Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2906 lượt.
ật đáng ghét chứ, những gì cô bạn này phải chịu đựng, Tiểu Phần đâu phải là không biết. Đáng lẽ Tiểu Minh đã có thể được hưởng những ngày vui vẻ, hạnh phúc rồi, chỉ tại cô nên bây giờ cô ấy mới vẫn phải khóc. Cô mới thực sự là người đáng ghét.
_Tiểu Minh à, bạn lại vừa mới khóc hả?
Tiểu Minh nghe thấy Tiểu Phần hỏi mới vội lắc đầu:
_Không…không phải.
Thấy Tiểu Minh vừa cụp mắt xuống vừa lắc đầu như thế, Tiểu Phần cũng không định hỏi thêm, sợ nhắc đến Hạo Du, Tiểu Minh lại khóc tiếp thì thật là khổ. Cô cũng cứ ngồi cúi đầu nhìn xuống đất. Căn phòng có hai người mà yên tĩnh lạ thường, chỉ còn nghe thấy tiếng thở khe khẽ.
Được một lúc, trong phòng lại vang lên tiếng nói của cả hai người.
_Tớ có chuyện…
_Bạn nói trước đ…
Thấy cả hai cùng đồng thanh đến hai lần, Tiểu Minh mới mỉm cười bảo Tiểu Phần.
_Bạn nói trước đi.
Tiểu Phần cũng mỉm cười:
_Tớ định nói chuyện sáng nay…
_…mẹ tớ đến trường tìm tớ?
_Ừ, xin lỗi đã lộ chuyện bạn nằm viện nha. Tại tớ thấy mẹ bạn rất lo lắng cho bạn nên mới nói.
_Hì, thôi không sao. Mẹ đến tìm tớ, tớ biết mẹ lo cho tớ lắm, còn bắt tớ phải về nhà,
_Vậy à, thế có hỏi vì sao bạn…không, tớ không dám nói ra, chỉ bảo là bạn bị ốm nằm ở VIP 1.
_Ừm, có, nhưng tớ sợ mẹ tớ sẽ nói với bố mẹ Hạo Du nên không dám nói.
Tiểu Minh nói rồi lại cúi gằm mặt. Được vài phút, cô mới ngẩng đầu lên và nhìn vào mắt Tiểu Phần, gương mặt đầy vẻ háo hức, khác hẳn với thái độ vừa nãy, khiến Tiểu Phần cũng không biết cô định nói gì.
_Tiểu Phần à, từ hôm tớ nằm viện, Hạo Du cũng nghỉ học sao?
_Ừm.
Tiểu Phần chỉ ậm ừ rồi thôi. Cô không biết Tiểu Minh hỏi vậy có ý gì, nhưng tốt nhất là cô không nên nói nhiều, nhỡ Tiểu Minh lại phát hiện ra.
Tiểu Minh đang muốn khẳng định lại chuyện Hạo Du không biết chuyện cô tự tử, nhưng giờ thấy thái độ của Tiểu Phần, trong lòng cô tự nhiên lại xuất hiện một nỗi lo khác lớn hơn nhiều. Cô vội hỏi Tiểu Phần với đôi mắt hoảng hốt:
_Tiểu Phần à, bạn có biết vì sao Hạo Du nghỉ học không? Anh ấy bị ốm hay sao mà nghỉ tận ba hôm rồi. Hạo Du là người dù ốm vẫn cố đi học cơ mà.
_Tiểu Minh…
_Bạn có biết vì sao không, Tiểu Phần?
Thấy Tiểu Minh cứ níu tay mình hỏi có vẻ lo lắng lắm, Tiểu Phần thấy thương cô bạn khờ của mình vô cùng, còn giận bản thân ghê gớm vì những gì sắp nói ra đây chắc chắn sẽ làm Tiểu Minh cảm thấy đau khổ.
_Tiểu Minh à, tớ không biết. Nhưng…tớ nghĩ là không phải đâu, vì…vì…Tú Giang cũng nghỉ.
_Tú…Tú Giang cũng nghỉ sao?
