Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343020
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3020 lượt.
cũng cười: _Mua đồ gì thế ạ, ở đây đồ cho nam ít lắm mà. _À…không…không phải cho anh, chẳng là…hm…mm… Chuyện là…mai một cô bạn lớp anh tổ chức sinh nhật, mọi người mua quà rồi sẽ cho chung vào một cái hộp làm quà tặng nên anh… Hạo Du nói rồi gãi đầu gãi tai ngượng ngùng. Thực ra chuyện mai sinh nhật cô bạn cùng lớp chỉ là cậu…bịa ra thôi, làm gì có cô bạn cùng lớp nào mai sinh nhật chứ, mà có thì…cậu cũng chẳng muốn quan tâm. Chỉ là Hạo Du đi ngang qua đây bất chợt thấy cái dáng nhỏ nhắn xinh xắn của “ai đó” ở trong này nên mới đi vào, không ngờ là Tiểu Minh thật. Thấy Tiểu Minh mà sao Hạo Du vui mừng quá đỗi, đến nỗi mà tim cậu cứ đập như muốn được…giải thoát đến nơi. _À ra thế, thế anh định mua gì, có thể…em giúp được. Tiểu Minh cũng ngại và không kém gì Hạo Du, cố mãi mới nói tự nhiên được, còn khẽ cười một cái duyên dáng (chết người!). _Anh…chưa biết nữa… Em…giúp anh…nhé… – Hạo Du bị nụ cười của Tiểu Minh làm cho hóa đá luôn rồi, mở miệng ra mà thấy khó quá. _Ừ được thôi – Tiểu Minh lại cười – thế…mua thứ gì bây giờ nhỉ? Anh không có dự định gì sẵn sao? Hướng Hạo Du, Tiểu Minh nói. Hạo Du cũng nhìn Tiểu Minh, gật đầu, lại đưa tay gãi đầu. Thật ra cậu đâu có định đi mua quà cho ai mà dự định trước chứ. _Một thứ…đơn giản thôi là được rồi. _Ừm, vậy…kẹp tóc được không, nhỏ nhỏ xinh xinh, nhưng mà…có trẻ con quá không nhỉ, hay khuyên tai, hay là ví, túi, hay… _Kẹp tóc cũng được. – Hạo Du khẽ cất tiếng ngắt lời Tiểu Minh rồi cười một cái. Tiểu Minh ngơ ngẩn trước nụ cười đẹp mê hồn của Hạo Du, tuy chỉ là cười mỉm thôi nhưng mà sao đẹp đến như vậy chứ. _A a ừ ừ, vậy…chọn kẹp tóc… Tiểu Minh sau vài giây ngây ngốc nhìn Hạo Du, lúc này mới gật đầu lia lịa. Cô thấy ngượng quá đi mất thôi >.< Rồi quên cả Tiểu Phần đang ở trên kia một mình, Tiểu Minh kéo Hạo Du ngay đến chỗ có kẹp tóc, kẹp tóc ở đây nhiều và đẹp “vô đối”, cô cứ nhìn thấy là lại muốn “khuân” hết đống này về luôn. Chỉ vào mấy cái kẹp nhìn “iu” kinh khủng, Tiểu Minh quay ra Hạo Du cười nói: _Nhiều lắm anh ạ, anh có biết sở thích của cô ấy không? _Ừm anh…không. _Vậy chọn theo ý em được không? “Anh chỉ muốn mua cho em thôi Tiểu Minh à”, Hạo Du thầm nghĩ nhưng chẳng dám nói ra, chỉ khẽ gật đầu cười. Rồi Hạo Du cứ thế đứng nhìn Tiểu Minh giúp anh chọn quà, hai má phúng phính ửng hồng như hai trái đào của cô, thế kia ai mà không muốn…cắn cho phát chứ. Còn đôi môi mềm mại tựa hai cánh hoa cong cong khép cạnh nhau kia, mỗi lần nở thành nụ cười