XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342913

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2913 lượt.

iểu Phần nhìn lên Tiểu Minh thì thấy Tiểu Minh cũng đang rất buồn, nước mắt đã ngân ngấn đầy ắp, chỉ cần một cái chớp mắt là nước đã có thể trào ra thành dòng. Nhưng Tiểu Minh ngồi giữ vẻ mặt như thế rất lâu mà không chớp mắt. Đến Tiểu Phần cũng không thể biết được Tiểu Minh đang nghĩ gì nữa. Thấy Tiểu Minh cứ im lặnh mà giữ yên những nét buồn rầu trên khuôn mặt, Tiểu Phần lại cúi mặt xuống giường mà tiếp tục nói.
_Tiểu Minh à, tớ có một chuyện muốn nói với bạn.
_Lại…chuyện gì…nữa?
Lần này mới thấy Tiểu Minh lên tiếng với giọng rất nhẹ.
_Bạn biết không, khi nãy ôm bạn…tớ thấy…Đình Phong…khóc…
_……
_Anh ấy chắc sợ tớ nhìn thấy nên sau khi có một giọt nước mắt rơi ra đã vội gục ngay đầu xuống vai bạn. Vai anh ấy cứ rung lên bần bật, nhìn đáng thương lắm. Bạn biết không, khi một người con trai phải đổ lệ, là khi anh ta cảm thấy đau đớn đến tột cùng, nỗi đau không thể chứa đủ trong tim nữa nên mới hóa thành nước mắt rơi ra ngoài…
_……
_Chắc bạn không biết đâu, khi ngủ…bạn toàn ôm Đình Phong và…gọi anh ấy là Hạo Du, còn bảo anh ấy đừng rời xa bạn. Thử hỏi, sao anh ấy không đau đớn cho được…
Tiểu Phần nói rồi lại lấy hơi để nói, trái tim dường như có gai nhọn bao quanh. Nhưng nãy giờ sao chỉ nghe thấy có mỗi Tiểu Phần nói, hoàn toàn không có tiếng của Tiểu Minh. Tiểu Phần vội ngẩng mặt lên, thì thấy Tiểu Minh đang khóc, cắn chặt môi để khóc không thành tiếng khiến môi cô từ hồng chuyển sang màu trắng nhợt nhạt đến trong suốt. Tiểu Phần mới kéo Tiểu Minh dựa đầu vào vai mình, cô vừa vỗ lưng Tiểu Minh vừa nói:
_Tiểu Minh à, những ngày qua nhìn Đình Phong chăm sóc lo lắng cho bạn đến phờ phạc, tớ thấy rất thương anh ấy. Mỗi khi bạn khóc, tớ thấy mặt anh ấy lại xuất hiện nhiều nét đau khổ hơn, rồi khi bạn ôm anh ấy mà tưởng nhầm là Hạo Du, anh ấy dù buồn lắm nhưng vẫn dang rộng vòng tay ôm lấy bạn, vì biết bạn sợ cô đơn. Rồi đến hôm nay, anh ấy đã phải ngồi yên gần tám tiếng đồng hồ để bạn ôm, lúc anh ấy mỏi quá không chịu được, định nhờ tớ đỡ bạn hộ nhưng mới bước được một chân xuống giường, bạn đã ôm chặt lấy anh ấy mà khóc: “Hạo Du, đừng bỏ em…”. Bao nỗi đau như vậy, nếu không phải là người vô cùng yêu thương bạn thì sao có thể gánh chịu được chứ.
_Tiểu Minh à, bạn đừng làm Đình Phong đau khổ hơn nữa. Trên đời này, ngoài bố bạn ra, bạn không tìm được người con trai nào yêu bạn nhiều hơn anh ấy đâu.
Nghe Tiểu Phần nói xong, Tiểu Minh chủ động gỡ tay bạn cô ra rồi ngồi dựa lưng vào tường, vẻ mặt như đang suy tính điều gì.
Tiểu Phần ngồi yên chờ đợi xem Tiểu Minh định nói gì. Nhưng chờ một lúc, Tiểu Minh vẫn ngồi yên, đăm chiêu suy nghĩ điều gì mà Tiểu Phần không sao đoán được.
Hồi lâu mới thấy Tiểu Minh lên tiếng. Cô nói một câu dường như…chẳng liên quan gì đến vấn đề đang được nói tới:
_Tiểu Phần, cho tớ mượn một tờ giấy với một cây bút với, bút bi ý.
_Một cái bút với một tờ giấy? Bạn định làm gì vậy? – Tiểu Phần vừa nhanh tay lấy cho Tiểu Minh vừa hỏi, cũng may cô có mang cả cặp sang, mà không biết Tiểu Minh định làm gì với chúng.
Nhận những thứ mình cần từ tay Tiểu Phần, Tiểu Minh vẫn cứ im lặng, ra vẻ bí hiểm làm Tiểu Phần không khỏi tò mò, cô cứ “quanh quẩn” bên cạnh Tiểu Minh, khuôn mặt đầy vẻ háo hức mà không biết trong lòng Tiểu Minh đang đau đớn cứ như có hàng vạn cây kim xuyên thấu, thực sự là vô cùng đau đớn vì cái thứ Tiểu Minh viết đây, sẽ khiến cho cô không bao giờ được vin vào mối quan hệ vợ chồng giữa cô với Hạo Du mà đòi hỏi cậu quan tâm đến cô nữa.
Tiểu Minh nắn nót viết từng chữ “ĐƠN LI HÔN” mà nước mắt cứ rơi lã chã xuống tờ giấy. Cô cũng không ngờ là mình lại đau lòng như thế sau khi đã suy nghĩ kĩ về việc này. Cô đã dặn lòng là không được khóc nhưng…nhưng…
Tiểu Phần ngồi kế bên cũng hết sức sửng sốt, cuối cùng thì Tiểu Minh cũng quyết định…, vậy là cô đã giúp được Đình Phong rồi, nếu Tiểu Minh đã viết đơn li hôn thế này, hẳn là sẽ chấp nhận tình cảm của Đình Phong, thật là tốt quá rồi.
Thực ra là đâu có tốt gì đâu chứ. Tiểu Phần nhìn thấy Tiểu Minh khóc đáng thương như thế làm sao có thể vui vẻ được, cô thấy có lỗi và tự trách mình còn chưa hết. Cô thấy mình mang nợ với cả Tiểu Minh, cả Tú Giang và cả Hạo Du. Chỉ tại cô mà hại Tiểu Minh suýt tìm đến cái chết lần thứ hai, tại cô khiến cho sự lựa chọn của Hạo Du trở thành vô ích, hại Tiểu Minh với Hạo Du không về được với nhau, cô còn khiến cho Tú Giang tội nghiệp, vì để cho Hạo Du với Tiểu Minh có cơ hội được hưởng hạnh phúc nên chấp nhận sang Mĩ du học… Tất cả là tại cô. Tiểu Phần nghĩ rồi lại không thể tin được là mình đã làm bao nhiêu việc xấu xa đó. Nhưng cô cũng vì ý tốt muốn Tiểu Minh được hưởng hạnh phúc trọn vẹn do Đình Phong mang lại. Đình Phong không có lỗi gì cả mà anh cũng phải chịu khổ rất nhiều rồi.
Nhưng…giúp được Đình Phong, làm được cái việc tốt ấy, Tiểu Phần cũng không hề cảm thấy thỏa lòng hay vui vẻ gì. Lí do thì quá rõ ràng rồi, vì cô yêu Đình Phong, tác thành cho anh với một người con gái khác, cô không những không vui mừng gì khi giúp được anh mà còn cảm thấy đau