_Ừ, chắc hai người đang ở bên nhau, có khi là đang…đi du lịch…
_Đi du lịch…cùng nhau?
Tiểu Minh hỏi với gương mặt thẫn thờ đến tội nghiệp, mắt lóng lánh toàn nước, chỉ cần một rung động nhỏ thôi cũng có thể làm sóng nước trào ra không thể nào ngăn được.
Nhưng Tiểu Minh không khóc. Sau vài phút thẫn thờ im lặng, Tiểu Minh lại cười, một nụ cười cố nén đau khổ:
_Nếu là vậy thì cũng thật tốt, Hạo Du hẳn đang rất vui vẻ. người thông minh như anh ấy, việc nghỉ học vài ba ngày thì cũng không thành vấn đề, anh ấy sẽ lại theo kịp bài học ngay thôi. Những ngày qua anh ấy đã mệt mỏi vì tớ nhiều rồi, giờ đi du lịch cho khuây khỏa cũng là đúng thôi.
Người muốn khóc bây giờ chính là Tiểu Phần. Cô cứ nhìn vào cô bạn mình đang ngồi đối diện, miệng lẩm bẩm “thật tốt quá rồi” mà nước chảy ra khi nào không hay, hai vai cô bắt đầu run lên bần bật.
_Ơ, Tiểu Phần, sao bạn lại khóc, sao thế, bạn không thấy thế là rất tốt sao? – Tiểu Minh vừa lay vai Tiểu Phần vừa nói.
_Có gì mà tốt chứ, không tốt tẹo nào. – Tiểu Phần nói trong làn nước mắt.
_Hạo Du không ốm là tốt rồi. Với lại, nếu Hạo Du đi du lịch cùng Tú Giang mấy hôm nay, hẳn là…anh ấy không biết chuyện tớ tự tử, bạn thấy có đúng không?
Tiểu Minh nói rồi lại cười, nụ cười đã phần nào trở nên tươi tắn hơn. Nhưng nó lại làm Tiểu Phần thấy xót xa hơn. Tiểu Minh vẫn cứ nhớ mong Hạo Du nhiều đến vậy, bao giờ mới có cơ hội cho Đình Phong đây. Rồi nếu Tiểu Minh cứ như vậy, người đau khổ nhất chính là cô ấy. Nếu Tiểu Phần giúp Đình Phong, thì cô bắt buộc phải khiến Tiểu Minh quên Hạo Du đi.
_Tiểu Minh, bạn phải nghe tớ nói đây, có một chuyện tớ với anh Đình Phong sợ bạn buồn nên không dám nói ra.
Tiểu Phần nắm chặt tay Tiểu Minh vừa nói. Tiểu Minh sau khi nghe Tiểu Phần nói, cô ngẩng lên nhìn cô bạn này, nửa muốn biết nửa không. Chờ một lúc cho đến khi bình tĩnh lại, Tiểu Minh mới cất tiếng hỏi:
_Là chuyện gì vậy Tiểu Phần?
_Chuyện này…
_Tiểu Phần, bạn mau nói đi, tớ sẽ không buồn đâu.
_Nếu bạn hứa sẽ không buồn, tớ sẽ kể.
_Ừ, tớ…hứa.
Tiểu Minh nằm khóc trong chăn đã gần một tiếng, ban đầu còn nghe thấy tiếng khóc rưng rức, giờ thì chỉ còn nghe thấy tiếng rên rỉ não nuột. Tiểu Minh khóc lâu quá, đến thở cũng phải há miệng ra để thở, mà tiếng thở cộng với tiếng khóc nghe thật đau lòng.
_Ư…hức…ư…ư…hức…hức…ư…
Tiểu Phần ngồi đấy, lúc đầu thấy Tiểu Minh khóc cũng vừa dỗ Tiểu Minh vừa khóc. Sau, thấy cô ấy cứ nằm khóc như vậy, dỗ sao cũng không chịu nín, cô chỉ biết ngồi nhìn Tiểu Minh bất lực. nh