Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2836 lượt.
Tiểu Giang lúc nào cũng ở bên. Không biết Tiểu Minh giờ này đang làm gì nhỉ. Tôi…nhớ em quá, không biết Tiểu Minh có đang mong tôi về không. Hic, sao tôi lại thế này chứ, sao cứ nghĩ về Tiểu Minh vậy. Tôi biết là như vậy là không được mà, đang đi với Tiểu Giang mà lại nghĩ đến Tiểu Minh, như vậy là không được. _Tiểu Giang này – tôi quay sang em – sao em im lặng thế, đang nghĩ gì à? – tôi cố gợi chuyện để quên đi Tiểu Minh. _Em đâu có, tại anh im lặng đó chứ, hì. Mà hôm qua, bố anh gọi anh về nhà có sao không ạ? _À, không có gì, bị mắng vài câu rồi thôi. Tôi chưa bao giờ nói với Tiểu Giang về chuyện bố đã đánh tôi vì chuyện thành tích. Tôi không muốn em phải lo lắng. _Hic, em xin lỗi. _Xin lỗi gì chứ? _Thì tại em đứng đầu. _Ngốc ạ, em giỏi hơn anh thì anh phải vui chứ sao mà em phải xin lỗi chứ. Em nói thế là anh giận đấy. _Nhưng mà…cũng vì thế mà anh bị bố mắng… _Nào, sao em lại nói vậy – tôi nhìn vào mắt em – anh không thích thế đâu, hiểu không? Yêu anh thì không được nói vậy. _Ừ, em yêu anh mà. Tiểu Giang khẽ cười rồi dụi dụi đầu vào cổ tôi. Tự nhiên tôi lại thấy có lỗi với em rồi, em thì yêu tôi nhiều vậy mà… Tôi…đang lừa dối tình cảm của em phải không, vì tình yêu của tôi dành cho em giờ đã không còn trọn vẹn nữa. Không, không thể được, cho dù tôi đã có tình cảm với Tiểu Minh nhưng tôi vẫn còn yêu em mà, tôi không thể làm gì có lỗi với Tiểu Giang được. _Tiểu Giang… _Dạ? _Anh yêu em. Tôi nói rồi ôm trọn Tiểu Giang vào lòng, khẽ vuốt ve mái tóc em. Bây giờ tôi sẽ chỉ yêu mình em thôi, chỉ yêu mỗi em mà thôi. _Hạo Du, em vui lắm. Lâu lắm rồi anh mới làm như vậy. Tiểu Giang rời vòng ôm của tôi rồi nhìn vào mắt tôi, cười tươi rói. Nhìn thấy em như vậy, tôi lại càng cảm thấy mình không được làm em buồn hay khóc nữa. Tôi sẽ chỉ khiến em cười tươi như bây giờ thôi. Anh hứa đấy Tiểu Giang ạ. * * * * * * 11 p.m _Hạo Du, em không về nhà với anh được à. – Tiểu Giang ngồi sau ôm tôi, nũng nịu – về nhà chỉ có một mình em thôi, buồn lắm. _Mai đi học rồi mà vợ yêu. Anh đưa em về rồi mai sẽ sang đón em. _Hứa đấy. _Ừ, anh hứa mà. _Hì, yêu anh lắm ý. _Anh cũng vậy. Tôi trả lời rồi đưa em về thẳng nhà. Từ nãy ở khu vui chơi đã là mười rưỡi, bây giờ khéo gần mười một giờ rồi cũng nên, phải đưa em về nhà nhanh để còn về nữa, muộn thế này rồi chắc Tiểu Minh đã đi ngủ, không biết… Aizz…, tôi lại nghĩ về em nữa rồi. Tôi dừng trước cửa nhà Tiểu Giang để em xuống, em cứ muốn tôi vào nhà chơi rồi đã về nhưng tôi đã từ chối ngay, bảo để em đi ngủ sớm mai còn đi học. Tôi xoa đầu em: _Chồng về nhé. _Vâng ạ. Về đến nhà thì gọi cho em ngay nhé. Nhìn Tiểu Giang nhoẻn cười rồi vẫy tay, tôi định nhấn ga đi thẳng luôn thì em bỗng kéo tay tôi lại. _Gì nữa Tiểu Giang? – tôi quay lại. _Anh…không chúc em ngủ ngon à? _À…ừ nhỉ, hì. Tôi khẽ cười, kéo em lại gần rồi thơm nhẹ lên mắt em. _Ngủ ngon nhé, em yêu. _Ngủ ngon ạ. Em cũng khẽ thơm vào má tôi rồi lúc này mới chịu vào nhà. Không nán lại thêm một phút giây nào nữa, tôi lái xe đi thẳng. Không hiểu sao cứ nghĩ đế lúc về lại ngôi nhà thân thuộc, tôi lại thấy tim đập rộn ràng đến thế, cứ như đi xa mấy chục năm rồi vậy. Về đến cửa nhà, tôi vội vàng mở cửa dắt xe vào. Chợt, tôi nhìn thấy Tiểu Minh đang nằm sõng soài ngay trên bậc thềm. Không nghĩ được gì thêm, tôi lao vội đến chỗ em và nâng người em dậy, gọi hốt hoảng: _Tiểu Minh, này, sao vậy, này… Tôi vừa gọi vừa lay người em, tim dường như ngừng đập… Tôi vừa gọi vừa lay người em, tim dường như ngừng đập. May mà đến câu gọi thứ hai thì em đã tỉnh, lấy tay dụi mắt lại còn cười cười: _A, Hạo Du, anh về rồi à, em chờ anh mãi. _Làm gì thế hả, sao lại nằm đây? – tôi gần như hét lên. Em làm cho tôi lo đến nỗi tim như muốn rớt ra khỏi lồng ngực. _Em…em định ngồi chờ anh nhưng ngủ quên đi mất, hic. _Mười một giờ rồi, sao mà phải chờ. Tôi buông em ra, nói lạnh lùng rồi đi thẳng ra cửa khóa lại. Tôi không được như thế, tôi đã quyết định dành trọn tình cảm cho Tiểu Giang rồi thì không được quan tâm đến Tiểu Minh nhiều như trước nữa. Nếu tôi cứ vậy sẽ mang lại đau khổ cho em mất thôi. Tôi sẽ trở lại là một Hạo Du lạnh lùng trước kia, dù thế nào thì tôi cũng phải cố gắng quên đi tình cảm dành cho em, phải cố quên thôi. Tôi khóa cửa rồi đi qua em đi thẳng lên tầng, định hỏi em ăn chưa nhưng rồi lại thôi, đã mười một giờ rồi mà. Nghĩ vậy, tôi im lặng vào luôn phòng. Nhưng vừa mở cửa, tôi chợt nghe tiếng Tiểu Minh: _Anh…lên phòng luôn ạ? Anh đã ăn chưa? _Hỏi gì lạ thế, mười một giờ rồi còn ai chưa ăn giờ này. – tôi không quay lại mà cứ trả lời luôn. _A, vậy ạ. Thế mà em cứ tưởng anh sẽ về ăn cơm nên cứ chờ mãi. Giọng em trầm xuống, nghe đến tội. Tôi đứng ở cửa phòng, nửa muốn bước vào nửa không. Cuối cùng, tôi vẫn phải quyết định. _Thôi, tôi mệt rồi. Hôm nay muốn ngủ một mình. Nói rồi, tôi sập luôn cửa, không muốn nghe Tiểu Minh nói thêm gì nữa. Thực ra là vì tôi sợ, tôi sợ nghe thấy giọng em buồn lắm. Lúc nãy nghe giọng em đã buồn lắm rồi, em chờ tôi về, có khi nào cũng chưa ăn không vậy? Haiz, chắc là vậy tôi. Tôi vừa lao mình lên giường vừa nghĩ, tay để lên