Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3082 lượt.
nhói đau.
Rồi tôi lấy trong túi ra chiếc vòng cổ vàng trắng đã mua tặng Đình Phong sáng qua, cùng với tấm thiệp. Tôi tự tay đeo vòng cho anh, cười mỉm một cái:
_Quà Valentine muộn, tặng anh, mong là anh thích.
Đình Phong nhìn vào cái vòng, mân mê, có vẻ thích thú lắm, mắt anh hấp háy hệt như mắt một đứa trẻ vậy!
_Đẹp lắm, anh thích lắm, cám ơn em. Nhưng mà vợ yêu này, em…đừng bao giờ rời xa anh nhé, kể cả khi…em hết yêu anh, có được không? Anh chỉ cần em thôi.
Anh nhìn tôi với ánh mắt chân thành hơn bao giờ hết, và như chờ đợi tôi trả lời. Nước mắt tôi hình như đã bị ánh nhìn của anh ép trào ra, lại những giọt lớn long lanh như những giọt sương…
Giọng tôi nghẹn lại và trái tim thì đau quá.
_Em…không…sẽ không bao giờ…hết yêu anh…
_Cám ơn em. Anh…rất hạnh phúc. Cám…ơn em…
Ngoài trời nắng rất đẹp, thế nhưng ở bên trong, tôi lại dựa đầu vào vai Đình Phong mà khóc, chẳng biết là vì hạnh phúc hay lại một lần nữa là vì thấy mình có lỗi nữa đây.
Tôi chẳng biết nữa, chỉ biết trong đầu tôi bỗng vang lên câu nói của bố tôi hôm qua:
“Con hãy tự mình suy nghĩ đi, nhưng hãy nhớ những lời bố nói, sự thương hại không thể làm nên hạnh phúc, nó chỉ có thể tạo ra bi kịch.”
Tiểu Minh – Hạo Du nằm bên khẽ xoa xoa đôi má phúng phính của Tiểu Minh, dịu dàng gọi tên cô – em có phải về nhà không?
Tiểu Minh đang nhìn vào mắt Hạo Du, nghe cậu hỏi liền nhoẻn cười một cái híp tịt mắt:
_Có chứ, gần sáu giờ em về.
_Anh thật chẳng muốn xa em chút nào.
Hạo Du nói giọng như đang làm nũng, rồi cậu lại đưa tay ra để Tiểu Minh gối lên và đặt cằm lên đầu cô. Những sợi tóc tơ khẽ cọ vào mặt cậu, buồn buồn, nhưng lại mang lại cảm giác rất thích thú, Hạo Du thật chỉ muốn được ở bên Tiểu Minh mãi thôi.
_Em về rồi anh lại còn có một mình, hay em ở đây đi, đừng về nữa.
Hạo Du ôm ghì lấy Tiểu Minh, nói trong mơ màng, hơi ấm từ cơ thể người con gái cậu yêu một lần nữa muốn kéo cậu vào trong những giấc mơ đầy màu sắc.
_Sao thế được, em phải về mà.
Tiểu Minh cất giọng ngọt ngào, cứ “vô thức” vùi đầu vào khuôn ngực ấm áp của Hạo Du, hít hà mùi hương cơ thể cậu. Một thứ mùi hương rất quyến rũ, quen thuộc, và luôn như thế, mang lại cho Tiểu Minh sự yên bình. Nói thật chứ Tiểu Minh cũng đâu muốn rời xa Hạo Du, cô chỉ muốn cứ mãi được nằm trong vòng tay anh như thế này, tận hưởng niềm hạnh phúc mà trải qua bao nhiêu đau khổ và nước mắt cô mới có được.
Chợt Tiểu Minh thấy Hạo Du khẽ trở mình. Vừa ngước lên trên, Tiểu Minh đã bắt gặp ngay đôi mắt ấm áp có chút đắm say ấy hướng vào mình. Tiểu Minh đưa tay lên xoa má Hạo Du, trong lời nói có ý cười:
_Sao thế Hạo Du?
_Anh…hôn em nhé? Được không?
Một chút ngượng ngùng trong lời nói của Hạo Du làm Tiểu Minh không khỏi muốn phì cười, nhưng thực sự thấy trái tim trong lồng ngực đang thổn thức khôn nguôi. Cô cũng đỏ mặt gật đầu, mắt mở to:
_Được ạ.
_Nhưng…anh…không thạo việc đó.
_Vậy để em dạy anh.
Tiểu Minh khúc khích cười, hai má cứ dần đỏ lên không tự chủ. Đôi mắt to tròn cô hướng về Hạo Du, là tình yêu ngập tràn trong đó.
_Kh..không, để…anh. Để anh.
Hạo Du ngập ngừng nói, đôi môi hồng run run. Đã lâu…cậu chưa làm việc này, mặc dù cũng đã…mơ đến rất nhiều lần được hôn lên đôi môi tựa hai cánh hoa anh đào kia của Tiểu Minh. Tất nhiên là được làm thật thì bao giờ cũng thấy run và hồi hộp hơn, đây còn là lần đầu tiên nữa chứ. Sao cậu cảm thấy tim của cậu nó chẳng chịu yên phận nằm trong lồng ngực tí nào, còn muốn nhảy ra ngoài để Tiểu Minh biết cậu đang hồi hộp đến thế nào nữa hay sao. Làm ơn đi, đập chậm một chút, cậu thấy căng thẳng quá rồi.
Hạo Du nhìn sâu vào đôi mắt long lanh như đang chờ đợi của Tiểu Minh một lúc lâu rồi mới dám tiến đến. Cậu từ từ cúi đầu thấp xuống, rồi thấp xuống một tí, cho đến lúc cậu cảm nhận được đôi môi mềm mại ấy… Bốn con mắt cùng khép lại, hai đôi môi say đắm quấn lấy nhau và vị ngọt tan chảy dần trong miệng…
Nắng bên ngoài chứng kiến khung cảnh lãng mạn ấy cũng phải thẹn thùng quay đi, để lại không gian riêng cho hai người.
Ấy vậy mà sao…vẫn nóng?
Hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể, tràn đầy mọi giác quan, không gian xung quanh cũng đang bị làm nóng lên…bởi nụ hôn đầy mãnh liệt và đam mê ấy.
Hai người cứ như muốn quấn mãi lấy nhau không rời. Mặc thời gian, mặc không gian.
_……
_……
Đó là những cảm giác tuyệt diệu không sao nói lên được bằng lời.
Sau vài phút “tạm xa nhau” để lấy hơi để thở, Hạo Du lại nhìn Tiểu Minh bằng đôi mắt đắm đuối đầy…ước vọng:
_Anh…hôn nữa nhé?
_Vừa hôn rồi mà.
_Nhé?
_Coi chừng nghiện đó nha.
Tiểu Minh tủm tỉm cười.
Và hai người lại chìm trong một nụ hôn nồng nàn và da diết…
[…'>
_Em phải về rồi hả Tiểu Minh? – Hạo Du buồn buồn nói. Đôi mắt tràn đầy tiếc nuối hướng vào Tiểu Minh đang ngồi bên cạnh. Tay cậu mân mê tay cô, những ngón tay mềm mại làm sao.
_Dạ, còn ngày mai, ngày kia, ngày kìa nữa mà.
Hạo Du lông mày nhíu lại nom đến là đáng thương:
_Thôi đừng về, ở đây đi mà, như trước kia ấy.
_Không được, em phải về, mai