thì…ôi thôi, Hạo Du cứ phải gọi là bay qua cả thiên đình cứ chẳng chơi! Đôi mắt tròn xoe như hai hạt châu kia thì khỏi cần tả rồi, nhìn vào mà muốn chìm luôn trong đó. Hạo Du cứ ngơ ngẩn nhìn Tiểu Minh, mọi lời nói của cô từ đầu đến cuối chẳng lọt vào tai cậu chút nào, mặt cậu cứ dần đỏ lên, đỏ lên, tim thì càng ngày càng đập kịch liệt, mạnh mẽ như muốn phá tan cái lồng ngực chật chội mà nhảy ra ngoài. Hai tay đút túi áo chỉ muốn một phát ôm chặt lấy cô gái đó vào trong lòng, vuốt ve mái tóc mềm mượt đen óng ả đó. Cậu cảm thấy mình cứ bứt rứt không yên khi cứ phải tỏ ra bình thản trước cô gái mình yêu như thế. Rồi đến khi Tiểu Minh nói một hồi chẳng thấy Hạo Du phản ứng gì mà mang một chiếc kẹp mái hình quả dâu tây đưa lên trước mặt Hạo Du định khoe với cậu, Hạo Du mới giật mình như thoát khỏi cơn mộng, giả bộ…xem xem cái-mà-Tiểu Minh-đang-giơ-lên trước mặt cậu đó, gật gù nói: _Ừm, được đấy, em đeo thử anh xem được không? Tiểu Minh nhìn nhìn Hạo Du, rồi nhìn nhìn cái kẹp, rồi mới gật đầu. Nhưng cô chưa kịp làm gì thì Hạo Du đã đưa tay cầm lấy cái kẹp, tự mình đưa nó lên đầu Tiểu Minh. Tiểu Minh ngại lắm, hai má cứ đỏ hồng lên, cô cụp mắt xuống đất không dám nhìn, thấy Hạo Du nói được rồi mới ngẩng lên, rồi lại cúi xuống. Cô ngại quá! _Nhìn gương xem Tiểu Minh, nhìn em xinh quá, thôi anh mua tặng em nhé, Tiểu Minh. Tiểu Minh ngượng ngùng nhìn vào gương, chưa dám gật đầu. Má cô còn đỏ hơn nữa, mặt còn nóng hơn nữa. Liếc thấy Hạo Du đứng cạnh đang cười dịu hiền nhìn mình trong gương, Tiểu Minh thấy tim bỗng đập rộn ràng. Cố trấn tĩnh lại mình, cô vừa quay ra nhìn Hạo Du vừa định đưa tay tháo cái kẹp xuống. Nhưng cô chưa kịp nói gì, làm gì đã nghe Hạo Du nói tiếp: _Đừng từ chối, chỉ là một cái kẹp thôi mà, nhận cho anh vui, được không? Tiểu Minh nhìn ánh mắt chân thành có chút khẩn thiết của Hạo Du, cuối cùng mới e dè gật đầu, cười một cái với cậu. Hạo Du cũng nhìn Tiểu Minh mà cười, ánh mắt cậu ngập tràn hạnh phúc. Cả hai cứ tự nhiên tình cảm qua lại, không biết ở trên tầng, Tiểu Phần đã nhìn thấy từ lâu… Cả hai cứ tự nhiên tình cảm qua lại, không biết ở trên tầng, Tiểu Phần đã nhìn thấy từ lâu.Cô không tin được trước mắt mình kia là cảnh Tiểu Minh và Hạo Du cười với nhau rất tình cảm, lại còn có vẻ rất hạnh phúc nữa chứ. Cô thậm chí còn không biết Tiểu Minh và Hạo Du gặp lại nhau lúc nào, Tiểu Minh không kể cho cô biết, vậy mà giờ đây hai người còn tự nhiên cười nói vui vẻ, ánh mắt đưa đẩy đầy tình ý như không có ai xung quanh. Tiểu Phần giận thì không hẳn là giận, nhưng cô bỗng thấy khó chịu lạ thường. Cô thấy bực thay