Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3044 lượt.
Hạo Du.
_Ừ, em có gì cứ nói đi.
_Hạo Du, em…
_Sao thế?
Hạo Du khẽ nghiêng đầu, hỏi. Tiểu Minh có gì mà lại phải ấp úng như vậy, thật chẳng giống như mỗi lần cô nói ra những lời làm trái tim cậu tổn thương chút nào.
_Em…xin lỗi, Hạo Du…
Tiểu Minh nhìn vào mắt Hạo Du, bối rối nói.
Hạo Du ngạc nhiên nhìn cô nhưng cuối cùng lại không nói gì. Cậu không biết cô xin lỗi mình vì điều gì nữa. Những lời khiến người khác đau cũng nói rồi, đau đớn cũng đã đau đớn rồi, còn gì đâu mà xin lỗi.
Nói thật, lần trước khi Tiểu Minh hét vào mặt cậu, nói cậu mới là người nói dối cô, cô không tin cậu, trái tim cậu đã như chai lại rồi, không còn có cảm xúc gì nữa.
Hạo Du đã định…thật sự sẽ tránh xa Tiểu Minh ra và sẽ biến mất khỏi cuộc đời cô như đã hứa.
_Lần trước… Anh nói đúng, anh đã nói đúng, Đình Phong lừa dối em, vậy mà…em không tin anh…
Tiểu Minh nói mà thấy như những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Trái tim cô lại được dịp dữ dội đau, Đình Phong và Tiểu Phần đã lừa dối cô, đã lừa dối cô… Hai chữ “lừa dối” cứ vang mãi trong đầu Tiểu Minh, cứ đè nặng lên trái tim yếu ớt của cô, khiến Tiểu Minh đau khổ không sao nói thành lời.
Cô nhìn vào Hạo Du đang ngồi đối diện, ánh mắt tràn ngập thương đau, và cả sự hối hận khi lúc trước đã cho là anh lừa dối mình.
Hạo Du thấy Tiểu Minh như thế thì cũng đau đớn lắm, tuy là đã định như thế đấy. Tay cậu đã định đưa lên nắm tay cô nhưng lại khựng lại giữa không trung, cuối cùng vẫn là hạ xuống. Hạo Du thất thần nhìn Tiểu Minh gương mặt méo xẹo khổ sở, nước mắt như sắp trào ra đến nơi mà hai tay cứ nắm chặt đầy bất lực. Vậy là Tiểu Minh – vì lí do gì đó đã hiểu ra tất cả những gì cậu nói là thật – đang rất đau khổ. Cậu biết mà, nhìn cô đau đớn đến thế kia mà Hạo Du không thể ôm cô vào lòng mà an ủi, cậu thấy lòng mình cũng như có dao cứa. Mặt cậu cũng nhăn lại, hai bên lông mày nhíu vào nhau nhìn vô cùng khổ sở. Tiểu Minh đang cố để không khóc trước mặt cậu, Hạo Du biết, và lại thấy đau lòng biết bao.
_Tiểu Minh, em bình tĩnh, bình tĩnh.
Hạo Du khó nhọc nói. Cậu hận mình khiến Tiểu Minh phải đau khổ như thế. Tại cậu hết, đáng lẽ ra cậu không nên nói cho cô biết mà. Đã biết được kết quả Tiểu Minh sẽ như thế này rồi mà còn nói, sao cậu tệ hại đến mức đấy chứ. Cậu đau khổ thì đã sao, chẳng phải là bốn năm rồi vẫn như vậy sao, giờ còn làm Tiểu Minh phải chịu tổn thương như mình nữa, sao cậu tệ thế chứ. Hạo Du cứ nhìn Tiểu Minh mà dằn vặt bản thân mình, cậu ước gì mình không nói ra sự thật ấy, rồi lại giá như Tiểu Minh cứ không tin cậu. Giá là như thế…
_Hạo Du, em thật sự xin lỗi anh. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du nói, hai hàng nước mắt trong suốt đã bị niềm đau ép ra, chảy dài hai gò má cô. Tiểu Minh khóc vì nỗi đau của bản thân, mà cũng khóc cho những gì Hạo Du phải chịu đựng nữa…
_Đừng xin lỗi nữa Tiểu Minh, anh biết, anh biết…em đang rất đau khổ. Đừng xin lỗi, Tiểu Minh. Gắng lên em, đừng khóc.
Lần này, nói rồi, Hạo Du đưa tay nắm thật chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Minh – của người cậu yêu. Toàn thân Tiểu Minh run lên bần bật, bàn tay cậu nắm lấy tay cô cũng khẽ run lên. Cậu không muốn, không muốn Tiểu Minh khóc. Trái tim cậu đau quá!
Tiểu Minh yêu Đình Phong như vậy, chắc chắn sẽ đau khổ lắm rồi. Hạo Du thấy Tiểu Minh khóc lại dằn vặt mình thêm nữa. Cô đã chọn Đình Phong, cậu đúng thật khốn nạn khi…xen vào giữa tình cảm hai người như thế. Người đau khổ rốt cuộc vẫn là người cậu yêu, cậu cũng có được gì khi nói nó ra đâu mà sao cậu lại nói chứ. Cậu hận bản thân mình, làm cô gái mình yêu phải khóc thật là khốn nạn.
Tiểu Minh cứ nhìn Hạo Du, khóc, càng ngày càng khóc dữ hơn, cô thật không kiềm chế được bản thân mình nữa. Cô cần một bờ vai, nhưng ai cho cô một bờ vai, những người cô tin tưởng nhất… Đã làm cô tổn thương rồi, đã lừa dối cô… Không chỉ có cô, còn khiến Hạo Du, còn khiến Tú Giang cũng chịu tổn thương nữa chứ. Tiểu Minh tuy chỉ là “nạn nhân”, nhưng cô vẫn thấy lỗi của mình trong chuyện này là quá lớn.
_Tiểu Minh…
Hạo Du xót xa nhìn Tiểu Minh ngồi khóc trước mặt, nước mắt cũng muốn ứa ra nhưng không thể. Cậu đau đớn gọi tên Tiểu Minh rồi đứng hẳn dậy đến bên cô. Hạo Du không dám ôm cô vào lòng, nhưng càng không thể cứ đứng ngồi nhìn cô khóc như vậy được, liền ôm lấy vai Tiểu Minh, khe khẽ nói:
_Em…mình đi nơi khác, đừng khóc ở đây, nhé.
Tiểu Minh ngước nhìn Hạo Du qua làn nước mắt, không hiểu Hạo Du có ý gì nhưng cũng gật đầu. Rồi Hạo Du đưa Tiểu Minh đến công viên, kiếm một chỗ nào đó khá vắng vẻ rồi cùng Tiểu Minh ngồi xuống. Tiểu Minh vẫn khóc, nhưng không còn nức nở như trước. Lúc này, Hạo Du mới lấy một gói giấy ăn vừa xin được ở Rainbow ra đưa cho Tiểu Minh, để tự cô lau nước mắt thôi chứ cũng đâu dám đưa tay mình lên…
Thấy Tiểu Minh bình tâm hơn được rồi, Hạo Du mới cất tiếng, cậu vẫn nhìn cô, ánh mắt đầy đau khổ:
_Tiểu Minh, em… Đừng khóc nữa nhé, bình tĩnh lại.
Tiểu Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng mắt cô phút chốc lại đầy ăm ắp nước. Cứ nghĩ đến chuyện Đình Phong và Tiểu Phần đã lừa dối