Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3035 lượt.
o mó cười, trong đầu nghĩ sao đã bốn năm rồi mà bà chị y tá này vẫn chẳng có gì thay đổi, vẫn nhiều chuyện như xưa.
_Vậy hả, hả, thế bạn trai em làm sao, vẫn là cái cậu đẹp trai hết xảy đấy đúng không?
Chị y tá có vẻ lo lắng hỏi, nhưng trông mặt sao hớn hở thế kia, mắt còn sáng rực lên khi nói về Đình Phong của cô nữa.
Tiểu Minh lén ngó đồng hồ xem mình đi đã được bao lâu rồi mới trả lời:
_Vâng, vẫn là anh ấy. Anh ấy bị ốm thôi chị ạ. Đang ngủ, em định đi mua cháo một tí, mua mau còn quay lại không anh ấy tỉnh lại thì… – Tiểu Minh cố tình nhắc khéo.
_Thế à, thế em đi mua đi không lại muộn. À thế cuộc sống em dạo này tốt chứ, chị nhìn em có vẻ hạnh phúc lắm nha.
_Dạ vâng, em vẫn bình thường, còn chị?
_Chị thì sống tốt lắm, hạnh phúc lắm em à, bạn trai chị cũng đẹp trai y như bạn trai em ý.
Chị y tá vừa nói vừa làm mặt mơ màng, có vẻ như không hề để ý đến vẻ mặt “không thể chịu nổi nữa” của Tiểu Minh. Xét cho cùng, chị ta với cô có phải là thân đến mức thế này không vậy.
_Vậy ạ, chúc mừng chị nhé. – Tiểu Minh nghĩ không biết ai lại có thể chịu được…cái đài này nữa, thật quá là siêu đẳng.
_Ừ, à thôi, em đi mua cháo đi, không lại muộn.
_Vâng vâng, em đi.
Tiểu Minh nghe chị ta nói thế thì vui mừng ra mặt, liền gật đầu liên tục mấy cái, không kịp lên tiếng chào đã quay lưng vội đi ngay. Nhưng cô mới đi được buớc thứ hai thì cái bà chị y tá nhiều chuyện kia lại gọi cô lại. Lần này còn chạy hẳn lên trước mặt cô, vẻ mặt vẫn rất tươi vui, hớn hở:
_Đợi đã, đợi đã em ơi.
_Dạ, sao chị? – Tiểu Minh vẫn cố giữ thái độ bình tĩnh và lịch sự.
_À, không có gì đâu em à. Chỉ là… Em đừng nghĩ chị tò mò vô duyên nhé, chị chỉ muốn hỏi em một câu, một câu nữa thôi à.
Tiểu Minh trưng ra bộ mặt không thể thiểu não hơn, miệng cười mà như mếu:
_Vâng, chị cứ hỏi đi, em thì em không hay nghĩ xấu những người không xấu đâu chị ạ.
_Ừ, chị cũng chỉ là muốn biết xíu thôi, không phải xấu đúng không em nhỉ?
_Vâng, vâng. Chị có gì hỏi nhanh được không ạ, em đi cũng lâu rồi mà chưa quay lại…
_Ừ, chị nói nhanh ý mà. Hì, chẳng là chị muốn hỏi… Em đừng nghĩ chị vô duyên nhé, chẳng là cũng bốn năm trước đấy… Bạn thân của em ý, người mà cùng trông em lúc em bị đi viện ấy, chị thấy cậu ấy nằm viện mà không thấy em đến thăm, có phải hai đứa không còn thân với nhau nữa không?
Tiểu Minh nghe chị y tá kia nói, vừa ngạc nhiên vừa không hiểu chị ta nói vậy là sao liền hỏi lại:
_Bốn năm trước? Bạn thân em? Nằm viện? Ý chị là sao cơ ạ?
_Ừ thì, lúc đó có hai người chăm em ở viện, một người là bạn trai, một người em bảo với chị là bạn thân em đúng không?
_Ừm, vâng. – lúc này Tiểu Minh mới hiểu ra người chị ta muốn nói đến là Tiểu Phần, hiểu rồi mới sửng sốt – Nhưng nằm viện là sao chị? Bốn năm trước?
_Ừ, bạn thân em nằm viện rất lâu, phải đến hơn một năm ý chứ, nhưng mà cậu ấy được chăm sóc đặc biệt, không có ai được đến gần, chị cũng chỉ hỏi han được vậy thôi. Chị nhớ hôm cậu ấy ra viện, đúng là bạn thân em mà. Mà em không biết hay sao? Ngay sau khi em ra viện chỉ tuần, hơn tuần thôi mà.
Nghe chị y tá kia nói một hồi, Tiểu Minh thật sự vẫn không hiểu. Tiểu Phần sức khoẻ rất tốt, đâu có phải nằm viện lúc nào mà đến hơn một năm chứ, lại sau lúc cô ra viện bốn năm trước ấy thì lại càng hoàn toàn không. Có phải tại chị ta phải gặp quá nhiều bệnh nhân nên đã nhớ nhầm ai đó với Tiểu Phần? Tự nhiên nhắc đến bạn thân lại còn nằm viện làm Tiểu Minh được một phen hết cả hồn vì lo lắng, chị ta đúng thật là…
Tiểu Minh thở phào một cái, khẽ cười, nói:
_Chắc chị nhầm ai rồi chị ạ, sức khoẻ Tiểu Phần rất tốt, ý em là bạn em ấy ạ, có bao giờ phải đi viện, lại đến hơn một năm đâu. Mà bọn em vẫn rất thân nhau, không có chuyện cậu ấy nằm viện mà em không biết đâu ạ.
_Không đâu, chị nhớ lắm, vì cậu ấy với bạn trai em khi em vào viện đều rất lo lắng cho em nên chị mới để ý. Chị nhớ lắm mà, trí nhớ của chị rất tốt, chị không nhận lầm đâu. Mà cậu bạn đó của em tên Tiểu Phần à, tên gì mà như tên con gái thế, lạ ghê.
Tiểu Minh nghe đến đây lại còn ngạc nhiên hơn nữa. Cô nói lại ngay:
_Tất nhiên là tên giống con gái rồi chị, cô ấy là con gái mà.
_Hả, con gái? Sao được, nhìn mặt đẹp trai vậy mà lại là con gái sao? Không thể, không phải đâu em, người mà bốn năm trước cùng bạn trai em đưa em vào viện là con trai mà, đẹp trai lắm, dáng cao gầy chứ không như bạn trai em đâu. Thế đó không phải là bạn thân em sao? Người chị hỏi em trước kia là cậu ấy, chứ không phải…không phải Tiểu Phần gì gì đó đâu.
Mặt Tiểu Minh lúc này phải gọi là ngớ ngẩn hết chỗ nói. Cô cứ giương tròn đôi mắt vốn đã to của mình nhìn chị y tá đứng trước mặt mà không nói được lời nào. Mọi chuyện là sao, còn có ai “bạn thân của cô” bốn năm trước đưa cô đến viện mà không phải Tiểu Phần sao, còn là con trai.
Hạo Du?
Tiểu Minh vô cùng sửng sốt khi cái tên Hạo Du hiện ra trong đầu, có khi nào là Hạo Du, người con trai “đẹp trai”, “dáng cao gầy” năm đó đã đưa cô đi viện cùng bạn trai cô – Đình Phong với vẻ mặt rất lo lắng?