pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2928 lượt.

thành rồi phóng xe đi mất. Anh ta hòa vào dòng người đông đúc rồi biến mất ngay trước mặt. Đúng lúc Đình Phong cũng vào nên tôi không (dám) nhìn theo người đó nữa. _Phong Phong, nãy ở trong bãi đỗ xe… _Gì cơ vợ yêu? Bãi đỗ xe làm sao? _À… Nếu đó quả thực là Hạo Du, nếu Đình Phong cũng nhìn thấy người ấy, tôi hỏi như vậy chắc chắn là anh sẽ không thích và không vui. _Dạ, em muốn hỏi…nãy anh làm gì mà lâu thế, để em chờ mỏi cả chân. – tôi giả bộ nũng nịu. _Hì hì, có mấy người anh quen hồi còn làm ở đây, lâu không đến nên chào hỏi mấy câu ý mà, để vợ yêu phải chờ rồi, xin lỗi em ha! _Không thể tha được, hì hì. Tôi nói rồi lại cười toe, trêu anh tí thôi mà. Rồi tôi tiếp tục cắt một miếng bánh, đưa lên miệng ăn rồi xuýt xoa: _Mousse anh làm ngon thật luôn á, ăn mãi không chán. _Đút anh một miếng được không? _Ừ, đây. Tôi nhoẻn cười, xiên bánh rồi đút cho Đình Phong một miếng. Nhìn anh ăn kìa, vừa ăn lại còn vừa mỉm cười nữa kìa. Thấy mặt anh “thú vị” như vậy, tôi buồn cười quá lại bật cười thành tiếng. Thấy mọi cảm xúc hỗn độn lúc này đều tan ra hết, chỉ để còn lại cái thứ gọi là hạnh phúc thôi. _Đút cho vợ một miếng. Tôi há to miệng, nhìn sang Đình Phong, biểu lộ một nụ cười bằng…mắt, vô tư xưng mình là “vợ”. Đình Phong đút ngay cho tôi một miếng mousse socola của anh. _Hm…m… – vừa ăn tôi vừa giơ ngón tay cái lên lắc lắc – hảo bánh, hảo bánh. Ngay lập tức Đình Phong bật cười lớn. Tôi cũng cười. Anh đưa tay xoa xoa đầu tôi rồi lại đưa miếng bánh của anh vào miệng tôi. Đúng lúc, tôi cũng dùng dĩa xiên cho Đình Phong một miếng. Bọn tôi lại được một phen vừa ăn vừa cười khúc khích (ôi, còn đâu tiểu thư con nhà gia giáo >.<). _Phong Phong, bánh của anh ngon hơn bánh của em >.< _Vợ đòi ăn vị dâu còn gì. _Không biết, giờ em thích bánh của anh hơn – tôi nũng nịu – đổi bánh. _Để chồng đút cho vợ nhé! _Ưm. Tôi gật đầu lia lịa, thích chí híp mắt cười rồi há liền miệng cho anh đút bánh. Ăn miếng bánh do anh tự tay làm rất ngon, tôi cảm giác ngon hơn cả ở tiệm nữa. Có phải anh đã bỏ thuốc gì vào nên tôi mới thích ăn đến vậy? _Phong Phong, anh đã cho thứ gì vào bánh mà bánh lại ngon đến thế hả? – tôi giả bộ nheo mắt nghi ngờ. _Ừ, chồng đã cho…tình yêu của chồng dành cho vợ vào bánh đấy, mùi vị rất ngon phải không? Nghe Phong yêu nói, tôi không khỏi xúc động, mất vài giây nhìn anh, tôi mới xiên một miếng bánh, định đút cho anh, miệng cười tươi tắn. _Ngon lắm, ngon lắm. Nào, há miệng ra vợ đút cho, miếng bánh này có thêm cả một gia vị mới đấy