Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.
i tình yêu tới, thời gian đã không phải vấn đề." Từ Nhan nói một câu bí ẩn.
Ba Lưu mẹ Lưu đang muốn hỏi cặn kẽ, trong phòng của Giai Giai đột nhiên truyền ra âm thanh của cô: "Anh thật sự quyết định?" Sau đó âm thanh lại chuyển nhỏ.
Ba Lưu mẹ Lưu liền nhìn nhau, sau đó rón rén đi tới phòng của Giai Giai.
Từ Nhan nhìn bộ dáng buồn cười của ba mẹ, đột nhiên nghĩ tới cha mẹ của mình, lúc ấy cha mẹ nghe được cô và Lưu Vũ kết hôn có phải cũng vừa hưng phần vừa lo lắng giống ba mẹ chồng hay không?
Lưu Vũ. . . . . Cô liền nghĩ tới sự khác thường của anh tối nay, cảm thấy anh rất không bình thường, liền muốn đi hỏi anh. Vừa quay đầu lại, liền thấy Lưu Vũ đứng ở bên cạnh cô, cũng không biết tới lúc nào mà cứ đứng nhìn cô.
"Anh tới khi nào?" Từ Nhan vỗ ngực một cái, trừng mắt liếc anh một cái.
"Tới lâu rồi, ăn no chưa?" Lưu Vũ vẫn là Lưu Vũ đó, ánh mắt vẫn thật dịu dàng.
"Ừ, ăn no rồi, lúc nãy nói chuyện với ba mẹ thôi." Nhìn ba mẹ chồng nằm ở trước phòng Giai Giai nghe lén, Từ Nhan cảm thấy nếu như Giai Giai biết, thì có trách cô không?
Lưu Vũ lại thật giống như không thấy cử động kỳ quái của cha mẹ, lúc này chuyện gì cũng không làm lòng anh rung động như chuyện đáng ghét kia.
"Thế nào? Mặt mày nhăn nhó, giống như người khác thiếu nợ anh vậy." Từ Nhan càng cảm thấy hôm nay Lưu Vũ có cái gì không đúng. Không đúng, phải là sau khi xuống xe, mới không thích hợp, chẳng lẽ do hành động quái dị trước đó?
Lưu Vũ không có nói gì nhiều chỉ nói một câu: "Trở về phòng, anh từ từ nói cho em biết." Anh nghĩ thật lâu, vẫn cảm thấy chuyện này nhất định phải cho cô biết vì cô có quyền biết tất cả.
Từ Nhan lặng lẽ đi theo Lưu Vũ vào phòng, mẹ Lưu vừa rồi còn nằm ở trước cửa phòng Giai Giai đột nhiên quay đầu lại, cảm thấy trời sắp sụp xuống rồi, không khỏi thở dài một cái.
Sau khi Lưu Vũ vào phòng, Lưu Vũ nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Từ Nhan nhìn thấy xong, liền tỉnh táo hỏi: "Anh rốt cuộc muốn nó gì cho em biết?"
Lưu Vũ lại kéo cô đến bên giường, đầu tiên là ôm lấy cô hôn một cái, rất chăm chỉ hôn cô, rồi mới hỏi cô: "Tiểu Nhan, em tin anh không?"
"Vậy phải xem chuyện gì, trước mắt mà nói, anh còn chưa có gì lừa gạt anh." Từ Nhan cảm thấy nụ hôn của anh hơi chút kinh hoảng, cảm thấy anh có chuyện gạt cô.
Lưu Vũ buông cô ra, chân thành nói: "Trước kia không có lừa em, về sau cũng sẽ không lừa em." Nói xong, anh móc một cái điện thoại di động từ trong túi ra, nhấn mấy nút, sau đó đưa di động đưa cho cô.
Từ Nhan không biết anh cầm điện thoại cho cô làm gì. Từ khi kết hôn đến bây giờ, cô chưa từng điều tra điện thoại di động của anh, trong lòng tin tưởng anh là được rồi. Cho nên cô không động chút là kiểm tra điện thoại chồng mình như mấy phụ nữ khác.
Cô không nhận lấy điện thoại di động, mà hỏi: "Anh muốn nói gì? Muốn nói gì cứ nói đi."
"Em xem tin nhắn này trước, sau đó anh lại nói cho em biết." Lưu Vũ cũng thẳng thắn, tay đưa di động không có rụt về lại.
Từ Nhan cảm thấy không có việc gì có thể khiến cô tức giận, ít nhất từ sau khi bị mối tình đấu bỏ, cô đã rất ít chân chính tức giận, tính khí nóng nảy lại là một chuyện khác. Nhưng lúc này cô cảm thấy mình sai lầm rồi, bởi vì cô đánh giá mình quá cao. Khi thấy Lưu Vũ tin nhắn trong điện thoại di động mà Lưu Vũ đưa tới thì quả cầu lửa liền lăn từ ngực cô lên não, cô biết mình bị chọc giận rồi. Tin tức này khiến đại não cô hoàn toàn nổ tung, cô biết mình sắp không khống chế được lửa giận của mình.
Trong điện thoại di động có một tin nhắn, phía trên viết như vậy: A Vũ, em mang thai!
Tin nhắn đó, mấy chữ kia, giống như nổ ra, rồi nổ tung trong lòng Từ Nhan, khiến lý trí của cô cũng nổ tan tành.
Đáng ghét! Quá ghê tởm! Mang thai, đây là chuyện châm chọc cỡ nào? Bà xã chính hiệu như cô còn chưa mang thai con của Lưu Vũ, con bồ bên ngoài lại mang thai con anh trước? Quả là chuyện cười lớn!
"Lưu Vũ, anh giỏi, anh thật là giỏi!" Cắn răng nghiến lợi, Từ Nhan, cầm điện thoại di động ném vào mặt của anh, đứng dậy rời đi không quay đầu lại.
Lưu Vũ không kịp để ý sự đau đớn trên mặt, liền vươn tay kéo cô lại.
"Buông ra." âm thanh Từ Nhan không lớn, nhưng trong âm thanh lại lộ ra sự lạnh lẽo và xa lánh, khiến cả người anh rung động.
Đau, tim cô thật đau. Sao cô phải nghe người đàn ông xấu xa này khua môi múa mép chứ? Chẳng lẽ phải chính tai nghe được anh nói đứa bé này là của anh sao? Vậy cô làm sao đối mặt với cha mẹ được?
"Tiểu Nhan, em đừng như vậy, anh từ trước đến giờ chưa từng lừa em... ~d_đ-l~q_đ- em phải tin tưởng anh. . . . ." Lưu Vũ ôm cô, đôi môi nhiệt tình hôn cô
Từ Nhan nghiêng nghiêng đầu, cắn răng nói: "Anh cút đi, tôi không muốn nói chuyện với anh."
Lúc này trong lòng cô rất loạn, thật ra thì cô rất muốn ngồi xuống để nghe anh nói rõ ràng, nhưng cô lại sợ nghe kết quả. Nếu như chuyện trong tin nhắn là thật, thì cô nên làm thế nào? Trong ánh mắt của cô không chưa được một hạt cát, nhưng bây giờ hạt cát này đã rơi vào trong mắt