Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Sau Một Đêm

Cưới Sau Một Đêm

Tác giả: Hạ Huyền Chú

Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.

>




Vốn dĩ Hàn Lỗi chính là cháu trai của hai người, hôm nay bề trên muốn đi thăm phòng ngủ của cháu, tôi có lý do gì ngăn lại đâu, cho nên hào phóng nghiêng người để cho bọn họ vào phòng.
Khi hai người rất ăn ý ngồi lên cái giường lớn của tôi và Hàn Lỗi xong, Hàn lão phu nhân cười nói: “Quả nhiên là cháu dâu hiểu chuyện a, không giống tiểu tử thối Hàn lỗi kia, lúc nào cũng không cho chúng ta vào phòng, lần nào cũng khóa y như khóa két sắt vậy, chúng ta có cạy sao cũng mở không được.”
Toát mồ hôi, ngày đó không phải tôi đã len lén cạy mở khóa rồi chui vào phòng này hay sao, kỹ thuật của mình xem ra khá tốt đấy!
Khoan đã, tôi nhớ hình như mẹ chồng cũng từng đi vào gian phòng này mà, bằng không tôi làm sao lại bị lừa thành vợ của Hàn Lỗi chứ!
Thế thì, tại sao Hàn Lỗi lại không để cho ông bà nội của mình đi vào đây nhỉ?
“Đúng vậy! Hơn nữa bây giờ ngay cả bà nội cũng không thấy đâu nữa!”
“Cái đó…”
Đó là dĩ nhiên rồi, bởi vì bọn họ đều đang ở trên ghế salon trong nhà anh mà.
“Nhưng mà…” Giọng điệu của Hàn Lỗi lộ ra chút may mắn. “Bà nội đã hảo tâm để lại một tờ giấy, cho nên bọn anh liền đi tới chỗ mà bà đề nghị có thể sẽ tìm được ông.”
Hàn Lỗi ơi Hàn Lỗi, đừng quá cao hứng a, em dám cam đoan chỗ mà bà anh chỉ tuyệt đối không phải nhà anh đâu.
Nghe lời của Hàn Lỗi, Hàn lão phu nhân không nhịn được che miệng cười trộm, xem ra bà đối với hiệu quả của trò đùa dai mà mình tạo ra hết sức hưng phấn và vui vẻ.
Lúc này, tiếng cười trộm của Hàn lão phu nhân bị Hàn Lỗi tai thính nghe được, anh nghi hoặc hỏi: “Nhà chúng ta có khách sao? Anh vừa nghe thấy giọng của một người phụ nữ?”
Tôi khóc không ra nước mắt, nhà chúng ta đâu phải chỉ có khách không thôi a, đâu phải chỉ có một người phụ nữ thôi a, còn có cả một người đàn ông nữa kìa. Tôi rất muốn nói ra sự thật cho bọn họ biết, nhưng mà tôi có thể sao?
Sự thật thì, tôi không thể.
Bởi vì hai ông bà lão liền hung hăng nhìn tôi, rất ăn ý giơ tay phải lên, hướng về phía cổ mình cắt xoẹt, ám chỉ “nếu ngươi dám bán đứng chúng ta, chúng ta liền làm thịt ngươi ngay tức khắc.”
Cho nên, dưới nguy cơ tính mạng bị uy hiếp trắng trợn, tôi quyết định hy sinh đám người Hàn Lỗi, hãy tha thứ cho tôi nhé!
“Không có người nào khác đâu, em đang xem tivi, đúng lúc có cảnh một cô gái cười lên mà thôi!” Tôi nghe thấy mình trả lời Hàn Lỗi như vậy.
Hoang đường chết đi được.
“Được rồi, mọi người chẳng phải còn cần lên đường hay sao, đi đường cẩn thận nhé! Hmm, chờ mọi người trở lại chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé!” Dứt lời tôi vội vã cúp điện thoại, chỉ sợ mình vọng động muốn nói sự thật ra cho anh mà đi tong cái mạng nhỏ này.
Nhưng mà khả năng xảy ra chuyện này có cao không nhỉ? Tôi rất lý trí trả lời: không biết.
Xem ra tôi cũng đã học được một chút xíu tính phúc hắc của Hàn Lỗi rồi, quả nhiên là gần mực thì đen mà.
Sau đoạn nhạc đệm nho nhỏ này, hai bậc tiền bối không thèm để ý đến tôi nữa, cũng không còn hứng thú dào dạt đối với bất kỳ vật gì trong phòng của Hàn Lỗi mà họ hăng trí bừng bừng tập trung trước màn hình tivi, vui vẻ bấm điều khiển từ xa loạn xạ lên sau đó chọn được một kênh giải trí, kênh này vừa vặn đang chiếu lần lượt từ phim hoạt hình cho đến thời sự rồi cả tiết mục ảo thuật nữa…
Xem ra hai bậc tiền bối của tôi là FANS trung thành của đài truyền hình Hồ Nam nha.
Ngày thứ hai, bởi vì tôi còn phải đi làm nên tính toán xin nghỉ nửa ngày đưa hai ông bà lão này đến nhà lớn của Hàn gia, ai dè bà Hàn hết sức khí phách nói: “Công ty không phải là của Hàn Lỗi sao, nếu nó không có ở đây thì cháu còn đến đó làm quái gì, dứt khoát xin nghỉ một tuần đi theo hai ông bà già này thôi, nếu tiểu tử thối kia dám có bất kì kháng nghị nào, bà nội sẽ giúp cháu đá PP* của nó!”
(*PP: cái mông ạ =.=)






Cho nên, dưới sự bảo kê của hai chủ lớn nhà họ Hàn, tôi may mắn chiếm được vé nghỉ phép nguyên một tuần, thật là thiên đường của thiên đường mà! Nhưng mà tôi muốn nói rõ trước đã nha, tôi sở dĩ đi làm không phải bởi vì có Hàn Lỗi ở công ty đâu nhé!
Khi ba người chúng tôi cùng hai vali hành lý đồng thời xuất hiện trước cửa lớn của Hàn gia thì phát hiện lúc này chỉ có một mình mẹ chồng tôi ở đó trông nhà.
Khi mẹ chồng tôi nhìn thấy hai ông bà già cũng không hề lộ ra vẻ kinh sợ, giật mình, bị sét đánh gì hết, ngược lại lộ ra vẻ mặt “biết ngay là sẽ thế mà”.
Mẹ chồng tôi thân mật lôi kéo tay của Hàn lão phu nhân, chào hỏi vài câu rồi cùng ngồi vào ghế salon, bà lộ ra vẻ mặt xấu xa nói: “Hai người thật là xấu xa nha, lừa gạt bọn họ chạy tới tận Australia xong lại tự mình chạy về chỗ này!”
Hàn lão phu nhân còn nở nụ cười tệ hại hơn nói: “Chỉ đem họ lừa đến Australia thôi mà đã thỏa mãn được sao? Mẹ còn cố tình để lại cho họ một tờ giấy nữa cơ!”
Xem ra Hàn lão phu nhân đã rất lâu chưa trở về nước để đi dạo phố, bà đi không biết mệt mỏi dẫn chúng tôi từ nơi này chạy đến nơi nọ, từ lầu một lên đến lầu bảy, tinh thầ