Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2930 lượt.
ỗng lại nghĩ đến những lời nói “điên khùng” của Hạo Du vừa nãy. Gì mà “ngồi trên cao”, lại còn “mát”, lại còn “bay”, haha, giờ mới thấy buồn cười, đúng là điên mà, haha. Nhưng mà “bay”? Lại còn ở trên cao? Bay, trên cao, mát, lẽ nào…? Không phải Hạo Du đang định làm điều gì ngốc ngếch đấy chứ. Hơ hơ, mong là tôi nhầm. Nhưng mà sao…tự nhiên tôi lại thấy lo lắng thế này, lòng cứ nóng hôi hổi. Hạo Du đang say thế khéo lại… Hừ, thật là… Nép mình vào một góc, tôi mới lại nhấn điện thoại gọi cho Hạo Du, giờ lại mới nghe tiếng gió thổi vù vù bên tai. Trời lạnh thế này ngồi đâu thế không biết. _Đang ở đâu? – tôi hỏi trống không. _Anh đang ở nhà. _Ờ, đợi đấy, đừng có “bay”. Rồi dập máy, tôi đến vội chỗ Đình Phong. Hic, có phải tôi cũng điên rồi không mà lại lo cho Hạo Du chứ, đây là sinh nhật của Đình Phong mà, nếu giờ tôi bỏ đến chỗ Hạo Du… Nhưng tôi thật sự rất lo, bản thân cũng không hiểu vì sao. Thôi kệ, tôi sẽ đến xem anh ta đang làm gì rồi về ngay, mất nửa tiếng là cùng. _Phong Phong này, em ra ngoài một tí rồi sẽ về ngay. _Có chuyện gì à? Bắt buộc phải đi sao? Là tiệc sinh nhật của anh mà… _Không lâu đâu mà. – tôi cố làm vẻ mặt nài nỉ. _Vậy để anh bảo người đưa em đi. _Em đi xe được mà, đi nhé, em xin lỗi, sẽ về sớm mà. _Nhớ về trước mười hai giờ đêm. _Vâng. Nói rồi tôi khẽ thơm vào má Đình Phong và chạy đi. Phóng xe liền đến “nhà cũ”, gió thổi lạnh vì tôi đi khá nhanh. Lạ thật, năm nay mùa đông cũng đến sớm y hệt như “năm ấy”. Nhanh chóng xuống xe, tôi đứng ngoài và gọi Hạo Du rất lớn, nhưng không có tiếng đáp trả. Tôi đập cửa lớn, cũng không có tiếng đáp trả. Sợ hãi cuốn lấy tâm trí tôi. Không phải Hạo Du đã “bay” rồi đấy chứ. Lần này, không thể suy nghĩ được gì, tôi lục túi rồi lấy chìa khóa ra mở cửa. Hình như tôi cuống quá nên điên rồi, chìa khóa của tôi sao có thể… “Cạch” Ổ khóc bật mở. Tôi sững sờ. Chẳng phải Hạo Du nói ngôi nhà này đã bị bán, giờ anh ta mới mua lại nó hay sao? Không lẽ bốn năm nay ổ khóa chưa từng được thay? Thôi kệ. Tôi ẩn cửa dắt xe đi vào, thật như ở nhà mình, rồi vội đóng cửa, tôi chạy ngay lên tầng. Hạo Du đâu rồi, không thấy đâu. Tôi vội vã chạy qua các phòng, rồi ra ban công phía sau. Chết sững. Hạo Du đang ngồi trên lan can, đang ngồi vắt vẻo trên lan can, tay cầm chai rượu, có vẻ là muốn “bay” thật rồi. Tôi đánh rơi cả túi sách xuống đất, vội càng chạy đến giữ lấy người anh ta. _Này, anh điên rồi hả, xuống mau, thích chết à. _Tiểu Minh… Hạo Du quay ra nhìn tôi, ánh mắt buồn đến thảm thương, giọng