Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3256 lượt.
bên cô. Cậu mặc kệ Đình Phong.
_Em tan lâu chưa? Anh tắc đường chút nên đến muộn.
Hạo Du vẫn cười rất tươi trước mặt Tiểu Minh, mọi thứ xung quanh coi như không biết hết đi. Cậu nắm tay cô, một luồng hơi ấm dễ chịu thổi vào người Tiểu Minh liên tục đi đến khắp mọi ngóc ngách cơ thể cô nhưng chỉ có riêng trái tim là vẫn không ấm lên được tí nào. Lạnh buốt!!!
Tiểu Minh nửa muốn nép vào bờ vai Hạo Du, nửa lại không nỡ làm thế trước mặt Đình Phong. Nhưng cuối cùng, cô vẫn phải chọn cách tàn nhẫn hơn…
_Em chờ anh mãi, mình về thôi.
Và Tiểu Minh nắm tay Hạo Du bước qua Đình Phong, coi như anh không hề tồn tại. Tựa như…Đình Phong chỉ là người vô hình, đứng đó hay không chẳng ai biết cũng chẳng ai muốn quan tâm.
Tiểu Minh vừa lướt qua Đình Phong, vừa nhìn Hạo Du âu yếm.
Cái nụ cười dịu dàng cô dành cho Hạo Du sao mà khiến Đình Phong đau đớn đến thế, có cái gì đó trong lồng ngực anh đang từ từ vỡ vụn ra làm nghìn mảnh. Đình Phong nhìn Hạo Du, nhìn Tiểu Minh, tay nắm chặt, như muốn nghiền nát thứ gì đó trong lòng bàn tay.
Hai người sóng vai đi bên nhau mà không thấy anh đang đáng thương đến mức nào sao? Nỗi đau đang phải kìm nén khiến Đình Phong như muốn nổ tung, chật vật, khổ sở đến mức mồ hôi lạnh cứ chảy dài trên trán anh, rồi lại lặng lẽ men theo gò má nhợt nhạt thiếu mức sống mà rơi xuống. Trong đôi mắt anh đang nhìn theo Tiểu Minh và Hạo Du, cơ hồ mọi thứ đều nhạt nhòa mờ ảo, có lẽ tại hôm nay nắng hơn mọi hôm?
Đình Phong bỗng vụt tay ra nắm chặt lấy cổ tay Tiểu Minh khi cô vừa mới bước qua anh không xa. Cái nắm lạnh lẽo khiến Tiểu Minh không khỏi rùng mình. Cô theo phản xạ giật ngay tay lại, nhưng sao lại không thể. Ánh mắt Đình Phong nhìn vào Tiểu Minh…là oán hận cùng bi thương. Nhưng sao ngọn lửa tình yêu dành cho người con gái ấy vẫn cứ bùng cháy mãnh liệt như thế hả Đình Phong? Sao anh bị cô làm cho thành bộ dạng đáng thương thế này mà vẫn yêu cô đến thế?
Tiểu Minh chợt lại run rẩy đưa mắt ra nhìn Đình Phong, bắt gặp ánh mắt của anh, tim cô lại đau nhói.
_Là Hạo Du sao? Người em yêu ấy? – Đình Phong nói bằng thứ giọng khàn khàn đầy mệt mỏi.
Tiểu Minh trầm mặc gật đầu, miệng không sao mở ra được.
_Từ bao giờ? Anh…bị gạt ra khỏi trái tim em từ bao giờ thế?
“Gạt ra khỏi trái tim em…”
“Không Đình Phong à, anh vẫn luôn ở trong trái tim em, nhưng…chỉ là một người anh trai thôi…”
_Lâu rồi…rất lâu…
Vậy là Đình Phong đã bị phản bội rất lâu rồi. Những yêu thương của anh đã bị cô vứt bỏ từ rất lâu rồi và không cần đến nữa. Sao nghe cô nói Đình Phong lại càng thấy mình thê thảm thế này. Những lời hứa đâu cả rồi, lời hứa…100 năm hạnh phúc bên nhau, lời hứa cô sẽ suốt đời chăm sóc cho anh, lời hứa sẽ cùng anh sinh những đứa còn, cùng anh gây dựng lên một gia đình hạnh phúc,…? Đâu hết cả rồi. Tất cả…nói suông thôi sao, hay là nói dối?
Đình Phong đau đớn nhìn Tiểu Minh. Nỗi đau mỗi lúc một dâng cao. Nhưng Đình Phong không còn như hôm trước. Mấy hôm vùi mình trong cơn đau vô tận, Đình Phong cùng con tim khốn khổ của anh cũng đã học cách chấp nhận sự thật, cho dù sự thật ấy có phũ phàng và tàn nhẫn đến đâu đi nữa. Anh cứ đứng đó thôi, tay nắm chặt tay cô nhưng rõ là vẫn cố không để cô phải chịu đau đớn. Nếu là thứ gì khác, có lẽ Đình Phong đã bóp nát nó ngay rồi.
Thực ra đến đây hôm nay, Đình Phong đã nghĩ sẽ làm gì đó để cướp lấy cô, để giành lại cô về bên mình. Nhưng trước mặt anh mà Tiểu Minh có thể thản nhiên tay trong tay với “người yêu mới” thế kia, Đình Phong thấy chút niềm tin mong manh còn sót lại đã vỡ vụn, đã tan biến hoàn toàn như nó chưa từng xuất hiện.
Anh hơi cúi đầu:
_Tiểu Minh…
_Đình Phong…em…buông tay em ra đi, mọi người đang nhìn kìa. Em không còn yêu anh nữa, đó là lời nói thật lòng, em xin lỗi nhưng…
_Anh không thể làm gì để có thể khiến em trở lại yêu anh như trước kia sao?
_Không Đình Phong ạ, không gì có thể. Anh…hãy chấp nhận đi Đình Phong. Chúc anh…em thật lòng chúc anh…hạnh phúc.
_...Ừ…
Đình Phong chợt buông lời nói như tiếng thở dài não nề phả vào khoảng không, cơ hồ khiến mọi thứ xung quanh đều mang nặng niềm xót xa như trải ra đến bất tận. Thế rồi Đình Phong lặng lẽ buông tay Tiểu Minh ra và quay lưng đi, không còn nói thêm lời nào, cứ thế lặng lẽ quay đi, bước đi…tập tễnh...
Cái bóng mờ mờ theo sau anh, cũng như chủ nhân của mình, thật cô độc!
Tay Tiểu Minh vẫn nằm trong tay Hạo Du, nhưng hơi ấm đã tan biến từ khi nào, chỉ còn lại sự lạnh lẽo đang phủ lên toàn thân cô khiến toàn thân cô cứ run rẩy không ngừng.
Hạo Du kề bên cô, yên lặng đưa tay ôm lấy Tiểu Minh vào lòng. Cậu không nói gì, cũng không biểu hiện thái độ gì nhưng trái tim…dường như cũng bị một nỗi đau vô hình nào đó…chiếm trọn.
Những mảng màu sáng tối không đồng nhất phủ kín một bầu trời rộng lớn. Từng tia sáng lẻ loi còn sót lại được in trên sân gạch làm thành những đốm hoa li ti nối tiếp nhau.
Không gian yên tĩnh đến lạnh lùng.
Đột ngột có tiếng bước chân người va chạm với những đốm hoa sáng tạo thành thứ âm thanh đơn độc duy nhất va