Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2982 lượt.
ra, bốn năm mang trong người nỗi uất hận người con trai đó, tôi đủ để hiểu ra vì tôi không quên được anh, sợ mình vẫn còn yêu anh nên mới ép mình phải hận, hận thật nhiều, hận đến mức…phát điên…vì nhớ anh. Nhưng giờ tôi không muốn hận Hạo Du nữa, muốn quên người con trai đó đi, mà muốn quên thì không được nghĩ đến nữa. Biết là thế mà tôi lại vừa mới nghĩ đến anh ta đây, còn nhớ chuyện quá khứ… Aizz, sao tôi lại vậy chứ, cứ xa Đình Phong là lại không kiểm soát nổi cảm xúc, thật là lạ. Quyết định ra khỏi quán mà không mua gì, tôi liền đứng ngay dậy, thở dài thườn thượt mấy cái rồi đi ra. Vừa đến cửa, tôi bỗng thấy điện thoại rung. Đúng là Đình Phong, tôi lấy lại tâm trạng ngay và nhấc máy : _Phong Phong à, em đây, anh xong việc chưa? _Vợ yêu à, anh xin lỗi, công việc nhiều quá anh e là hôm nay anh không đi cùng em được. Tôi nghe Đình Phong nói rồi tâm trạng lại tụt dốc thảm hại hơn nữa. _Anh bảo chiều nghỉ cơ mà, sao lại đến nỗi bận không đi được. – không khỏi bực tức, tôi nói. _Anh xin lỗi, em có thể tự đi được không, taxi, nếu không thì để anh bảo thư kí đến đưa em đi. _Thôi, anh làm gì thì làm đi, em cúp máy đây. Tôi nói rồi giận dỗi dập máy, đến cuộc gọi tiếp theo của anh cũng từ chối luôn không thèm nghe. Hỏi xem có bực không kia chứ, anh bảo tôi hôm nay đi anh đưa tôi đi, rồi lại bảo tôi chọn quà một mình, rồi giờ thì lại kêu bận không đi cùng tôi được, như vậy là thế nào chứ, cứ như mang tôi ra làm trò đùa vậy, ức chết đi được. Nhận được tin nhắn từ Đình Phong, tôi cũng không thèm đọc luôn, tức tối định điện gọi taxi, tôi lại có một cuộc gọi đến. Lần này là từ Tiểu Phần. Tôi liền nhấc máy, cố lấy lại bình tĩnh. _Ơi, tớ đây. _Tiểu Minh, bạn ở đâu đấy, đã sắp đến nơi chưa? Đến nơi chưa? Hình như tôi không kể cho Tiểu Phần chuyện tôi về thăm bố mẹ. _À ừ, tớ chưa, mới từ chỗ mua quà ra. _Mua quà? Ừm, vậy bạn đi nhanh nha, tớ đang chờ bạn ở đây rồi đó. _Ơ…, Tiểu Phần, tớ…có hẹn với bạn hả? – tôi ngẩn người. _Hic, bạn nói gì vậy Tiểu Minh, bạn chẳng nói hôm nay sẽ gặp Nhất Thiên để nói chuyện giúp tó, tớ đã hẹn anh ta rồi. Nghe Tiểu Phần nói, tôi mới giật mình, ngay lập tức nhớ lại. Bốn hôm về trước, Tiểu Phần đã gọi cho tôi lúc…nửa đêm, lúc tôi đang say giấc nồng sau bữa tiệc giáng sinh sớm với Đình Phong. Hôm đó cô ấy còn khóc trong điện thoại, và tôi – người bạn thân nhất của cô ấy – người đang mắt nhắm mắt mở lại còn uống chút rượu vang chưa kịp tỉnh táo hoàn toàn – đã trấn an cô ấy bằng cách quyết tâm đến gặp Nhất Thiên trước Noel để nói chuyện và bảo Tiểu Phần hẹn ngay anh ta trong thời gian sớm nhất. Sau đó tôi đi ngủ tiếp và…đã quên mất tiêu chuyện đó cho đến khi nghe cô ấy nhắc. Hic, mà hình như cô ấy đã gọi lại cho tôi báo lịch hẹn mà tôi cũng quên luôn >..<, tự mắng mình sao tự nhiên hôm nay lại mặc váy rồi lại lén nhìn lên Hạo Du. Làm thế nào bây giờ, phải nhờ cậy anh ta sao, liệu Hạo Du có giúp tôi không. Mà chạy đến đây rồi có khi nào lại bỏ tôi đi không vậy, hic. _Em thấy không sao chứ, có đau ở đâu không, có đứng lên được không? _Chân…đau… – dù không muốn tôi cũng đành phải nhờ Hạo Du giúp thôi, may là hình như anh ta không có ý định bỏ tôi giữa đường với cái chân đau thế này. _Chân? Anh xem nào, chảy máu rồi đây này. Hạo Du nói rồi đột nhiên bế bổng tôi lên, bước đi. Mặt tôi ngay lập tức đỏ bừng lên vì ngượng, xung quanh người hiếu kì không phải ít, nhỡ có ai nhận ra tôi. Nhưng trước cái chân đau nhức kinh khủng với sự dịu dàng đến ngạc nhiên của Hạo Du, tôi cũng không giãy dụa, nằm yên trong vòng tay của anh ta, đầu hơi rướn lên. Tôi đang định lên tiếng thì thấy mình được đặt nhẹ nhàng xuống đâu đó êm êm, vài giây mới nhận ra là yên xe Hạo Du. Rồi tôi chưa kịp nói gì lại thấy anh ta tháo giày tôi ra và ngước mắt lên nhìn tôi, khẽ nói: _Em tự cởi tất ra được không? Phải xem vết thương có lớn không nữa. _À, ừm. Nghe lời Hạo Du, tôi mới đưa tay xuống, nhưng lại thấy Hạo Du cứ nhìn chân mình chằm chằm nên mặt lại nóng bừng lên. Tôi ngước nhìn mặt Hạo Du, nhăn nhó không biết nói sao. Rồi tự nhiên thấy Hạo Du cởi áo khoác ra, để lên đùi cho tôi. Hiểu ý anh ta, tôi lại cúi xuống, lí nhí nói “cảm ơn” rồi nhẹ kéo tất xuống, tránh làm rơi cái áo. May mà tôi đi tất chứ không phải quần tất, không thì không biết thế nào nữa >..
Xong xuôi rồi bọn tôi mới ngồi nói chuyện đây.
_Ưm, thực ra…tôi gặp anh, là vì Tiểu Phần… Cô ấy… – hic, giữ anh ta lại nói chuyện được rồi tôi lại chẳng biết nói thế nào.
_Cho dù là lấy nhau thì đã làm sao, tôi sẽ không để cô ấy phải chịu khổ, nhất định sẽ không đối xử tồi tệ với cô ấy, nếu cô ấy không thích, tôi cũng sẽ không bao giờ chạm đến cô ấy. Bố mẹ tôi cũng rất quý Lạc Phần, như vậy chẳng phải rất tốt? Cô ấy còn gì không vừa ý nữa. _Nhưng hai người…không yêu nhau à. – tôi run rẩy nói, bỗng nghĩ đến chuyện tôi và Hạo Du. _Haiz, không yêu… – Nhất Thiên bỗng thở dài làm tôi bất ngờ cứ ngây ra không hiểu gì. Có phải anh ta đã hiểu những gì tôi nói, không lẽ lại nhanh đến thế.
Tôi nghĩ thì nghĩ rất nhiều nhưng lại không biết nói gì.
Nhất Thiên lại cất tiếng, g