nhé, chắc chắn là rất ngon. – tôi nháy mắt. _Gia vị gì mới vậy? _Tình yêu của vợ. Tôi nhoẻn cười híp mắt. Trong giây lát, tôi thấy mắt Đình Phong hơi hoe đỏ rồi cũng híp tịt lại. Nụ cười của anh tràn ngập hạnh phúc, chỉ hạnh phúc thôi. 0.15 p.m Vừa bước vào nhà, tôi đã nhìn thấy mẹ tôi đang ngồi trên sofa, ngóng ra phía cửa. Thấy tôi, bà đứng luôn dậy, chạy ra chỗ tôi. _Con chào mẹ. – tôi cười một nụ cười mệt mỏi. _Hạo Du, con đi học về rồi đấy hả, có mệt không con. Nào, nhanh vào đi không rét, ngoài trời giờ chắc lạnh lắm. _Cũng bình thường mẹ ạ. Vẫn đang thu mà. Tôi lại cười. Mẹ tôi giờ còn quan tâm đến tôi như một đứa trẻ, trước kia có khi nào lại ân cần hỏi han tôi như vậy? Tất nhiên, tôi không có gì phải phàn nàn, tôi thấy vui còn chưa hết. _Con có đói không? Ăn gì mẹ nấu cho nhé. – bà vuốt tóc tôi, dịu dàng hỏi. Tôi lắc đầu ngay: _Con không đói mẹ ạ, chiều con có ghé qua cửa hàng ăn một cái pizza rồi mới đi học. _Sao lại ăn đồ ăn nhanh thế, mẹ đã nói là không tốt cho sức khỏe rồi mà con. _Hì, tại chỉ có ba mươi phút nghỉ giữa các ca học thôi ạ. Thôi, con lên phòng đã mẹ ạ, còn phải làm bài tập nữa. _Ừ, con đi đi. À, mai chủ nhật mà, con đi nghỉ sớm đi Hạo Du. Mà bố đang chờ con trên phòng đó. _Dạ vâng, con biết rồi ạ. Tôi đáp lời mẹ rồi xách cặp lên luôn phòng, không biết bố làm gì mà lại ở phòng chờ tôi nữa. Mở cửa bước vào phòng, tôi thấy bố đang đứng bên bàn học của tôi, hình như đang xem gì đó. Thấy tiếng, ông mới quay ra nhìn tôi. _Con chào bố. – tôi cúi đầu lễ phép chào. _Học về rồi hả? _Dạ vâng. Bố chờ con có việc gì đấy ạ. Tôi để cặp xuống giường rồi bước đến bên ông. _Ta muốn nói chuyện với con trai ta một tí không được sao? Nghe ông nói, tôi không khỏi ngạc nhiên, nhưng chỉ mất vài giây. Không để ông chờ, tôi khẽ gật đầu, mỉm cười. _Hì, được ạ. _Việc học của con vẫn bình thường chứ? _Dạ vâng, vẫn bình thường ạ. Rồi bố tôi bỗng ngồi xuống cạnh tôi. Nói thật, tôi chưa bao giờ có một cuộc nói chuyện-giữa-hai-người-đàn ông như thế này. Bố tôi rất bận. Trước đây, cả ngày, tôi chỉ gặp ông vào đúng bữa cơm tối. Bố tôi lại còn là người không thích nói nhiều, thành ra…việc dành thời gian hỏi han tôi là hoàn toàn chưa hề có. _Không có áp lực hay mệt mỏi gì chứ? _Gì cơ bố? _Ta hỏi con học có vất vả không? _À, cũng bình thường thôi ạ. Thực ra không phải là tôi không nghe thấy bố tôi nói gì, mà tôi không tin được là bố tôi đang quan tâm tôi. Là hỏi han quan tâm chứ không phải chất vấn! _Ừ, ta thấy lịch học thêm của con dày đặc cả tuần, chỉ có mỗi sáng chủ nhật là nghỉ phải không? Ta nh