Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3032 lượt.
i Tiểu Minh, cho dù cô ấy có không tin, cho dù nói ra có làm cô ấy buồn, cho dù chẳng thay đổi được gì, anh sẽ nói Tiểu Giang ạ, cám ơn em.
* * * * * *
Tiểu Minh đang ngồi trong công viên chờ Hạo Du với khuôn mặt rất rạng rỡ. Cô hẳn là đang rất vui, không chỉ bây giờ mà là từ sáng đến giờ rồi. Tiểu Minh cứ cười một mình suốt, làm những người đi qua không khỏi nhìn cô với ánh mắt ái ngại. Tất nhiên là Tiểu Minh chẳng làm sao, cô chỉ vui quá thôi. Một tuần rồi không liên lạc, sáng nay Hạo Du bỗng gọi cho cô, nói muốn gặp cô. Cậu không nói lí do, Tiểu Minh thì nghĩ chiều là gặp rồi nên không hỏi nhiều, lúc đó cô cũng quá vui mừng nữa. Thực sự đấy, một tuần không nói chuyện, không nhắn tin, thậm chí còn tưởng như Hạo Du “bốc hơi” hoàn toàn, Tiểu Minh vừa buồn vừa lo, cô sợ có chuyện gì xảy ra với Hạo Du rồi cơ. Thật may, Hạo Du vẫn bình an.
Nghĩ đến việc tí gặp Hạo Du, Tiểu Minh lại thấy tim cứ đập rộn ràng vậy. Cô đến sớm hơn giờ hẹn tận mười lăm phút, ngồi đúng chỗ Hạo Du nói, chờ cậu. Nhưng Tiểu Minh vui mà cũng lại hơi ngại, vì hôm trước ấy… Hạo Du chắc sẽ đau khổ lắm mà, gặp thế này, Tiểu Minh không biết sẽ phải nói gì, có phải xin lỗi Hạo Du không. Mà tự nhiên Hạo Du nhắc đến chuyện bốn năm trước làm gì chứ. Nhưng nghĩ lại, thật sự, nếu bốn năm trước biết Hạo Du yêu mình, Tiểu Minh chắc chắn, chắc chắn, sẽ không chọn Đình Phong… Cho dù bây giờ cô không có gì hối hận về sự lựa chọn này, nhưng nếu là lúc đó…
Tiểu Minh bất giác thở dài, cô thôi không nghĩ ngợi nữa mà mang điện thoại ra xem giờ, năm phút nữa, Hạo Du vẫn chưa đến. Tiểu Minh thấy hơi hồi hộp.
_Tiểu Minh…
Nghe tiếng Hạo Du gọi tên mình, Tiểu Minh không tự chủ được quay về phía có tiếng nói cười một cái rõ tươi. Rồi cô lại ngại. Ừ thì…tự nhiên lại cười như thế…
_Anh. – Tiểu Minh bối rối đứng lên nhìn Hạo Du, khẽ nói. _Em đến lâu chưa? Sao đến sớm thế? Anh giờ mới tan học. _À vâng.
Tiểu Minh giờ mới nhận ra Hạo Du đang khoác cặp. Lớp Tiểu Minh hôm nay tan sớm nên cô mới đến đây trước,cũng không nghĩ là Hạo Du cũng phải đi học nữa. Mà hôm nay Hạo Du mặc áo sơ mi trắng nhìn anh giống hồi cấp ba quá, khuôn mặt thanh tú, dáng người mảnh khảnh, chẳng khác gì Hạo Du của bốn năm về trước. Nhưng mà, nhìn Hạo Du có vẻ lại gầy đi nhiều rồi, Tiểu Minh bất chợt nhận ra mà thấy quá thương anh.
_Tiểu Minh?
Hạo Du thấy Tiểu Minh cứ nhìn chằm chằm vào mình nên mới lên tiếng gọi. Chắc cô đã nhận thấy anh gầy đi nhiều so với đợt trước gặp.
