Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2962 lượt.

ay lắm, nét mặt giãn ra thư thái hết cỡ, hình như môi còn đang nở một nụ cười. Không hiểu sao nhìn thấy anh ta như vậy, tôi lại thấy trong lòng rất bình yên, tuy có chút lo lắng… Những kỉ niệm với Hạo Du bỗng dạt dào trở lại trong tôi… 6.15 a.m Tôi đang trên đường trở về nhà, sau khi để lại lời hứa cho Hạo Du: học về tôi qua. Haiz, sao tôi lại dễ mủi lòng vậy chứ, mới thấy anh ta nhìn mình đầy háo hức, mong chờ, lại còn như khẩn cầu mình ở lại, tôi đành nói như vậy. haiz, biết hôm nay Đình Phong về mà tôi còn nói vậy đây. Thôi thì trưa nay tôi đi học về thì tranh thủ nấu cháo cho Hạo Du rồi mang sang đó, để anh ta ăn rồi tôi về. Nhưng vẫn chẳng ổn, hôm qua anh gọi điện cho tôi, chẳng nói tầm trưa trưa sẽ về sao, nhỡ anh lại đến trường đón tôi thì hỏng hết, chắc chắn anh sẽ hỏi tôi mang cháo đi đâu, cho ai… Haiz, đau đầu quá đi, chắc chỉ còn đúng một cách, đi học về rồi (nếu Đình Phong đúng là đến đón tôi) tôi sẽ đi mua cháo ngoài rồi đi taxi sang nhà Hạo Du, mất một lúc thôi chắc là ổn. Mà tôi cũng phải mau chóng kết thúc chuyện này thôi, nếu không tôi sẽ cứ phải nơm nớp lo lắng sợ Đình Phong biết chuyện mất. Vừa nghĩ ngợi tôi vừa dắt xe vào bãi, mệt mỏi xách túi đi vào thang máy. Vẫn còn khá sớm nên vắng ghê, có một mình một chỗ. Số 36 hiện ra trên bảng hiển thị, tôi đang dựa vào thành thang máy, nghe thấy tiếng “ding dong” liền xách túi đứng thẳng người chuẩn bị đi ra. Cánh cửa thang máy từ từ mở trước mặt tôi, tôi bỗng thấy có bóng người đứng chắn trước cửa. Lạ thật, tầng 36 của bọn tôi có mỗi tôi và Đình Phong ở, không phải là tôi, không lẽ là… Tôi ngước mắt lên và thấy cơ thể như đông cứng lại, môi tôi thì khó khăn lắm mới mở ra được. _Ph…Pho…Phong Phong… Ánh mắt Đình Phong nhìn tôi như muốn bốc lửa, cả thân hình u ám bị bao bởi sự giận dữ. Anh đứng chống tay vào tường, chân khẽ trùng xuống, có vẻ như chờ tôi rất lâu rồi. Mắt tôi cứ mở ra hết cỡ nhìn người con trai đứng chắn trước mặt, á khẩu không nói được lời nào, Nhưng tôi có thể cảm thấy toàn thân tôi lạnh toát, hai chân còn run run vì lo sợ. Cánh cửa trước mặt chờ lâu quá không có người đi ra lại từ từ khép lại, nhưng bị một cánh tay to lớn dùng lực đẩy ra. Tôi lo sợ nhìn Đình Phong, dùng hết can đảm để bước ra khỏi thang máy, cố trấn an mình bằng tất cả các lí do có thể nghĩ ra được lúc này, tim tôi thì vẫn cứ nhảy loạn xạ. Có lẽ anh chỉ mới về thôi, chỉ mới về thôi… _Pho…Phong Phong, anh…anh… Sao…anh đã về… _Tôi chờ em tổng cộng là…năm tiếng mười lăm phút. _Phong Phong, em… _Em ngủ say quá nhỉ, giờ mới dậy à, ngủ có ngon không? _Em…em… _Tôi đang hỏi em đó. _Phong Phong à, em… Anh phải nghe em giải thích… Tôi nhăn nhó mặt mũi nhìn Đình Phong, cơ thể cứ run rẩy vì lo sợ. Đình Phong vẫn tiếp tục nhìn tôi với đôi mắt giận dữ. Anh từng bước đi lại gần tôi, tôi sợ hãi lùi lại rồi va phải tường. Đình Phong cuối cùng cũng dừng lại, anh chống tay vào hông, cười nhạt một cái rồi nhìn tôi, mắt vẫn tràn ngập lửa giận dữ, chưa bao giờ tôi thấy sợ anh như lúc này. Anh như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. _Nào, tôi đang chờ em giải thích đây, em nói xem. _Phong…Phong Phong, em…thực ra em… – tôi biết nói thế nào bây giờ. Tôi đã ngủ qua đêm ở nơi khác còn nói dối anh… _Em nói xem, lí do em nói dối tôi, em đang ở nhà ư, em đang ngủ ư, nhà em là nhà nào thế, hả, em nói xem. Đình Phong bỗng hét lớn, như thể những cảm xúc bị dồn nén từ lúc chờ tôi đến giờ được dịp bùng nổ mạnh mẽ. Sự giận dữ của anh khiến cơ thể tôi cứ mềm nhũn ra, một chút can đảm còn xót lại cũng biến mất hoàn toàn. Tôi sợ lắm, tôi biết phải nói với anh ra sao đây, nói là Hạo Du bị ốm nên tôi đến chăm anh ta sao, tuy là vì đồng ý giúp mẹ anh ta và vì chính tôi có lỗi… Nhưng tôi có thể nói thế sao, có cho tôi cả núi vàng tôi cũng không dám nói, đến chuyện gặp lại Hạo Du, tôi còn giấu Đình Phong không kể. Nhưng tôi biết phải làm sao bây giờ? _Phong Phong à, anh đừng như thế… _Em bảo tôi đừng như thế ư, bảo tôi bình tĩnh ư, tôi có thể bình tĩnh được sao, khi mà bạn gái tôi ngủ qua đêm ở nơi khác mà còn nói dối tôi, em nghĩ tôi có thể bình tĩnh được sao? Đình Phong lại tiếp tục hét lên, tay anh lay vai tôi như muốn bóp nát hai cánh vai tôi ra vậy, mắt anh thì hằn lên những tia đỏ rực. Tôi sợ…sợ…người cứ co rúm lại trước sức mạnh của Đình Phong, nước mắt đã trào ra rồi, vừa vì sợ hãi vừa vì đau đớn. Rồi tôi thấy Đình Phong buông tôi ra, sau đó là đưa tay lên ấn nút thang máy. _Anh chờ lời giải thích rõ ràng của em. Nói xong, Đình Phong bỏ vào thang máy, tôi chết trân đứng nhìn theo anh cho đến khi cánh cửa đóng lại hoàn toàn. Cơ thể tôi như đổ sụp xuống đất, hai vai cứ rung lên bần bật, nước mắt trào ra bỏng rát hai má, cứ nhớ lại đôi mắt giận dữ vừa nãy của Đình Phong, tim tôi lại thắt lại. Đình Phong chưa bao giờ to tiếng với tôi như vậy, anh còn xưng “tôi” với tôi, lần này tôi đã phạm phải sai lầm quá lớn rồi. Đình Phong có lẽ là giận tôi lắm, cũng sẽ buồn lắm, mà đêm qua, lúc anh về mà không thấy tôi ở nhà, gọi điện thì tôi lại nói dối, chắc anh còn lo cho tôi nữa. Lỗi hoàn toàn do tôi cả, tôi biết