nói cũng vô cùng tội nghiệp. Tôi không dám hướng mặt vào đôi mắt của Hạo Du, nên vội quay mặt đi, chỉ lí nhí trong miệng: _Xuống mau đi. Hạo Du cũng nghe tôi mà xuống. Không ngờ, vừa chạm chân xuống đất, Hạo Du đã ôm chặt lấy tôi, như kiểu “không cho nó thoát” vậy. Tôi sợ quá mới hét toáng lên, không ngừng giãy dụa. _Này, làm gì thế hả, bỏ tôi ra. Này, điên à. _Tiểu Minh à, cuối cùng thì em cũng đến, có phải em vẫn còn tình cảm với anh phải không? _Điên à, buông tôi ra. Tôi ra sức đẩy Hạo Du ra, sợ hãi tột độ. Anh ta ôm chặt lấy rồi thì thầm vào tai tôi, hơi nóng, mùi rượi… Tất cả làm tôi sợ. Đình Phong lúc say rượu cũng chưa bao giờ đáng sợ thế này. _Tiểu Minh à, em định đi đâu chứ, đây là nhà của em, em còn định đi đâu. Đừng rời xa anh… Hạo Du nói rồi…kề môi vào môi tôi. Mùi rượu làm đầu óc tôi quay cuồng. Mùi rượu xâm chiếm trí óc tôi. “Hương vị” nụ hôn nồng nàn của anh, nụ hôn mang tính chất cưỡng đoạt. “Chát” _Anh điên à, chết đi. Tôi hét lên rồi đưa tay lên lau miệng, nước mắt sợ hãi cứ trào ra vô thức. Rồi tôi quay lưng bỏ chạy, mải miết chạy, tim vẫn cứ nhảy điên loạn vì sợ. Tôi nguyền rủa anh ta, nguyền rủa anh ta, tôi hối hận vì đã đến đây. Rồi chợt, tôi nghe thấy tiếng gào lên thảm thiết của Hạo Du: _Tại sao? Tại sao em lại bỏ rơi anh, tại sao không một lời giải thích? Tại sao thế hả em? Em vứt cho anh tờ đơn li dị và nói ta không còn quan hệ gì, chỉ thế thôi làm sao anh chấp nhận? Trả lời anh đi Tiểu Minh? Tại sao thế…tại sao… Sau tiếng kêu ai oán là tiếng khóc, tiếng khóc vô cùng thảm thương. Tiếng khóc nghe mà cũng cảm thấy đau xé lòng, xé ruột. Tôi không đủ dũng khí để bước tiếp. Nước mắt bất giác trào ra khỏi tim. Trái tim tôi thấm đẫm nước mắt, thoi thóp vì ngạt thở. Tôi khóc vì ai, tôi đau vì ai? Vì cái người mà tôi hận nhất sao? Là vậy thật à, tôi không dám tin nữa. Nhưng mà sao trái tim tôi đau quá khi nghe thấy tiếng khóc của anh??? Hình như nó còn đang gọi tên Hạo Du nữa. Tôi bỗng nhận ra một điều, tôi không thể bỏ mặc anh được. Bước chân đang đà chạy xuống cầu thang, tôi liền từng bước đi lên, lặng lẽ và nhẹ nhàng. Hạo Du hiện ra trước mắt tôi, gương mặt bơ phờ chỉ toàn nước mắt. Chưa bao giờ tôi thấy Hạo Du khóc, chẳng phải con trai chỉ khóc khi anh ta cảm thấy đau đớn đến tột cùng hay sao? Mà sao nhìn thấy anh ta khóc, tôi còn cảm thấy đau khổ gấp bội lần. _Hạo Du, đừng khóc…đừng khóc… Tôi khẽ quỳ xuống trước mặt Hạo Du rồi ôm lấy gương mặt đẫm nước ấy, xoa nhẹ nhàng làn nước mắt. Hạo Du bỗng gục hẳn vào vai tôi, người anh rung lên khe khẽ, nhưng không còn ôm