Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2988 lượt.

nh thế này lâu rồi nhưng tôi vẫn không ngăn được sự vui thích trong lòng.
Ngay từ khi mới bước qua cổng được mấy bước, tôi đã nhìn thấy trước mặt rất nhiều ông già Noel, nhiều lắm, “ông” cầm trên tay chùm bóng bay, “ông” thì mang cả một rổ móc treo tuần lộc, bông tuyết, người tuyết nhỏ nhỏ xinh xinh, nhìn đã mê rồi, còn “ông” thì giao bán những chiếc mũ đội đầu của ông già tuyết… Nhưng tôi vì chỉ muốn ngắm thôi nên đều từ chối tất cả những lời chào mua. Mà đi vào rồi, khung cảnh lộng lẫy bên trong mới lại làm tôi mê mẩn. Bốn phía, đâu đâu cũng thấy đèn sáng lung linh. Đèn được quấn quanh những cái thân cây, quanh những cây thông phủ đầy tuyết giả cao hơn cả tôi nữa, quanh những ngôi sao to, rất to trên nóc các gian hàng, vòng quanh cột trụ ở giữa khu… Từ cột trụ nhìn lên trên là thấy không biết bao nhiêu dây đèn được kéo dài từ đó đến những cái cột khác vòng quanh hội chợ, làm cả bầu trời lung linh toàn sắc đèn, đúng là rực rỡ không thể tả được. Tôi đứng dưới cái cột nhìn lên trên mà cũng thấy thích thú kinh khủng. Nhìn quanh hội chợ một lát, tôi mới len qua dòng người đông đúc mà đi vào xem các gian hàng, cũng vẫn là đồ giáng sinh tôi thường thấy ở tiệm, nhưng thích một điều là gian nào cũng được trang trí hệt như một ngôi nhà gỗ nho nhỏ, đồ trang trí treo xung quanh rất nhiều, rất sinh động, tôi ghé chỗ nào cũng không muốn rời đi luôn. Chưa kể hội chợ đông nên không khí vô cùng sôi động, hơn nữa đi đến đâu cũng nghe thấy tiếng nhạc rộn rã, đậm chất giáng sinh, trong lòng còn thấy phấn khởi hơn.
Đi thăm thú một vòng, thấy chỗ nào hay ho cũng không bỏ sót, tôi cuối cùng đi đến trước một cây thông rất to, rất cao, cao ơi là cao. Cây thông này đẹp hơn tất thảy các cây thông mà tôi đã từng nhìn thấy, nó lộng lẫy vô cùng, lại sáng rực một góc với đủ sắc đèn Neon được giăng từ ngọn xuống gốc, trên thân cây treo cơ số đồ trang trí nhỏ nhỏ xinh xinh nhìn yêu vô cùng. Tôi đứng trước nó mà thấy mắt mình cứ mở hết cỡ, trong mắt ngập tràn ánh sáng phản chiếu từ cái vậy sáng rực rỡ kia.
_Người ta đang làm gì thế?
Một giọng nói nhè nhẹ bất ngờ vang lên bên tai tôi, cùng với nó là hơi thở ấm áp phả vào gáy. Tôi hơi giật mình, nhưng biết là ai, tôi không quay lại mà nhìn đám người đông đúc đang tụ tập bên mấy cái bàn cạnh cây thông khổng lồ. Một lúc, hiểu họ làm gì, tôi mới qua ra nói với Hạo Du – giờ đã đứng bên cạnh tôi, nói với giọng hào hứng, mắt thì hình như đã híp tịt lại vì nụ cười tươi tắn trên môi:
_Người ta đang ghi điều ước để treo lên cây thông kia. _Vậy à? _Ừ, có lẽ là rất linh thiêng đấy, mình vào ước đi. – tôi vẫn háo hức cười, thật cảm thấy mình “hơi” trẻ con nhưng không sao ngăn được nụ cười trên môi. _Ừ, cùng vào.
Hạo Du cũng cười, mắt hơi híp lại, tuy chỉ là cười mỉm thôi nhưng tôi không thể phủ định là tôi bị nụ cười đó làm cho ngơ ngẩn mất đến vài giây.
Sau khi lấy lại được bình tĩnh, không để tim mình linh tinh đập, tôi liền cười với Hạo Du một cái rồi cùng đi vào. Chúng tôi sau khi đưa tiền vào hộp từ thiện, ghi tên vào một quyển sổ, liền cùng hòa vào đám người (chủ yếu là trẻ con đi cùng bố mẹ) kia chọn những cái thiệp nho nhỏ ghi điều ước. Tôi chọn tấm có hình hoa trạng nguyên bên ngoài, còn Hạo Du là hình bông tuyết. Sau đó chúng tôi cùng ghi điều ước, tất nhiên là bí mật.
Treo tấm thiệp của mình cùng hàng trăm, hàng nghìn tấm thiệp khác nhưng tấm của tôi có vẻ nổi bật nhất, à, là của cả hai chúng tôi vì chúng được Hạo Du treo lên chỗ rất cao, gần như cao hơn hẳn với những cái khác. Tôi rất thích điều đó, nhìn Hạo Du treo mà cứ tít mắt cười, đến lúc treo xong rồi, đứng cách xa cây thông một chút rồi vẫn nhìn lên ngắm.
_Nhìn mãi rồi đó, không chán sao? _Hì. – tôi không nói gì, chỉ cười. _Ưm, em có muốn chụp ảnh không, anh chụp cho, đứng chỗ cây thông đó.
Nghe Hạo Du nói, tôi thích chí cười, gật đầu ngay, lấy liền điện thoại cho Hạo Du chụp ảnh. Nhưng đến lúc ấn mấy cái mà màn hình vẫn đen xì, tôi mới biết điện thoại hết pin, đã tắt ngấm từ khi nào.
Tôi không khỏi buồn chán liếc nhìn Hạo Du, rồi lại thấy nụ cười hiền hòa của người con trai ấy:
_Không sao, lấy máy anh chụp cũng được, rồi anh gửi cho. _Gửi thế nào? – tôi hỏi. _Ừm, cho anh nick YH, về anh gửi là được, hoặc là gửi tin đa phương tiện cho em, nhưng gửi qua YH thì dễ hơn. _Vậy tí cho anh YH, giờ chụp đã nhé.
Tôi cười, chạy ngay đến chân cây thông, tạo dáng. Giờ đã muộn nên người đã vãn nhiều, cũng có thể bây giờ những người vừa ở đây treo điều ước mới đi xem hội chợ (khu này có hai cổng mà, cổng tôi vào là cổng chính, ở đây cũng có cổng nữa), nói chung là xung quanh tôi chỉ còn một vài đôi cũng đang viết điều ước và những người kiểm tiền từ ống từ thiện.
Toe toét cười, chụp đến gần chục cái ảnh ở các góc độ, khung cảnh khác nhau, bên cây thông và những chú người tuyết bằng…xốp, tôi mới trở lại bên Hạo Du, thích thú xem lại những bức ảnh. Ảnh nào tôi cũng cười rất tươi, cười híp cả mắt luôn.
_Ảnh đẹp quá. Anh có muốn chụp không, em chụp cho.
Tôi (lại) cười, mắt háo hức nhìn Hạo Du. Mất vài gi