Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2904 lượt.

tuyệt vọng đến đâu cũng sẽ không bao giờ được nghĩ đến chuyện tự sát. Ấy vậy mà… Đáng lẽ trong lúc cô ấy đau khổ như vậy, tôi lúc nào cũng phải túc trực bên cạnh mới đúng. Chỉ từ sáng hôm qua thôi mà đã…
_Tiểu Phần, em đói chưa, đi ăn gì đi không đói.
Tôi giật mình vì tiếng nói. Anh Đình Phong. Tôi nhìn anh rồi nhìn đồng hồ, đã hai giờ chiều rồi. Tôi xoa xoa bụng, hơi đói. Haiz, nhưng đâu có tâm trí nào mà ăn chứ. Tiểu Minh còn chưa tỉnh, cô ấy vẫn cứ ngủ say thế này… Tôi đang lo lắng muốn chết, bao giờ cô ấy vẫn còn hôn mê thì tôi chẳng thể nào mà yên tâm đi ăn được.
_Em không thấy đói ạ.
Tôi vừa nói vừa nhìn lên Đình Phong, nhưng mắt anh vẫn hướng vào Tiểu Minh không rời, à mà nãy nói với tôi nhưng anh cũng vẫn nhìn cô ấy mà. Ánh mắt đầy yêu thương, lo lắng…nên rất dịu dàng. Lông mày anh hơi nhíu lại, môi khép chặt. Hẳn là anh thương và lo cho Tiểu Minh lắm. Phải rồi, anh chẳng phải đã bỏ cả thi đấu để về với cô ấy sao.
_Anh biết tin gì chưa, Đình Phong. Đội của anh đã chiến thắng và giành vé vào trận chung kết rồi đấy.
_Vậy à.
Tôi vừa nói vừa cười trong khi anh chỉ đáp lại hờ hững, mặt lạnh tanh. Anh vẫn chỉ nhìn Tiểu Minh thôi. Không hiểu sao lúc này, tôi thấy rất ghen tị với cô ấy, lại còn ngu ngốc đến nỗi ước gì mình là người nằm đây. Haiz, kể cả như thế thì cũng bao giờ anh dồn sự chú ý vào tôi chứ. Chỉ là, tôi nghĩ, nếu tôi nằm đó, Tiểu Minh sẽ đến thăm tôi, Đình Phong ở lại cùng Tiểu Minh cũng như là ở bên tôi rồi.
Thời gian qua, Tiểu Minh gặp chuyện như thế, ở bên cô ấy chăm sóc, tôi không sao không nghĩ đến Đình Phong và mong anh về. Chính bản thân tôi cứ tự huyễn hoặc mình rằng vì lo cho Tiểu Minh nên tôi mới vậy. Nhưng thực ra là không phải. Là vì tôi, tôi muốn gặp anh ấy, hình như tôi…tôi thấy nhớ anh ấy, nhớ nụ cười của Đình Phong, nụ cười dịu dàng hiền lành của anh ấy. Mặc dù tôi biết chỉ khi nào ở bên cạnh Tiểu Minh, Đình Phong mới hiền đến vậy. Mỗi lúc ở bên Tiểu Minh, chăm lo cho cô ấy mà tôi chỉ ước gì Đình Phong cũng ở đây, anh lại cười dịu dàng với Tiểu Minh, và tôi lại được nhìn thấy. Nhưng lúc đó, Đình Phong không về, tôi biết anh không thể về nhưng anh cũng không gọi cho tôi như anh hứa. Tôi không mong được nói chuyện cùng anh, mà tôi cũng biết anh gọi cho tôi cốt là để hỏi han đến Tiểu Minh nhưng chỉ cần được nghe thấy giọng nói của anh là tôi đã thấy vui rồi.
