Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3250 lượt.
đứng dậy. Một cách miễn cưỡng. Đôi mắt anh vẫn ráo hoảnh, trống rỗng, mọi thứ xung quanh như không hề được thu vào con ngươi màu nâu ấy. Tất cả mọi thứ. Tiểu Minh đã không còn ở bên anh nữa thì cái gì cũng thế thôi, đều không khiến anh phải để tâm.
Tiểu Minh mở cửa bước vào trước, Đình Phong tập tễnh theo sau. Nhìn anh mà Tiểu Minh không khỏi nước mắt vòng quanh. Cô đúng là mau nước mắt mà!
_Phong…anh ngồi xuống giường đi, em… Chân anh…sao rồi, vẫn chưa…
_Em có gì muốn nói?
Đình Phong ngồi xuống giường rồi nói mà không nhìn người nghe, mặt anh cứ cúi gằm xuống mặt đá hoa trơn bóng, tiếng thở dài đang được kìm lại, mệt mỏi.
_Phong Phong…
Tiểu Minh cũng ngồi xuống đối diện Đình Phong, tay cô nhẹ đưa lên chạm vào mặt anh. Nhưng Đình Phong đã quay mặt ngay đi, không để cô chạm vào. Trái tim anh đang gào thét xin cô hãy tránh xa anh ra. Chạm vào anh làm gì trong khi cô “không thể lừa dối mà ở bên anh nữa”? Rồi cô cũng rời anh mà đi thôi. Đừng có chạm vào anh, đã quá sức chịu đựng của anh rồi, thật đấy. Đừng chạm…đừng chạm….anh sẽ không kìm được mà ôm ghì lấy cô đâu.
_Phong Phong, anh nghe em nói.
Tiểu Minh nói giọng nghẹn ngào. Cô thôi không chạm vào Đình Phong nữa nhưng tay vẫn đưa xuống cố nắm lấy bàn tay to lớn của Đình Phong. Đình Phong lúc đầu cũng cố tránh nhưng...cuối cùng cũng để yên cho cô cầm lấy, kẹp giữa hai bàn tay trắng muốt, nhỏ xinh của cô. Đình Phong vẫn cứ cúi gằm mặt xuống, không lên tiếng, như chờ đợi những gì cô muốn nói. Cô sẽ nói gì đây, lúc này ngoài những lời nói làm tổn thương anh ra cô còn có thể nói gì hơn nữa? Mà nếu đúng là muốn làm anh đau khổ thêm nữa thì…xin đừng… Trái tim anh nó không sắt đá như vẻ bề ngoài của anh đâu.
Tiểu Minh bằng một giọng nói rất chân thành và những giọt nước mắt đong đầy khóe mi, run run nói:
_Phong Phong à, em…xin lỗi anh. Xin lỗi anh…nhiều lắm.
_......
Đình Phong cần những lời xin lỗi này hay sao? Mà thôi, không phải những lời tựa dao nhọn muốn rạch nát tim anh ra là tốt quá rồi. Đình Phong cười cười trong đầu, tự giễu mình. Một nụ cười chua xót.
_Phong Phong…đáng lẽ ra…anh không được yêu em. Đáng lẽ ra là phải như vậy. Em xin lỗi Phong Phong ạ… Anh có thể…ngẩng lên nhìn em…được không?
Nước mắt đã trào ra hay chưa, Tiểu Minh cũng không biết nữa. Cô chỉ thấy đau xót không sao nói lên lời.
Khuôn mặt Đình Phong theo lời Tiểu Minh mà ngước lên. Anh nhìn cô, một ánh nhìn lạnh lẽo, hờ hững, không một chút biểu cảm. Hoàn toàn không biểu cảm. Nhìn cô, mà tựa như không nhìn cô, chỉ là ánh mắt hướng vào cô thôi mà.
Tiểu Minh bỗng rưng rưng nghẹn ngào, Đình Phong…phải nói sao đây, có phải từ hôm ấy anh không ăn cũng không ngủ được không, có phải không?
Tiểu Minh nghe trong đầu mình có một tiếng gào thét đau đớn vang vọng.
_Em…xin lỗi, xin lỗi…
Nước mắt bật trào, Tiểu Minh khóc lên thảm thiết, tay vô tình siết chặt hơn lấy tay Đình Phong.
_Phong Phong, em xin lỗi anh…
_Đừng khóc…Tiểu Minh, em đừng khóc…đừng khóc như thế.
Đình Phong nhíu mày, thương xót đưa tay lên khẽ lau đi dòng nước mắt nóng hổi vừa trào ra từ đôi mắt to tròn của Tiểu Minh. Rất nhẹ. Nếu là bình thường, Đình Phong sẽ ngay lập tức ôm chặt lấy Tiểu Minh vào trong lòng, an ủi, vỗ về cô bằng tất cả thương yêu. Nhưng giờ đây…yêu thương thì vẫn còn đó, nhưng cô không cần nữa rồi, thậm chí là đã vứt bỏ rất lâu. Mà có lẽ, bàn tay lau nước mắt cho cô này Tiểu Minh cũng không thiết nữa, đã có Hạo Du…
Đình Phong nghĩ mà thấy tim nhói từng đợt. Anh đau lòng lắm, nhưng biết làm thế nào. Chỉ ước được gắt gao ôm chặt lấy cô mà vuốt ve những sợi tóc mềm mượt kia, được thơm lên đôi mắt kia, được hôn lên đôi môi kia… Ước thôi, ừ, chỉ là ước. Đình Phong chợt cười…ra nước mắt.
_Đừng khóc nữa, là anh tự nguyện yêu em. Em nín đi, Tiểu Minh.
_Phong Phong.
Tiểu Minh đột ngột lao đến vòng tay ôm lấy Đình Phong, là cô chủ động ôm lấy anh. Cô vừa ôm anh vừa khóc.
_Phong Phong, em có lỗi với anh nhiều lắm Phong Phong ạ, em không đáng được anh yêu đâu. Em là đứa con gái không tốt, em rất ích kỉ, em chỉ nghĩ cho em thôi, em rất ích kỉ. Phong Phong, xin anh đừng vì em mà đau lòng, cũng đừng nhớ mong em nữa, những lời nói cầu xin em cũng xin anh đừng nói ra… Em không đáng đâu, thật đấy, em không phải là đứa con gái tốt đẹp gì hết. Em đã lừa dối anh đó, anh không thấy sao? Sao anh còn muốn ở bên em làm gì nữa hả Phong Phong?
Nếu anh bảo được con tim bướng bỉnh cùng cố chấp của anh thôi yêu em thì anh đã làm như thế. Làm sao chứ, nó cứ gọi tên em mãi thôi Tiểu Minh ạ.
_Phong Phong, anh nói xem, em phản bội anh như vậy anh còn yêu em làm gì, nhớ em làm gì nữa?
Tiểu Minh vẫn ôm chặt lấy Đình Phong, nói như gào lên trong làn nước mắt dày đặc. Cuối cùng những lời muốn nói cũng đã một nửa nói ra được rồi.
Đình Phong ở trong vòng ôm của Tiểu Minh, ngập trong mùi hương ngọt ngào quen thuộc của cô cùng hơi ấm cô luôn mang đến cho anh, thật cứ muốn thế này mà chết đi. Được chết trong vòng tay của cô còn gì hơn nữa, Đình Phong chẳng ước mong gì hơn