Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2832 lượt.
h đang ở bên mình. Em có lẽ đang ở nhà và nhớ tôi lắm chăng, hay đang làm gì? _Hạo Du – Tiểu Giang chợt huých tay tôi làm cắt ngang dòng suy nghĩ – bồi bàn vừa hỏi sao anh không nói, lại nghĩ linh tinh rồi chứ gì. _Hì, đâu có chứ, thế vợ yêu của anh gọi gì rồi nào? _Hì, một ly uyên ương cỡ bự, ăn cho nó tình cảm^^ _Ừm. Tôi trả lời hờ hững rồi cứ để Tiểu Giang quàng tay và dựa vào vai. Tôi cầm bàn tay em rồi áp nhẹ lên má mình. Sao tay Tiểu Giang không ấm như tay Tiểu Minh nhỉ, hay vì trái tim tôi đã không còn cảm thấy ấm áp khi ở bên em như lúc trước nữa? Tôi vừa tự hỏi mình vừa nhìn sang Tiểu Giang ngồi cạnh, em để tóc ngắn lại từ khi nào vậy nhỉ, sao tôi chẳng biết, mà cũng lâu rồi chúng tôi chưa đi chơi, nhìn em có vẻ gầy đi thì phải. _Tiểu Giang, em mới sụt cân à. – tôi khẽ vuốt tóc em, vừa hỏi. _Hì, vâng, cũng có hai cân thôi. _Sao thế, ăn uống thế nào mà giảm tận hai cân? _Hi, anh lo cho em thế cơ à. Không có gì đâu, em vẫn ăn đủ mà, chắc tại…nhớ anh quá nên gầy người đi đấy. _Sao mà phải nhớ anh đến nỗi gầy đi tận hai cân chứ. Tôi nói rồi cốc nhẹ vào đầu em một cái. Tiểu Giang lần này chỉ cười chứ không nói gì nên tôi cũng chẳng nói gì thêm. Đúng lúc, ly uyên ương được mang ra nhưng lại chỉ có một cái thìa. Tôi toan hỏi thì Tiểu Giang đã xúc ngay một miếng em vào miệng tôi. Em cười tinh nghịch: _Em bảo lấy có một cái thìa thôi, mình ăn chung nhé, em sẽ xúc cho anh. Tiểu Giang nói rồi lại xúc thêm cho tôi thìa kem nữa, cứ như sợ tôi sẽ nói thêm gì vậy. Thấy thế nên tôi cũng chỉ ngồi im nhìn em ăn và xúc cho tôi. Kể ra cũng lạ, bình thường đi ăn kem, tôi cũng thường đòi em đút cho tôi nhưng lúc nào em cũng lè lưỡi rồi bảo ai lại để vợ đút cho bao giờ. Sau đó lại đòi tôi xúc kem cho và cười rất thích thú. Điều gì đã làm em thay đổi vậy nhỉ, em vốn chỉ muốn được tôi quan tâm cơ mà. Tôi nghĩ vậy chứ cũng không hỏi. Ăn xong ly kem, bọn tôi ra khỏi quán ngay. Tiểu Giang muốn cùng tôi ra ngồi ở bờ Hồ Uyên ương. Hồ Uyên ương là một cái hồ nhân tạo có hình trái tim. Nước hồ được thay thường xuyên nên trong vắt, ở giữa còn có đài phun nước, nước được phun từ dưới lên tạo thành các vòng cung trông-giống-hình-trái tim xung quanh thần Cupid. Hồ Uyên ương nghe tả thì rất đẹp và lãng mạn nhưng các cặp đôi chỉ đi qua xem chứ ít ai lại ngồi bên bờ hồ cả, vì so với Mê cung tình ái và Lâu đài tình yêu thì Hồ Uyên ương cho cảm giác hơi nhàm chán và buồn tẻ. Cũng chính vì lý do này mà Tiểu Giang chưa bao giờ rủ tôi ra ngồi ở bờ hồ cả, có