Mỗi khi nhắc hay nghĩ đến Đình Phong, tim tôi lại loạn nhịp, chỉ cần nụ cười của anh xuất hiện trong tâm trí tôi là mặt tôi lại nóng bừng. Hôm trước nghe điện anh gọi về mà sao tôi thấy vui đến thế. Và bây giờ thì…không cần phải hỏi ai nữa, tôi cũng có thể chắc chắn là tôi đã thích Đình Phong mất rồi. Cái cảm giác ngơ ngẩn vì nhớ mong anh ấy, tim đập rộn ràng khi nghe giọng anh ấy, buồn khi anh chỉ quan tâm đến Tiểu Minh ấy, chỉ có thể là thích thôi.
Tôi thực sự đã thích anh quá mất rồi.
Haiz, nhưng tôi biết là Đình Phong chỉ yêu mỗi Tiểu Minh thôi mà. Thật là thương anh ấy quá, Đình Phong yêu đơn phương Tiểu Minh có lẽ là rất đau khổ, anh còn bị cô ấy từ chối nữa. Nhưng…cũng thật ngưỡng mộ tình yêu anh dành cho Tiểu Minh, hẳn là to lớn lắm, vĩ đại lắm. Thế nên, chút tình cảm “thích” nhỏ nhoi của tôi sao có thể sánh được chứ, haiz. Không ngờ mối tình đầu tiên của tôi lại là một mối tình đơn phương thế này. Mà nghĩ lại, Tiểu Minh trước kia cũng yêu đơn phương Hạo Du mà. Haiz, tình yêu, thật là vô cùng khó hiểu.
Tôi thở dài không biết bao nhiêu lần, quay ra nhìn cửa sổ thì đã thấy nắng bớt gay gắt đi nhiều hơn so với lúc nãy rồi, trời đã dịu đi một chút. Thời tiết đúng là lạ lùng thật, mùa đông đến rõ sớm, rồi thì chưa gì đã lại có nắng rồi. Chẳng phải còn chưa đến Tết hay sao.
Quay trở lại nhìn Tiểu Minh ngủ rồi, tôi mới chợt để ý đến Hạo Du đang ngồi bên cửa sổ kia, cậu ấy cứ ngồi gục đầu xuống gối từ lúc vào phòng đến giờ. Có lẽ là lúc đến cậu ấy đã gặp Tú Giang, chắc hai người đã nói gì đó. Không biết là nói gì mà Hạo Du lại có vẻ mặt như thế chứ. Lúc đi vào, mặt cậu ấy vẫn còn ướt đẫm nước mắt, lúc đến bên Tiểu Minh còn khóc ngay trước mặt chúng tôi. Rốt cuộc là Tú Giang và Hạo Du đã nói những gì mà lại khiến cậu ấy như vậy. Haiz, kể ra thì cậu ấy cũng thật đáng thương, có lẽ là khổ tâm lắm vì chuyện này. Tôi đã định bụng gặp sẽ mắng cho Hạo Du một trận mà…nhìn vậy ai còn nỡ nữa. Việc Tiểu Minh tự tử chắc cũng làm cậu ấy đau khổ lắm rồi. Không biết là cậu ấy đã có quyết định thế nào về cuộc tình tay ba này.
Tôi nhìn về phía Hạo Du, lại thở dài thêm vài cái nữa. Nhìn cậu ấy kìa, tội nghiệp thật, cứ ngồi gục đầu xuống đầu gối như thế mà không thấy mỏi sao, lúc nãy còn thấy vai cậu ấy rung rung, chắc là lại… Thương thật!
Nghĩ đi nghĩ lại, ai cũng đau khổ bởi cái chữ yêu đó. Haiz, sức mạnh của nó sao mà ghê gớm, có thể khiến người ta vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau…như vậy…
Tiểu Phần, tí người ta mang nước đến để lau người và thay quần áo cho Tiểu Minh, em hãy giúp cô ấy nhé. Mấy lần trước chỉ có anh và cái tên kia ở đây nên phải để họ làm, anh sợ nhỡ họ lại làm cô ấy đau…
Đình