Tác giả: Ngải Mật Lị
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/877 lượt.
thời cũng là em họ của Mã Lệ Nhã, nhưng hai người không có giao tình gì nhiều.
“Chào, đã lâu không gặp.” Anh nhàn nhạt cất tiếng chào hỏi.
Trình Khải Hân đi tới trước mặt anh, ánh mắt trực tiếp quan sát khắp người Hàn Thận Kỳ, mái tóc đen ngắn chải chuốt gọn gàng, áo sơmi trắng bên trong bộ vest đen, rất xứng với chiếc caravat màu xanh vân bạc trên cổ, trên tay anh còn có túi công văn, một bộ dáng công nhân viên chức chính quy bây giờ.
Anh vẫn đẹp trai quyến rũ như ngày trước, chẳng qua chỉ thiếu đi hơi thở phóng đãng, ngược lại có thêm vài phần thành thục mà thôi.
“Không phải tin đồn là thật chứ?” Trình Khải Hân bán tín bán nghi hỏi.
“Tin đồn gì?” Anh tỏ vẻ buồn bực.
“Nghe nói anh rời khỏi giới giải trí, không làm người mẫu nữa. Lần trước em gặp chị họ ở một bữa tiệc, vừa lúc có một ông chủ muốn tìm anh chụp quảng cáo, chị ấy nói anh đã rút lui, còn giới thiệu vài người mẫu nam mới nổi khác.”
Hàn Thận Kì cười nhẹ không nói, sau khi kết thúc hợp đồng với Mã Lệ Nhã, thỉnh thoảng bọn họ rảnh rỗi vẫn hẹn nhau gặp mặt, nhưng rất ít khi nhắc đến chuyện của giới giải trí, dù sao cuộc sống hào nhoáng đó cũng đã cách anh rất xa rồi.
“Cô thì sao? Ở đây làm gì vậy?” Không muốn giải thích nhiều, Hàn Thận Kì tận lực chuyển đề tài, thuận miệng hỏi.
“Văn Tỉ Đại Địa muốn tìm người phát ngôn cho quảng cáo mới của họ, em tới tham gia quay thử.” Trình Khải Hân nói.
“Chúc cô quay thử thuận lợi.”
“Còn anh ? Tới nơi này làm gì ? Anh làm việc trong này sao?”
“Cô suy nghĩ nhiều quá rồi, tôi tới đây để gặp khách hàng.”
“Cho em một tấm danh thiếp đi.” Trình Khải Hân vươn tay về phía anh. “Đừng nói anh không có mang theo nha, dù sao chúng ta cũng là bạn bè, trao đổi danh thiếp chắc cũng không sao chứ?”
Hàn Thận Kì liếc nhìn cô, từ trong túi rút ra một tấm danh thiếp đưa tới.
Cô cầm lấy danh thiếp, đột nhiên phát hiện ngón áp út của anh có một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, kinh ngạc kêu lên: “Anh kết hôn rồi sao?”
“Đúng vậy.” Anh bình tĩnh thừa nhận.
“Cuộc đời của anh thật như một vở kịch, từ người mẫu biến thành kiến trúc sư, chớp mắt một cái liền kết hôn.” Liếc đến chức vụ của anh trên danh thiếp, cô ta dịu dàng liếc nhìn có chút mờ ám về phía anh. Hàn Thận Kì bắt đầu cảm thấy không kiên nhẫn, nhưng bất đắc dĩ không có cách nào đuổi cô nàng này đi được, thang máy thì cứ chậm chạp không tới.
Biểu hiện của anh ngày càng lạnh nhạt, Trình Khải Hân càng muốn cuốn lấy anh.
“Nói cách khác anh hiện tại đã làm chồng người ta rồi sao?” Cô ta cười duyên nói, chưa từ bỏ ý định tiếp tục truy vấn của mình: “Vợ anh là ai? Cũng là người trong giới giải trí sao?”
“Cô ấy là nhân viên đi làm bình thường, không ở trong giới giải trí.” Hàn Thận Kì lạnh nhạt đáp lại, tỏ rõ ý không muốn nói nhiều cùng cô ta.
Ngay lúc này hành lang truyền đến thanh âm của nhân viên công tác.
“Số hai mươi tám, Trình Khải Hân.”
“Đến phiên em thử rồi, lần khác có rảnh hẹn ra ăn cơm, bye bye.” Trình Khải Hân cầm danh thiếp hướng anh vẫy vẫy tay, tư thái thướt tha biến mất ở cửa thang máy.
Hàn Thận Kì âm thầm nhẹ nhàng thở ra, anh liên tiếp nhấn nút thúc giục thang máy đến, chờ thang máy lên.
Ba giờ chiều thứ sáu, sau khi kết thúc buổi học nghiên cứu và thảo luận, Đồng Mộc Tiệp mua Hamburgercùng nước trái cây ở tiệm ăn nhanh gần đó, đón xe taxi đi đến công ty kiến trúc “Quật Kỳ.”
Thỉnh thoảng buổi chiều khi không bận việc gì, cô sẽ mang theo điểm tâm đến công ty giống như bây giờ.
Cô đi thang máy lên lầu, đẩy cửa thuỷ tinh trơn bóng, chào hỏi cô gái đứng ở quầy tiếp tân.
“Mời cô uống nước trái cây, cô vất vả rồi.” Mộc Tiệp lấy ra một ly nước quả cho cô gái.
“Cám ơn.” Cô gái kia vui vẻ nhận lấy.
Cô tiếp tục bước xuyên qua hành lang, trực tiếp đi đến trước văn phòng Hàn Thận Kì, gõ cửa, sau khi nghe tiếng đáp ứng, cô mới đẩy cửa mà vào.
“A Ken, anh kêu thực tập sinh đem mô hình này sửa một chút, trước trưa mai đem đến phòng làm việc của tôi.” Hàn Thận Kì đang cùng trợ lý đứng ở trước mô hình kiến trúc thảo luận chi tiết thiết kế.
“Được.” A Ken nói.
Đồng Mộc Tiệp nhẹ nhàng khép cửa lại, lẳng lặng đứng một bên nhìn chồng mình làm việc, ánh mắt khó nén sự mê luyến, cô phát hiện thời điểm anh cuốn hút nhất chính là mặc áo sơmi đeo caravat, trong bộ dáng nghiêm túc làm việc.
Lúc ban đầu, cô còn có chút lo lắng anh không thể thích ứng quy luật của cuộc sống đi làm, về sau cô mới phát hiện mình đã lo lắng quá nhiều, anh luôn tràn ngập nhiệt tình và trách nhiệm đối với công việc, nghiêm túc đến mức ngay cả người anh trai song sinh cũng phải nhìn anh với cặp mắt khác xưa.
“Chỗ này không còn việc gì nữa, cậu có thể đi ra trước.”
“Vâng.” A Ken tiếp nhận bản thiết kế cùng USB, khi đi tới cửa, Mộc Tiệp đưa cái túi đang cầm trong tay cho A Ken.
“A Ken, cái này mời anh và các trợ lý khác cùng ăn, mọi người làm việc vất vả rồi.”
“Cám ơn cô giáo Đồng.” A Ken nhận lấy chiếc túi giấy, rời khỏi văn phòng.
Trước đây khi cô lần đầu tiên đến tham quan công ty, nhân viên công tác không