Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343040
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3040 lượt.
iểu Minh đánh răng ngay rồi lên giường ngồi, chơi game trên điện thoại còn Đình Phong rửa bát. Tiểu Minh chút lại lén nhìn Đình Phong và gọi điện cho Hạo Du, nhưng đáp trả cô lúc nào cũng là: “Thuê bao quý khách…”, thật không có gì khác. Cô buồn quá, còn lo lắng nữa. Hạo Du hôm trước chẳng nói đến “biến mất”, còn “kiếp sau”, cô thật sự rất sợ, nhỡ Hạo Du cũng như cô bốn năm trước, cô mới nghĩ thôi đã thấy toàn thân không tự chủ mà run lên từng đợt. Tiểu Minh lúc nào cũng cầm chắc trong tay cái điện thoại, chỉ cần có tin nhắn hay cuộc gọi đến lại mong là từ Hạo Du, nhưng hoàn toàn không có, Hạo Du cứ như, cứ như biến mất thật sự vậy >.
Đình Phong rửa bát xong liền lên giường ngồi với Tiểu Minh. Anh không nói gì, chỉ cứ ngồi bên cạnh, nhìn cô chơi game. Đình Phong giờ chỉ cần Tiểu Minh…luôn ở trong tầm mắt của mình là đã thấy hạnh phúc và yên tâm lắm rồi. Anh cũng quá mệt mỏi nên cũng chẳng đòi Tiểu Minh ôm hay hôn minh như bình thường nữa.
Tiểu Minh biết Đình Phong ngồi bên nhưng cũng không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu vào vai anh. Cô mấy hôm nay ngoài việc chẳng thích Đình Phong lúc nào cũng…kè kè bên mình ra thì cũng chẳng để ý anh nhiều lắm. Vì thế mà việc Đình Phong tiều tụy hẳn đi cô cũng không biết nốt. Cô chỉ thấy lo lắng cho Hạo Du mà thôi.
Thuốc đã gần nhặt vào hết rồi Đình Phong mới nhìn thấy cái lọ đã lăn ra gần phía cửa, anh mới định đi ra thì bỗng đã thấy có một bàn tay nhặt cái lọ lên. Đình Phong bất ngờ nhìn Tiểu Minh, chưa kịp lấy lại nó từ tay cô thì đã thấy Tiểu Minh hết sức ngạc nhiên nói:
_Phong Phong, gì đây, anh… Thuốc an thần? Anh sao thế Phong Phong? Sao phải uống thuốc này.
Đình Phong nhìn Tiểu Minh, khẽ đưa tay cầm lại cái lọ, đổ thuốc vào rồi mới lên tiếng:
_Anh đau đầu thôi, không sao đâu. Em chưa ngủ hả? _Em nghe thấy tiếng động nên sang. Anh đau đầu sao, không sao chứ?
Tiểu Minh dịu dàng đưa tay sờ lên trán Đình Phong rồi day day huyệt thái dương cho anh. Khẽ ôm lấy Đình Phong, Tiểu Minh nói:
_Anh đau đầu sao không nói với em, thôi, hôm nay sang ngủ với em đi, đi.
Đình Phong nghe Tiểu Minh nói thế, mừng lắm, anh gật đầu ngay. Có lẽ nằm cùng Tiểu Minh anh sẽ ngủ được chăng. Mà dù sao thuốc an thần nãy không có nước cũng đã nuốt mất rồi, không lo tối không ngủ được.
Thế là Đình Phong theo Tiểu Minh về chỗ cô ngay, anh vừa lên giường nằm xuống là mắt đã nhắm nghiền rồi nhưng tay vẫn vòng qua eo ôm lấy Tiểu Minh nhẹ nhàng, một tay để Tiểu Minh gối đầu lên. Đình Phong mệt mỏi quá, không muốn phải nghĩ gì nữa, nghĩ rồi lại sợ Tiểu Minh biết chuyện sẽ bỏ anh, anh sợ lắm, chưa có nỗi sợ nào lớn bằng cái nỗi sợ ấy.
Đến lúc Đình Phong đã ngủ say rồi, Tiểu Minh nằm cạnh vẫn trằn trọc suy nghĩ linh tinh. Dụi đầu vào ngực Đình Phong một lúc mà không ngủ được, cô mới ngước mắt lên nhìn ngắm anh, như mọi lần vẫn chờ Đình Phong ngủ say rồi ngắm nhìn khuôn mặt hiền lành của anh lúc anh ngủ. Chợt đến lúc này Tiểu Minh mới nhận ra Đình Phong gầy đi nhiều quá, ngủ mà hai bên lông mày cứ nhíu lại, trông rất khổ sở, còn chưa kể sắc mặt anh rất xấu, cứ xanh xao, nhợt nhạt. Tiểu Minh giờ mới tự ngẫm ra bản thân mấy hôm nay chỉ lo và nghĩ đến Hạo Du mà bỏ mặc Đình Phong chẳng để ý gì, cho dù anh lúc nào cũng cứ ở bên cô. Sao cô tệ thế chứ, nói yêu anh mà anh mệt mỏi đến thế này cũng chẳng biết. Tệ quá.
Tiểu Minh tự nhiên thấy sống mũi cay cay, cô quay ra tắt đèn rồi vòng tay ôm chặt lấy Đình Phong, cố gắng truyền hết hơi ấm của mình sang anh, để anh thoải mái mà ngủ.
Cô thương anh quá.
1 a.m
Lại một đêm không ngủ.
Hạo Du ngồi trên giường hướng cái nhìn chán chường ra bên ngoài cửa sổ.
Ngoài trời tối đen như mực, không trăng, không sao, không một chút ánh sáng le lói, không gian ngoài tấm kính kia hoàn toàn bị bao phủ bởi sắc đèn huyền bí. Vậy thì Hạo Du nhìn cái gì trong cái “mớ” đen như mực kia đến mấy tiếng đồng hồ?
Hình như chính bản thân cậu cũng không biết. Chỉ là Hạo Du không muốn cứ nhắm mắt là hình ảnh Tiểu Minh lại hiện ra trong đầu cậu, càng không muốn phải suy nghĩ đến chuyện Tiểu Minh bốn năm trước đã bị Tiểu Phần giấu mà không biết cậu yêu cô nữa nên mới cứ ngồi bất động ngắm trời…đen như thế. Hạo Du ước gì mình có thể ngủ đi được một tí, đã mấy đêm rồi…
Chuông điện thoại chợt reo như kéo Hạo Du trở lại thực tại. Cậu nhìn vào cái máy, vài giây mới ấn nút nghe, là Tú Giang, chỉ có cô mới biết số này của Hạo Du ngoài bố mẹ cậu ra thôi.
_Hạo Du. _Ừ, anh đây, Tiểu Giang à?
Giọng Tú Giang ở đầu bên kia vang lên không mấy vui vẻ:
_Hạo Du, anh…lại không ngủ được à? _Ừ, anh… _Hạo Du… _Ừ, anh đây. _Hạo Du à, anh đừng nghĩ ngợi nữa, em đã nói rồi, chuyện này anh nhất định phải nói với Tiểu Minh, nhất định đấy, đừng có mất ngủ cả đêm chỉ vì nghĩ xem có nên nói hay không, ngoài mệt mỏi ra thì anh được cái gì cơ chứ hả Hạo Du?
Tú Giang có vẻ buồn bực, nhưng trong giọng nói của cô vẫn mang theo niềm xót thương.
Hạo Du nghe Tú Giang nói thế chỉ biết thở dài thườn thượt, cậu cũng đâu muốn như thế chứ.
_Anh cũng đâu muốn phải suy nghĩ nh