Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2932 lượt.

à nghĩ lại chuyện lúc nãy trên ôtô đúng là rất thú vị, người hoàn hảo như Đình Phong mà còn biết ghen nữa kìa, cũng sợ mất tôi nữa chứ. Càng nghĩ tôi càng thấy mình hạnh phúc biết bao! * * * * * * 5 p.m Tôi đủng đỉnh đi cầu thang bộ mặc dù biết Đình Phong đang chờ tôi ngoài cổng, muốn trêu anh bực tức một tí, hihi. Từ mấy ô cửa sổ nhỏ nhỏ của cầu thang, tôi có thể nhìn thấy một đám đông trước cổng trường và hạt nhân ở giữa không ai khác là Đình Phong. Ha, nhìn mặt anh kìa, lạnh tanh không biểu cảm, còn cái “đám” kia thì chỉ dám xếp thành vòng tròn quanh anh, không ai dám đến gần. Chắc có lẽ cũng vì vụ hoa khôi khối tôi hôm trước cứ đi qua đi lại trước mặt anh…mồi chài (dùng đúng từ của Đình Phong đấy nhé), bị anh chử i cho một trận nên đám con gái kia mới chỉ dám nhìn từ xa như thế. Haiz, nghĩ kĩ lại thì, sao Đình Phong lại không phải lòng ai trong số đó nhỉ, trường tôi có rất nhiều mĩ nữ cơ mà, mà cũng rất nhiều cô “tài sắc vẹn toàn”, sao anh lại không thích ai trong số đo nhỉ? Họ có thể xứng với anh hơn tôi, hoặc có thể khiến anh vui vẻ, hạnh phúc hơn. Aizz…tôi đang nghĩ gì vậy chứ, Đình Phong là người yêu tôi cơ mà, nãy trước khi vào học tôi còn tự hào vì có bạn trai như anh, thế mà giờ sao tôi lại có cái suy nghĩ ngu ngốc như vậy chứ. Quả là vô cùng ngu ngốc, nếu là người khác…hẳn là sẽ tính toán xem làm thế nào để “trói chân” anh chàng người người yêu hoàn hảo như Đình Phong suốt đời ở bên cạnh. Từ bao giờ mà tôi lại có những suy nghĩ vớ vẩn và…điên rồ như thế chứ, haiz. […'> _Phong Phong à, anh vẫn giận em à. _Phong Phong… _Chồng yêu à, đừng giận vợ nữa mà. _Ai là chồng yêu, không yêu đương gì cả. Đình Phong nói với vẻ mặt giận dỗi, làm tôi không khỏi buồn cười. Lúc nãy anh đứng chờ tôi lâu quá, vừa lo vừa bực “bọn con gái đáng ghét” đứng vây quanh, điện thoại thì hết pin, không gọi được nên thấy tôi chậm rãi vừa đi vừa ngắm cảnh đã rất giận tôi. Thấy tôi đến còn lên xe ngồi trước, mặt đằng đằng sát khí, không thèm nói với tôi lời nào. À không phải, sau khi đã mắng tôi một hồi thì mới im lặng như thế. Hehe, chọc anh giận đúng là mục đích của tôi mà, nên thấy anh làm mặt giận dỗi như thế tôi lại rất buồn cười và còn thấy rất thú vị, muốn trêu anh thêm nữa. _Haiz, có người không muốn làm chồng mình, mình có nên… – tôi giả vờ thở dài thượt, quay đầu nhìn ra ngoài. _Nên gì chứ? – hehe, nghe giọng anh kìa. _Kiếm chồng yêu mới chứ sao. – tôi cố lấy giọng thản nhiên (vì đang buồn cười lắm) _Em dám… – Đình Phong có vẻ tức giận lắm rồi, lần này là quát lên chứ không phải là nói nữa. Tôi cố nhịn cười: _Dám chứ sao không, có người phủ nhận mối quan hệ yêu đương kia kìa. _Ai nói thế? _Em không biết, có phải anh không? _Không, anh không bao giờ nói thế. _Vậy anh là chồng yêu của em chứ hả? _Chứ sao, còn ai nữa. _Hì, chỉ có mỗi anh là chồng yêu thôi, không còn ai hết, đừng giận em nữa nhé. Tôi làm nũng, ôm lấy tay Đình Phong khẽ đung đưa. Tôi biết thừa Đình Phong không giận tôi lâu được đâu nhưng cứ phải “nịnh” anh một tí, đằng nào cũng là tôi chọc anh giận trước mà, hihi. _Ngay từ đầu em đã muốn chọc anh rồi phải không, vịt ngốc này. Đình Phong cốc nhẹ đầu tôi một cái rồi cuối cùng cũng cười, thế là anh đã hết giận tôi rồi đây. Đình Phong mà, có khi nào anh giận tôi lâu được chứ. _Vợ yêu, Miss… kìa em. _Dạ vâng. Tôi nhoẻn cười. Chiếc xe từ từ đi chậm lại và dừng hẳn, Đình Phong mở cửa xe cho tôi rồi lại tiếp tục lái xe vào bãi đỗ. Tôi xách túi đứng ở cửa Miss… chờ anh. Miss… vẫn vậy, vẫn như cái lần tôi bắt gặp Đình Phong làm ở đây, chỉ khác bây giờ nó là của nhà họ Trần, tức Đình Phong chính là chủ của nó. Hình như lần tôi bắt gặp anh cũng là lần cuối cùng anh làm bồi bàn ở Miss… thì phải. Tôi đứng ngoài cửa hàng, khẽ gõ gõ chân xuống đất thành nhịp, Đình Phong làm gì lâu thế, vẫn chưa thấy ra. Chờ lâu mỏi chân, tôi mới đi vào trước. Quản lí vừa thấy tôi đã chạy ra hỏi han. Tôi cũng chào hỏi mấy câu rồi kiếm một bàn gần cửa sổ ngồi, chờ Đình Phong. Tôi vừa hướng mắt ra khung cảnh bên ngoài vừa khe khẽ hát. Chợt, có một chiếc xe màu nâu lao vút ra từ nơi đỗ xe, lao ra đến trước cửa Miss… rồi dừng lại. Người con trai ngồi trên mặc áo len đen, dáng người mảnh khảnh đang ngó nghiêng như tìm kiếm thứ gì. Tôi thấy tim tôi như ngừng đập. Cái dáng người đó… Nouvo LX… Nâu… _Hạo Du, anh thích xe máy gì nhất. – tôi giương to đôi mắt tò mò hỏi anh. _Tôi? Sao tự nhiên lại hỏi… Tôi thích Nouvo LX, màu nâu ý. _Nouvo LX nâu? _Ừ, nếu sau này mua xe, tôi sẽ mua nó. _Hihi, em thì thích Vespa hơn. Hạo Du? Liệu có phải? Tôi không hiểu tâm trạng mình bây giờ thế nào nữa, đầu óc cứ quay quay cuồng cuồng, tim không sao đập lại đúng nhịp được nữa. Tôi không biết, tôi không hiểu nổi bản thân nữa. Khi nãy, lúc nhìn thấy người con trai trên chiếc xe máy đang nhìn quanh như đang tìm kiếm cái gì đó, tôi đã nghĩ đó là Hạo Du… Nhưng từ chỗ tôi thì không thể nhìn được mặt anh ta mà chỉ có thể nhìn từ phía sau. Tôi đã muốn…muốn chạy đến trước mặt người ấy…nhưng tay chân tôi không thể nào cử động được. Tôi chỉ biết đứng nhìn người đó tìm kiếm không