_Ừ, anh ngồi đi, có chuyện gì mà muốn gặp em. Mà một tuần rồi, anh…
Tiểu Minh ngập ngừng nói. Cô định hỏi có phải Hạo Du tránh mặt cô không nhưng lại không dám. Mà thôi, cô cũng không nói nữa, giờ đã gặp rồi còn gì, nếu Hạo Du muốn tránh mặt cô thì đã không chủ động gọi và hẹn gặp cô như thế.
Rồi Tiểu Minh và Hạo Du cùng ngồi xuống ghế, ngay cạnh nhau. Tiểu Minh ngượng ngùng cứ cúi gằm mặt xuống, còn Hạo Du thì ngồi bên thoải mái ngắm nhìn người con gái cậu yêu. Lâu rồi cậu mới được nhìn Tiểu Minh gần thế này, lại một tuần không nói chuyện, cậu nhớ Tiểu Minh đến phát điên, phải cố gắng lắm, Hạo Du mới có thể chịu đựng qua được một tuần đáng sợ và kinh khủng đến thế. Ấy mà mới một tuần thôi đấy, chứ nếu mãi mãi, tuổi thọ của cậu khéo phải giảm xuống vài chục năm mất!
Nhưng biết mục đích của mình không phải đến đây chỉ để cho thỏa nỗi nhớ mong đêm ngày, Hạo Du khẽ hít một hơi thật dài rồi cất tiếng nói:
_Tiểu Minh à, anh hẹn em…là có chuyện muốn nói…
Tiểu Minh nghe Hạo Du nói thì ngước ngay lên nhìn, vài giây sau mới gật đầu:
_Vâng, anh nói đi. _Ừm, anh…không biết phải bắt đầu từ đâu nữa Tiểu Minh à.
Ngập ngừng, Hạo Du nói. Cậu nhìn trân trân vào mắt Tiểu Minh, cố truyền cảm xúc của mình sang cho cô. Hạo Du tâm trạng đang rối bời. Đến đây gặp Tiểu Minh rồi, nhìn nụ cười thanh khiết đẹp đẽ của cô, đôi mắt to tròn trong veo của cô, Hạo Du quả thực không muốn làm nó vướng chút muộn phiền nào, nhưng nếu cậu không nói… “Trong tình yêu không có sự lừa dối”, cậu phải nhớ điều đấy.
_Anh cứ nói đi. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du, khẽ gật đầu. _Tiểu Minh à… Chuyện bốn năm về trước… _Vâng.
Tiểu Minh e dè gật đầu. Lại vẫn là “bốn năm về trước”, cô quả thực không thiết tha gì cái chủ đề này nhưng vẫn phải đồng ý nghe xem Hạo Du muốn nói gì, mà sao trông mắt anh cứ buồn thăm thẳm.
_Tiểu Minh à, đáng lẽ ra bốn năm về trước em phải biết anh yêu em.
Hạo Du nói rõ ràng từng chữ, tuy có thấy hơi đau lòng.
Tiểu Minh nghe rồi nhìn Hạo Du đầy ngạc nhiên:
_Làm sao em có thể biết được. Hạo Du à, em không nói dối, em… _Ừ, em không nói dối, anh không bảo em nói dối – Hạo Du ngắt lời Tiểu Minh – nhưng đáng lẽ ra em phải biết điều đó. Năm ấy trước khi đi, chính Tiểu Giang đã nhờ Tiểu Phần nói với em chuyện ấy.
Hạo Du vừa nói vừa nhìn chăm chăm vào mắt Tiểu Minh, ánh mắt hết sức chân thật. Cậu muốn cho Tiểu Minh biết, những điều cậu nói, hoàn toàn là sự thật.
Tiểu Minh lúc này nhìn Hạo Du kinh ngạc hết mức, mắt cô mở to, nhìn Hạo Du không chớp. Cô dường như không hiểu Hạo Du vừa nói gì.