lần tôi bảo đi cũng lắc đầu ngay và kéo tôi đi chỗ khác. Thế mà hôm nay em lại chủ động rủ tôi ra đó, ngồi cho yên tĩnh nữa chứ. Tiểu Giang vốn là con người năng động cơ mà, hôm nay em làm tôi ngạc nhiên quá. Tôi với em tìm một cái góc vắng người nhất để ngồi vì Tiểu Giang muốn yên tĩnh mà. Vừa ngồi xuống cái ghế, em đã ôm chặt lấy tôi, đầu dựa sát ngực tôi. Tôi bị động nên thấy cũng hơi lúng túng, hồi lâu mới ôm lại em. Nhưng sao tôi cứ có cảm giác gượng ép thế này, không phải tôi không muốn ôm em nhưng mà…biết nói sao đây, tôi không còn thích và muốn được em ôm nhiều như trước nữa. Em thì luôn muốn được tôi chủ động ôm cơ mà. Là em thay đổi hay tôi thay đổi đây? Ôm tôi một lúc lâu mà không nói gì, em mới cất tiếng nói, vẫn không buông tôi ra: _Hạo Du, dạo này anh khác lắm, anh…không còn yêu em nữa rồi phải không? _Tiểu Giang, em nói gì vậy…? _Sao anh không chủ động gọi điện cho em, sao không chủ động rủ em đi chơi, sao không chuẩn bị một buổi hẹn hò hoàn hảo như trước kia anh vẫn làm, tại sao…không chủ động ôm em? _…… _Em sợ lắm anh biết không? Sao anh lại thờ ơ và hờ hững với em như vậy. Trước kia anh vẫn là người gọi đánh thức em dậy mỗi buổi sáng cơ mà, trước kia anh vẫn là người đến đón em đi học vừa đưa em về, anh lúc nào cũng nói không muốn rời xa em cơ mà. Anh vẫn luôn là người mỗi tối đều nhắn tin chúc em ngủ ngon, là người luôn nhắc em mặc ấm khi trời trở gió. Người vẫn luôn chủ động ôm lấy em mỗi khi hai đứa ở bên nhau đâu rồi, sao đến ôm lại em mà anh cũng lạnh lùng như thế hả Hạo Du? Anh nói đi…trả lời em đi… Tiểu Giang đang nói bình thường bỗng dưng bật khóc nức nở. Mỗi lần nhìn thấy em khóc là tôi lại không biết phải làm thế nào nữa, chân tay trở nên thừa thãi. Tiểu Giang khóc nấc lên thành tiếng nghe tội nghiệp vô cùng: _Anh…trả lời em đi. Có phải…không…còn…yêu em nữa… _Tiểu Giang à, anh…xin lỗi. Tôi chỉ biết nói vậy rồi ôm chặt em vào lòng, nhẹ nhàng vuốt tóc em. Tiểu Giang nằm gọn trong vòng tay tôi, vẫn khóc lên thành tiếng. _Em không cần anh xin lỗi, em…chỉ muốn biết…anh có còn yêu em nữa không thôi… _Có, anh yêu em chứ, tất nhiên rồi. Em nín đi, Tiểu Giang. Tôi vừa lau nước mắt cho em vừa nói. Nhìn thấy những giọt nước rơi ra từ đôi mắt trong veo đấy, tôi lại thấy thương em quá, thấy mình thật tồi tệ làm sao! Tiểu Giang nghe tôi nói, cũng cố lấy lại giọng nhưng vẫn sụt sùi. Ngước lên nhìn tôi, em nói: _Anh thật sự vẫn yêu em chứ, hay…chỉ thương hại em thôi? Trước ánh mắt như xoáy sâu vào tâm can tôi của em, tôi lại ghì chặt lấy em, thì thầm: _Em nói gì vậy Tiểu Giang