Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342936
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2936 lượt.
luôn một mạch vào thang máy, chọn tầng thứ 36. Lên đến nơi rồi, tôi sang liền nhà Đình Phong. _Phong Phong à, Phong Phong… Hic, không biết anh có giận tôi không, lo quá. _Phong Pho… Chưa gọi hết câu, cánh cửa trước mặt tôi đã bật mở, ánh sáng bên trong lọt ra ngoài sáng hẳn một góc tôi đứng. Đình Phong – mặc áo thun đen bó sát – đứng giữa cửa ra vào nhìn tôi với vẻ mặt rất sát thủ TT_TT. _Sao giờ này em mới về hả, có biết anh lo lắm kh… Đình Phong chưa nói hết câu, tôi đã nhảy vào ôm chặt lấy anh, ôm chặt, còn tranh thủ hít hà hương thơm trên người anh. _Nhớ anh quá. Tức thì anh cũng ghì chặt lấy tôi: _Thiệt hả. _Chứ sao, hì hì. _Ừ, vợ yêu vào đi. Đình Phong nói rồi “rộng lượng” cho tôi vào nhà. Còn tôi chỉ biết cười toe, chờ anh đóng cửa rồi cùng đi vào, làm con gái lợi thế vậy đó, tha hồ…làm nũng, hehe. Đi vào, toi thấy chiếc bánh sinh nhật to đùng “made by me” có dòng chữ đỏ: Happy birthday Phong yêu đang “ngự” trên bàn kia. Tôi thích thú kéo tay Đình Phong rồi để anh ngồi xuống. Bây giờ mới cắm nến đây. _Cắm hết nhé. – tôi cười. _Ừ ừ. Đình Phong cũng híp mắt cười. Nhìn anh như vậy mà tôi chỉ muốn cắn cho một cái vào má. _Tắt đèn, tắt đèn nhanh. Đình Phong đang ngồi ôm thành ghế, dựa cằm háo hức nhìn cái bánh, nghe tôi nói nhanh nhẹn chạy ra tắt đèn ngay. Nhìn anh kìa, cứ như trẻ con vậy. Thế mà đã 21 tuổi rồi! _Hihi, thích quá, thích quá! Là giọng Đình Phong đấy ạ. Anh tắt đèn xong là hớn hở chạy lại gần cái bánh ngay, còn cười một cách rất thích thú. Mắt anh tràn ngập niềm hạnh phúc. Điều đó làm tôi cũng thấy vui theo. Tôi nhìn anh, cười bảo: _Anh ước đi rồi thổi nến. _Ừ, anh ước đây. Rồi Đình Phong nhắm mắt và chắp tay lại ngay, vẻ mặt rất thành tâm. Tôi ngồi đối diện, im lặng ngồi nhìn anh ước, trong lòng khấp khởi vui mừng, cũng không khỏi tò mò không biết Đình Phong ước gì, anh thì còn thiếu gì nữa đâu nhỉ, người hoàn hảo như thế… _Hi, anh ước xong rồi. _Thổi nến. Tôi khẽ cười. Thế là Đình Phong bắt đầu phồng miệng, lấy hơi khẽ thổi tắt từng cái, từng cái nến một, mắt hấp háy. Đình Phong của tôi là thế đấy, lúc thì lạnh lùng, khó gần (đối với người khác thôi nhé), lúc thì như một đứa trẻ, những sở thích “dễ thương” của anh, có người lớn nào lại có như vậy không? Tôi bất giác đưa tay xoa đầu Đình Phong, cười hiền. Anh chắc không biết tôi đang nghĩ gì nên ngước lên nhìn tôi khó hiểu rồi lại cúi xuống thổi nến, căn phòng tối dần, tối dần. Cây nến cuối cùng vụt tắt. Ánh sáng duy nhất trong phòng không còn nên căn phòng trở nên vô cùng tối. Bất ngờ, tôi cảm nhận được vị ngọt ngọt nơi đầu môi. Đình Phong hôn tôi dịu dàng trong vài giây rồi lại “biến mất”. Tôi ngại ngùng mở mắt ra thì đã thấy đèn trong nhà bật sáng trở lại. Đình Phong từ chỗ ổ điện chạy lên bên tôi, anh cười hì hì. Chờ anh ngồi xuống, tôi mới khe khẽ hát: _Happy birthday to you, happy birthday to you… Đình Phong cũng hát theo tôi, anh hát hay lắm, hihi. Rồi tôi lấy ngay thìa cho anh và nhìn anh ăn những miếng đầu tiên. _Vợ yêu, em biết không, bánh em làm ngon hơn bất kì chiếc bánh gato nào trên đời. Và em là người đầu bếp giỏi nhất. Tôi biết anh đang nịnh tôi! Vì tôi biết, bánh tôi làm còn chẳng thể bằng được bánh của anh. _Em không tin à? Thật đấy, ít nhất là đối với anh. Vì em là người đầu tiên làm bánh cho anh ăn trong ngày sinh nhật. Cũng là người đầu tiên cắm nến cho anh thổi. Trước khi anh gặp em, chưa ai đối xử tốt với anh đến thế. Đây là cái bánh sinh nhật thứ tư trong đời anh được ăn. Tôi ngẩn người ra nhìn anh. Đình Phong chưa bao giờ nói với tôi điều đó. Đó là lí do anh luôn đòi tôi phải tự tay làm bánh cho anh ăn trong ngày sinh nhật sao, lại còn muốn có thật nhiều nến để thổi cho “đã”. Hoá ra lí do là vậy, 21 tuổi mà mới có bốn lần được ăn bánh, được thổi nến trong ngày sinh nhật… Đình Phong của tôi sao lại thiệt thòi đến thế! _Hì, để em đút bánh cho anh nhé! Tôi khẽ lên tiếng phá tan không gian yên tĩnh vài phút trước, và không nói đến những gì Đình Phong vừa nói. Tôi nghĩ đó chẳng phải là một chuyện vui vẻ gì, lại khiến Đình Phong phải buồn thế, tôi không nên nhắc lại làm gì. Tôi mỉm cười nhìn Đình Phong, thấy anh khẽ gật đầu, còn mỉm cười. Đút cho Đình Phong ăn hết cái bánh ấy (tôi không ăn miếng nào đâu nhé), tôi phải dọn dẹp chút ít. Đang rửa tay thì tôi thấy có một vòng tay ôm lấy eo tôi. Ngước lên mỉm cười với Đình Phong đang thơm lên tóc mình, tôi được thể dựa luôn người vào đôi vai vững chắc của anh. _Ở lại đây ngủ với anh nhé! Tôi không khỏi cau mày khi nghe lời đề nghị của Đình Phong. _Ngủ, tức là thế nào? – hỏi xong, quả thực tôi thấy mình rất…hâm =.=. Nhưng mà cũng cần phải biết chứ nhỉ, nhỡ đâu…ngủ của anh là một nghĩa khác “khác nghĩa bình thường”. _Thì tức là anh và em, mình cùng ôm nhau ngủ. Có ai nói cho tôi xem tôi có nên tin anh không với. _Chắc chắn chỉ ôm? – tôi nhíu mày. _Vậy chắc em muốn hơn? Đình Phong nói rồi phá lên cười làm tôi xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu nữa, hai má cứ nóng bừng. _Em chỉ muốn chắc chắn. Con trai các anh không ai là đáng tin cả – thoáng thấy cái chau mày của anh, tôi mới lu