phải cô cũng thế sao? Hôm nay, cô và Lưu Vũ kết hợp, cũng là bởi vì tuổi tác bức bách và thực tế, tình yêu của Lưu Vũ dành cho cô đã không còn ngây thơ như năm đó dành cho Chu Lâm.
“Vậy tại sao cuối cùng hai người không kết hôn? Là cha mẹ không đồng ý sao?” Từ Nhan nghĩ tới những lời mẹ vừa nói với cô.
“Không phải vậy, ba mẹ anh mặc dù không thích Chu Lâm, nhưng lúc đó cũng không phản đối, bọn họ nói chỉ cần anh thích, bọn họ sẽ tán thành.” Lưu Vũ thở ra một hơi, trước kia luôn không muốn đối mặt chuyện cũ như vậy, nhưng hôm nay nói ra lại không hề thấy đau đớn, mà lại có cảm giác nhẹ nhõm.
Anh nói tiếp:”Năm anh tốt nghiệp, Chu Lâm sớm đã tốt nghiệp, cô ta ra trước anh, là một luật sư, lúc ấy đã có chút danh tiếng trên xã hội. Sau đó anh tốt nghiệp lại thi nghiên cứu sinh, lúc ấy ý nghĩ của anh rất đơn giản, muốn học nhiều chút, như vậy có lẽ ngày nào đó quân khu không cần anh nữa, anh vẫn còn tư cách. Nhưng từ khi cô ta ra làm việc, anh và cô ta dần liên lạc ít đi, anh nhận ra sự thay đổi của cô ta, nhưng mà anh lại một mực chờ đại cô ta nói cho anh biết chân tướng. Rốt cuộc khi anh học nghiên cứu sinh năm hai, cô ta đã nói chia tay với anh, nguyên nhân rất đơn giản, cô ta không chịu nổi những ngày tháng mông lung, cũng không chịu nổi những ngày tương tư vô hạn, cô ta đang qua lại với một khách hàng. Sau đó anh hỏi thăm được, cô ta đang qua lại với một con rùa vàng, nghe nói nhà rất có tiền, về sau nữa anh nghe nói cô ta đi theo con rùa vàng đó ra nước ngoài, sau đó không còn tin tức.”
“Cô ta đã quen con rùa vàng đó từ sớm sao?” Đối với loại người tham lam hư vinh này, Từ Nhan chưa bao giờ có hảo cảm.
“Bọn họ quen nhau lúc nào, anh đã không muốn biết nữa, lúc ấy bởi vì tôn nghiêm của đàn ông còn có hơn bốn năm tình cảm, anh xác thực đau lòng 1 hồi, nhưng sau đó nghĩ lại, không có duyên phận, đau lòng nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Anh cũng rất ít hỏi thăm việc của cô ta, cô ta sống tốt hay không không thuộc phạm vi quản lý của anh. Hiện giờ trong sinh mệnh của anh chỉ có em, người khác ở trong mắt anh đã không còn quan trọng, hôm nay anh nhận được tin nhắn của cô ta, nói cô ta mang thai con của con rùa vàng kia nhưng…”
“Nhưng con rùa vàng đó đá cô ta?” Lúc này vẻ mặt của Từ Nhan đã thật bình tĩnh rồi, ở trong mắt của cô đã không có bất cứ chuyện gì có thể khiến cô suy nghĩ quanh co nữa, nhưng mà đối với giả thiết này, cô vẫn nghĩ trong lòng : sẽ không hay ho thế chứ?
Lưu Vũ nắm tay Từ Nhan nói:”Bà xã, em phải tin tưởng tấm lòng anh dành cho em, trừ em ra người khác anh đều không hợp nhãn, dù là người yêu đầu tiên.”
Từ Nhan chép miệng, hừ lạnh:”Ai biết hai người có tình cũ phục hợp hay không.”
“Nếu như mà anh muốn xảy ra cái gì với cô ta, anh còn kể hết đầu đuôi cho em nghe rồi còn đưa tin nhắn của cô ta cho em xem sao?” Lưu Vũ tiếp tục hỏi ngược lại.
Từ Nhan á khẩu, nhưng vẫn cau mày nói:”Ai biết có phải con anh không chứ? Cô ta cũng không nói đó là không phải con anh, nói không chừng anh lừa gạt để dỗ ngọt tôi. Nếu như anh muốn phục hợp với cô ta, vợ chính như tôi có thể nhường chỗ, nhưng tôi…”
Lưu Vũ giận dữ muốn bổ đầu cô ra xem chứa gì, dở khóc dở cười nói:”Em không xem kỹ tin nhắn à? Phía trên viết rõ mà.” Nói xong đưa điện thoại di động lại trước mặt cô.
Chỉ thấy phái trên trừ cái câu mang thai cô đã thấy, thì phía sau còn có một đoạn, viết là : em mang thai đứa bé của anh ta, nhưng hôm nay em