Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3018 lượt.

i đã nhớ Hạo Du đến phát điên phát dại, gần một tháng trời tôi đêm nào cũng khóc, khóc, và khóc. Vì ở kí túc xá cùng cô bạn Uyên Nhi và cả mấy người bạn nữa nên tôi không dám khóc lớn, cố cắn chặt răng mà khóc để tiếng khóc không phát ra thành lời. Gần một tháng. Tôi không tâm sự chuyện của mình với bất kì ai, kể cả cô bạn đồng hương ở cùng phòng, vì tuy mọi người (phần lớn) đều quý tôi nhưng tôi lại không có nhiều bạn thân. Tôi rất mạnh mẽ, vì thế nếu không phải bạn bè thân thiết thì tôi sẽ không bao giờ kể chuyện của mình cho họ, luôn tự mình giải quyết. Ở nước, tôi còn có Tiểu Minh và Hạo Du, chứ ở nơi xứ người, đến ngôn ngữ mẹ đẻ còn chắng có mấy cơ hội để nói, tôi chỉ biết vùi đầu vào chăn mà khóc, mà gặm nhấm nỗi nhớ anh, nhớ nhà một mình. Tôi không muốn để tình yêu Hạo Du cứ hành hạ, dày vò mình mãi thế nhưng không thể thay đổi được, không biết làm thế nào để thay đổi.
Qua được một tháng khổ sở như thế, một lần đi lang thang trên đường, tôi đã gặp Hạo Nhiên. Phải nói là lần gặp gỡ này, tôi coi như là quà mà thượng đế ban tặng cho mình, nhờ gặp lại anh, cuộc đời tôi bớt đau khổ đi rất nhiều.
Hạo Nhiên rất tốt với tôi, chúng tôi thường xuyên gặp nhau, anh cũng là người đầu tiên tôi trò chuyện và tâm sự sau cả tháng tôi sang đó. Tin tưởng và coi anh như anh trai của mình, tôi không giấu anh chuyện gì cả, kể với anh tất cả mọi chuyện. Tôi thấy thanh thản hơn rất nhiều vì không phải một mình chịu đựng nỗi đau giằng xé tâm can nữa, tôi cố gắng đưa cuộc sống mình trở lại bình thường, lúc này nỗi nhớ anh và nhớ nhà cũng vơi bớt đi phần nào. Nhưng…tôi vẫn yêu Hạo Du…, vẫn đau khổ khi nghĩ về anh.
Khi đó, nghe Hạo Nhiên khuyên, tôi đã đi đến một quyết định, một lời hứa với chính bản thân mình, lời hứa…bốn năm…
Rồi cũng nhờ những cuộc nói chuyện, tôi mới được nghe Hạo Nhiên nói thật là Hạo Nhiên yêu Tiểu Minh. Thấy anh cũng khổ vì tình yêu đơn phương của mình, tôi đã giới thiệu Hạo Nhiên với Uyên Nhi (lúc này tôi với cô ấy cũng thân hơn một chút, Uyên Nhi là một cô gái khá nhút nhát, cô ấy ở bên này cũng không có nhiều bạn bè lắm. Uyên Nhi lúc thân thân với tôi rồi đã tâm sự khi mới biết được ở cùng phòng với một cô bạn đồng hương là tôi đã rất vui, nhưng thấy tôi khó gần lại…thấy sợ, hic) vì cô ấy có vẻ ngoài giống với Tiểu Minh. Thực ra tôi không có ý gì đâu, chỉ thấy anh đáng thương quá, mà tôi lại yêu quý, coi anh là anh trai nên mới làm như vậy, tôi cũng nói hai người cứ thử làm bạn trước, rồi hãy xem xét…sau mà. Không ngờ hai người lại hợp nhau hơn cả tưởng tượng của tôi, mới quen, nói chuyện vài hôm mà đã quấn lấy nhau không rời một phút rồi.
Lâu lâu sau đó, Hạo Nhiên bảo chúng tôi đến ở cùng anh. Và…như một định mệnh, tôi gặp “người con trai đó”. “Người con trai đó” sống cùng Hạo Nhiên, tôi đã nghe anh kể nhiều, nhưng chưa gặp bao giờ, đến lúc gặp rồi, mới thật ngạc nhiên: anh ta…còn đẹp trai hơn cả Hạo Nhiên nữa. Nhưng đó là một tên con trai kiêu ngạo, hết sức kiêu căng, hống hách, nụ cười thì đẹp mà sao làm cho người đối diện cảm thấy…phát ghét. Không biết bao nhiêu người con gái chết mê chết mệt anh ta, mà lại còn vì nụ cười đó nữa chứ, hết lời ca tụng anh ta là hoàng tử. Tôi không ghét anh ta, chỉ là thấy không ưa được. Vậy mà Hạo Nhiên với Uyên Nhi đi với nhau suốt toàn để tôi với anh ta ở nhà. Mà cái “người con trai đó” lắm người theo đuổi không hiểu sao cứ ở nhà…chọc ghẹo tôi, còn có lần đến trường đòi đón tôi làm tôi bị hiểu nhầm tôi với anh ta là một đôi. Tôi vốn đã không thích, lại còn thấy bực mình, bảo anh ta tránh xa tôi ra, vậy mà “người con trai đó” vẫn mặt trơ trán bóng, tiếp tục đòi đưa đón tôi đi học. Tôi chẳng thèm để ý anh ta nữa, cật lực tránh xa anh ta ra. Khi đó tôi vì trong lòng vẫn yêu Hạo Du và còn một lời hứa với chính bản thân mình, nên đã tránh tiếp xúc với tất cả những người khác giới cùng trường, thậm chí cùng lớp. Bên đó tôi có khá nhiều người theo đuổi, nhưng tôi thường tránh và từ chối tất cả, mà họ cũng sợ tôi lắm, vì tôi luôn tỏ ra lạnh lùng.
Rồi thế nào mà “người con trai đó” lại bỗng…nằm trong số đó. Nhắc đến chuyện này, tôi tự nhiên không muốn nghĩ nữa. Thật ra tôi cũng thấy không vui vẻ gì khi chuyện đó xảy ra, còn rất áy náy vì mình đã làm đau khổ “người con trai đó”. Anh ta là người tốt, thật sự, sau những lần ở riêng bên nhau tôi đã nhận ra bên trong con người anh ta có nhiều điểm tốt hơn là cái vẻ bề ngoài khiến người ra phát ghét. Đó là một người con trai ưu tú về mọi mặt (trừ khoản đào hoa ra), và…anh ta cũng khá là thật lòng…
Nhưng dù sao…tôi cũng đã khiến “người con trai đó” bị tổn thương, cho dù chỉ vì còn lời hứa nên tôi không thể làm gì cho anh ta hơn được nữa. Việc anh ta bỏ về nước với vết thương lớn trong tim, tôi chẳng biết làm cách nào để bù đắp. Thật sự không thể làm gì khác…
Nhưng…
Giá mà “người con trai đó” có thể đợi tôi lâu thêm một chút, có thể đến lúc lời hứa đó kết thúc mà vẫn chưa bỏ cuộc, giá là như vậy… Nhưng sao thể như vậy, anh ta có lẽ là…hận tôi nhiều lắm…
_Tú Giang, sao thế, sao cậu không nói gì?
Tiế