Tác giả: Hạ Huyền Chú
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.
đến tận lúc nằm xuống giường, tôi đột nhiên mới ý thức được, Tần Hạo không phải là xử nam a! Anh ta cũng đã từng cùng người ta lăn lộn qua giường nha!
Ý thức được bằng lực lượng của mình thì không thể nào hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ này được, tôi triệu tập Giang Mặc Mặc cùng Lưu Tĩnh thảo luận xem kế hoạch tác hợp Tô Tầm và Tần Hạo nên tiến hành như thế nào. Cuối cùng, thông qua một buổi thảo luận kịch liệt, chúng tôi tính toán để cho bọn họ lăn lộn trên giường một lần nữa.
Bởi vì tình huống bây giờ e Tô Tầm sợ bị thương lần nữa mà cự tuyệt Tần Hạo, khiến Tần Hạo không cách nào giải thích được với cô ấy, thế nên chúng tôi quyết định trước hết phải làm tốt công tác tư tưởng cho Tô Tầm trước đã, nói đơn giản chính là giúp cô ấy tẩy não, để cô ấy đáp ứng cùng Tần Hạo ăn bữa tối lãng mạn dưới ánh nến.
Sợ rằng Tần Hạo lúc ấy lại tỏ ra phong độ thân sĩ, bị sự căng thẳng của Tô Tầm đánh bại, cho nên tôi quyết định đến chỗ mẹ chồng mượn một viên thuốc có thể khiến cho bọn họ không thể giải thích được gì mà tự cởi quần áo, để hai người bá vương ngạnh thượng cung* lẫn nhau, đầu giường gây lộn cuối giường hòa hợp.
(*Bá vương ngạnh thượng cung: là thành ngữ xuất phát từ điển cố về một trận giao tranh giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang. Xem chi tiết ở cuối chương.)
Quyết định chủ ý xong, chúng tôi bắt đầu chia nhau hành động.
Cuối cùng, dưới sự thâm tình của Giang Mặc Mặc và cộng thêm một điểm cho kỹ thuật diễn kịch trời sinh của cô nàng, Tô Tầm đã đáp ứng ăn tối ở nhà cùng với Tần Hạo, còn đáp ứng sẽ để chúng tôi chuẩn bị bữa tối nữa.
Tiếp đó, tôi hưng phấn ầm ầm chạy về nhà lớn của Hàn gia, bắt chuyện qua với hai ông bà Hàn vẫn đang canh chừng trước cái tivi xem kênh văn nghệ như cũ, sau đó thần bí đẩy mẹ chồng vào phòng của bà, nói một mạch hết chuyện của Tần Hạo và kế hoạch của chúng tôi ra cho bà nghe.
Không ngoài dự đoán, mẹ chồng tôi hưng phấn tỏ vẻ sẽ dùng hết sức lực có được tới hiệp trợ chúng tôi.
Cho nên bà liền mở một hộc tủ, lấy một cái hộp ra, mở nắp, cẩn trọng cầm một viên thuốc “tội ác”, cười gian tà mài nhỏ nó.
Tôi cũng cẩn trọng cầm lấy bọc giấy chứa thuốc bột được mài ra từ viên thuốc ban nãy, tạm biệt mẹ chồng, lúc này bà bỗng dưng kéo tôi lại, cười mập mờ tỏ vẻ nếu có cơ hội nhất định phải CALL cho bà để bà đến tận hiện trường, mà tôi cũng cười xấu xa như thế đồng ý với bà.
Hưng phấn cầm bọc giấy chạy về phòng khách nhà Tô Tầm, phát hiện Lưu Tĩnh đúng lúc đã nấu ăn xong, bữa ăn tối dưới ánh nến đã được chuẩn bị, không khí yên tĩnh cũng đã được bố trí hoàn hảo.
Tôi đem bột thuốc chia làm ba phần, sau đó ba người rót vào hai chén rượu đỏ, cười gian trá vô cùng, dĩ nhiên, kẻ chân chính tiến lên chỉ có tôi và Giang Mặc Mặc thôi.
“Giống chứ…Cực kỳ giống…Ngài đương nhiên là từng đó tuổi rồi, ngài tuổi trẻ như thế, thoạt nhìn so với tuổi thực còn trẻ gấp trăm lần, a không, hẳn là nghìn lần mới đúng…”
“…”
Kể từ khi Tần Hạo vào ở trong tầng 15 của chúng tôi, cả tầng này phải nói là một mảnh phấn hồng, hết sức hài hòa, hết sức rộn rã.
Bên này, người người chúng tôi tình cảm thân thuộc, song bên kia, có một người lại vướng vào vấn đề tình cảm cần tôi trợ giúp.
Hừm! Tôi không phải là bà mối chuyện nghiệp, hiểu chứ? Tìm tôi hỗ trợ giúp đỡ là rất đắt tiền, hiểu chứ? Tôi muốn lấy tiền a, lấy tiền a!
Tối hôm đó, khó có được cơ hội chơi búa kéo bao mà thắng Hàn Lỗi, tôi rất khoái trí đắc ý như đại gia ngồi trên ghế salon đưa mắt nhìn Hàn Lỗi, ý bảo anh biết điều một chút đem rác ra cửa bỏ đi, đột nhiên, điện thoại di động bên người lại vang lên, theo tiếng chuông mà phán đoán thì đây là tin nhắn.
Chẳng lẽ sự vui sướng cùng đắc ý của tôi rõ ràng như vậy sao, chẳng lẽ đã có người gửi tin nhắn tới chúc mừng tôi có thể thoát khỏi vận mệnh “vạn năm đi vứt rác” rồi sao?!(=_=|||)
Tâm tình rất tốt, tôi nở nụ cười rực rỡ mở tin nhắn ra, nhưng mà nội dung bên trong dĩ nhiên không phải lời chúc mừng, bởi vì không thể có chuyện đó được a, đó là tin nhắn thỉnh cầu đến từ anh hai của Hàn Lỗi – Hàn Vũ gửi tới.
“Em dâu Hạ Anh mỹ lệ, ôn nhu, hào phóng, tâm địa thiện lương ơi, anh hai của Hàn Lỗi là Hàn Vũ có một chuyện muốn nhờ em, chúng ta ngày mai có thể gặp mặt không? Địa chỉ: XXXX, thời gian: XX: XX. Nhất định phải giấu tên tiểu tử Hàn Lỗi kia. Anh tin người tốt bụng như em sẽ không cự tuyệt anh đâu mà!”
Nhìn nội dung tin nhắn, tôi không khỏi khẽ cau mày, mặc dù nghi ngờ, nhưng mà vì sự ca ngợi và thành thật của anh ta khi nói về tôi trong đó, tôi quyết định thỏa mãn yêu cầu của anh ta, gạt Hàn Lỗi đi gặp anh một hôm.
Cho nên hôm sau, tôi không tiếc trốn việc chạy tới chỗ hẹn với Hàn Vũ – quán trà sữa đối diện một trường học.
Hàn Vũ ngồi ở chỗ gần cửa sổ, vừa nhìn thấy tôi vào quán đã khẩn cấp đứng lên vẫy vẫy gọi tôi, rất khoa trương.
Trong quán trà sữa rất ấm áp, cho nên tôi vừa ngồi xuống không nhịn được phát ra thanh âm rên rỉ thoải mái, Hàn Vũ lại càng chủ động quan