Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2983 lượt.

gia đình đương nhiên là cùng ăn tiệc với nhau, mà nghe Tiểu Phần kể có khi là hai người còn được phép đi…hẹn hò nữa hơi. Haiz, tuy Tiểu Phần và Nhất Thiên không yêu nhau, Tiểu Phần cũng không hứng thú vì việc đấy nhưng mà, ít nhất cô ấy cũng không phải chịu cảnh cô đơn như tôi thế này, lại còn được đi chơi với một anh chàng đẹp trai nữa chứ. À mà nhắc đến “đôi” này, tôi lại nhớ đến chuyện hôm trước tôi gặp Nhất Thiên. Hôm đó vì sợ Tiểu Phần buồn nên tôi chưa dám nói kết quả là tôi chẳng thuyết phục được Nhất Thiên mà cũng không biết lí do anh ra như vậy. À mà anh ta có nói là vì không muốn quan tâm đến chuyện tình cảm nữa, nhưng tôi không thể nói với cô ấy như vậy được, mong là Tiểu Phần không hỏi Nhất Thiên hôm ấy đã nói chuyện với tôi những gì, mà tôi đoán là cô ấy sẽ không dám hỏi đâu. Tôi định hôm nào sẽ đi gặp Nhất Thiên một mình, không cho Tiểu Phần biết để cố thuyết phục anh ta thêm lần nữa. Tôi linh cảm người con trai này rõ là có chuyện gì xảy ra nên mới có cái suy nghĩ đấy chứ bản thân anh ta cũng chẳng thích thú gì chuyện bị “ép hôn”, nếu có thể, tôi cũng muốn giúp anh ta.
Ây ~~~~~
Sao thế này, trong đầu đang tỏ ý quyết tâm cơ thể tôi lại bỗng rung lên một cái, phút chốc thấy toàn thân lạnh toát. Trời không có lạnh quá vậy nha, sao tôi cứ cảm nhận được một luồng không khí lạnh từ đâu thổi vào, lạnh dọc sống lưng mình. Aizz, tôi còn cảm giác như có ai đang nhìn mình chằm chằm vào mình, nhìn rất ghê, làm tôi lại bỗng dưng toát cả mồ hôi lạnh.
“Bộp”
_Aaaaa…
Tiếng hét của tôi, tuy không to lắm nhưng cũng đủ để những người đi đường hướng về tôi những cái nhìn đặc biệt…khó hiểu, như thể tôi là người ngoài hành tinh. Nhưng tôi tạm thời không để ý được đến những ánh mắt kia mà chỉ để ý được đến bàn tay đang đặt lên vai mình. Tôi sợ hãi run một cái mới dám nhìn sang bên, thấy là bàn tay người mới dám thở phào nhẹ nhõm, định bụng sẽ mắng ngay cái con người nào đùa ác đúng lúc người ta đang sợ lại từ sau lặng lẽ đi đến vỗ vai một cái tí khiến tôi ngất xỉu. Lần từ bàn tay trắng trẻo, thon dài đi lên trên, tôi mới thấy rõ mặt chủ nhân của nó.
_Aizz, Hạo Du, anh muốn hù chết tôi à.
Là Hạo Du. Nhìn anh ta nheo mắt mỉm cười bên cạnh mà tôi vừa bực vừa ngượng, không tiếc mà to tiếng nói.
_Anh…ư…ư
Tôi chưa kịp nói xong lại bị bàn tay kia che miệng, không để tôi phản ứng, Hạo Du bỗng ghé tai tôi nói nhỏ:
_Suỵt đi đã.
Rôi lại chưa để tôi kịp hiểu gì, Hạo Du đã nói thêm một câu nữa vô cùng…đáng sợ, còn làm một hành động đáng sợ hơn nữa, đáng kinh ngạc hơn nữa.
_Em yêu, mãi mới tìm được em, mình đi thôi nào.
Sau đó là đưa tay khoác hờ lên vai tôi.
Tôi chết đứng người, ngơ ngẩn để Hạo Du kéo đi, không nói được lời nào. Cái gì mà…mà “em yêu”, gì mà “mãi mới tìm được em”, gì mà…mà khoác tay lên vai tôi. Tôi chỉ nghĩ được thế, rồi khẽ ngước lên liếc nhìn người con trai cao lớn bên cạnh, Hạo Du đi bên cạnh tôi, khuôn mặt rất bình thản, hình như có mỗi mình tôi là đang ngập tràn trong những tâm tư hỗn độn. Thấy Hạo Du như vậy, tôi không biết có chuyện gì, dù đang rất muốn hỏi nhưng cũng đành “ngoan ngoãn” đi cùng Hạo Du, để anh ta khoác lên vai mình.
Tôi để Hạo Du kéo đi, muốn hỏi mà không biết hỏi thế nào, lại thấy thái độ Hạo Du như thế, cũng đành miễn cưỡng giữ mình không nói, còn cố giữ mình bình tĩnh. Vì có lẽ là tại khoảng cách giữa tôi và Hạo Du đang rất gần, nên…, chỉ cần tôi ngửa đầu lên cao cao một chút là chạm vào cằm Hạo Du rồi. Khoảng cách này làm tôi thấy ngại, tim tuy không đập nhanh quá, mặt cũng không nóng bừng lên nhưng tôi thấy hơi…hơi…hơi căng thẳng. Ở gần Hạo Du thế này tôi thấy không được tự nhiên tí nào, dù sao cũng là một trai một gái, đi sát bên cạnh nhau thế này, cử chỉ lại còn khá thân mật, không khỏi khiến đầu óc tôi quay mòng mòng. Hơi thở của Hạo Du, cả tiếng trái tim anh đập từng nhịp đều đặn trong lồng ngực tôi dường như cũng vì khoảng cách quá nhỏ cảm nhận được, hương thơm… Cả những ngón tay thon dài gầy gò đang để lên vai tôi nữa, cơ hồ chỉ cần chạm nhẹ vào sẽ thấy rất mềm, rất ấm.
_Được rồi. _Rồi rồi gì cơ? – tôi ngốc nghếch hỏi lại, âm thanh còn chẳng được rõ ràng vì lúng túng khi cảm giác được che chở rời đi… _Không đi theo nữa. _Ai cơ? _Cái tên đi theo cứ nhìn chằm chằm vào túi xách của em nãy giờ. _Cướp giật? – tôi vẫn ngây người ra. _Ừ. Lần này đi dạo một mình đừng có vừa đi vừa tung tẩy cái túi như thế, không biết là đoạn đường này dạo gần đây nổi lên tình trạng cướp giật không hả?
Người con trai trước mặt nói như trách tôi, nhưng miệng lại cười cười, rất hiền. Tôi vẫn ngây ngốc nhìn anh ta, trong đầu từ từ sắp xếp lại mọi chuyện. Là tôi bị một tên cướp giật “để ý”, Hạo Du thấy nên đã đến chỗ tôi cứu tôi. Cứu tôi?
_Anh…cứu tôi? _Ừm, cũng không có gì. Lần sau chú ý một chút, cẩn thận không thừa đâu. Thôi, em tiếp tục đi chơi, anh không làm phiền em nữa. Lúc nãy vì bất đắc dĩ nên mới khoác tay lên vai em, thật có lỗi, anh đi trước đây.
Hạo Du nói rồi quay lưng đi ngay, không kịp để tôi nói gì. Đi rồi để lại cho tôi hai chữ “hụt