Tác giả: Hạ Huyền Chú
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.
ế.
“Tiểu Hạo Hạo, cậu đang có chuyện gì phiền não sao?” Tôi dựa vào bên cạnh anh ta, dùng giọng điêu ra vẻ ố vấn chuyên nghiệp hỏi.
“Ừm, chính là cô gái kia a, cái cô nàng lớn tuổi hơn cả tôi, lại còn nói muốn tới thành phố này nữa…” Tần Hạo quả nhiên đàng hoàng trả lời.
Tôi đã bảo anh ta bị thôi miên rồi mà, nếu không làm sao có thể thành thật trả lời như thế chứ, hơn nữa, người làm anh ta phiền não còn là phụ nữ nha, thậm chí là phụ nữ hơn tuổi đấy, a, đây quả là một chuyện xấu có tính chất đáng so sánh với sự kiện 911 nha!
“SO?” Tôi hưng phấn nghĩ đào móc chuyện bát quái nhiều hơn.
“SO…” Tần Hạo dừng lại một chút, hai mắt vô thần quay đầu lại nhìn, dại ra trong chốc lát sau đó anh ta đột nhiên thức tỉnh, cười dối trá nói: “Nha! Hạ Anh à, cô cũng đi lên đây hóng gió sao? Ha ha! Vậy không quấy rầy cô nữa, tôi đi xuống trước nhé!”
Dứt lời, anh ta giống như chim bay thoát khỏi tầm mắt của tôi.
(Momo: SO tức là từ “so” trong tiếng Anh ấy, có thể hiểu là như vậy, rồi sao..v..v, còn sự kiện 911 tớ đã giải thích rồi nhỉ ^^~)
Nhìn bóng lưng của Tần Hạo, tôi cảm thấy rất không thoải mái, người này tính toán giả bộ ngu sau đó đem tôi đuổi đi đúng không, chẳng lẽ anh ta không biết vén lên bức màn hứng thú của kẻ khác rồi bóp chết nó khi còn trứng nước là một chuyện hết sức thất đức à? Tôi khó chịu là chuyện tốt hay sao?
Hừ hừ, Tần Hạo a Tần Hạo, chờ tôi xử lí xong chuyện của Lưu Tĩnh xong, xem tôi xử lí cậu như thế nào!
Kết quả, vì bị Tần Hạo dời lực chú ý, kế hoạch mới còn chưa nghĩ ra, tôi đã bắt gặp Hà Dịch trên sân thượng.
Bất quá như vậy cũng tốt, trực tiếp giúp cậu ta tẩy não có lẽ hiệu quả hơn nhiều.
“Chị Hạ…” Hà Dịch gục trên lan can tầng thượng, nhìn về phía trước sâu kín nói: “Em cảm thấy Tiểu Tĩnh gần đây có chút khác thường…”
Tôi thanh thanh giọng, giả bộ cái gì cũng không biết hỏi: “Làm sao khác thường cơ?”
“Chính là, ừm, tựa hồ muốn hấp dẫn em!” Hà Dịch đột nhiên quay đầu nhìn tôi có chút kích động nói, “Chị nói xem cô ấy rốt cuộc là muốn làm gì chứ?”
“Thì chính là muốn hấp dẫn cậu chứ sao nữa, đần!” Tôi không chút khách khí nói.
“Tại sao vậy chứ?” Hà Dịch ngây ngốc hỏi.
“Cậu đang chơi trò mười vạn câu hỏi vì sao đấy à, đương nhiên là bởi vì cô ấy thích cậu, muốn cùng cậu chơi trò yêu đương chứ sao!” Tôi tức giận thức tỉnh cậu ta.
Nghe thấy thế, gương mặt tuấn tú của Hà Dịch “bùm” một cái phát nổ, có chút bối rối không biết làm thế nào.
“Đừng có xấu hổ, chớ bảo với chị cậu không muốn cùng cô ấy yêu yêu đấy nhé!”
Ôm tư tưởng vui một mình không bằng vui chung, tôi đem chuyện của cặp vợ chồng son Lưu Tĩnh nói ra hoàn toàn cho Hàn Lỗi, ai ngờ người này lại không khách khí cất tiếng cười to.
Đợi cười xong, anh mới hướng nghi vấn đến bóng lưng bận rộn tới lui của tôi: “Vậy bây giờ em đang định làm gì hả?”
Tôi cười nhìn cái cốc giấy duy nhất ở trên tay, quay đầu ra vẻ ngây thơ nói với Hàn Lỗi: “Anh nói xem em lấy cái chén úp vào vách tường, đem lỗ tai dán vào cái chén thì có thể nghe thấy tình hình thực tế bên trong được không?”
“…”
“Anh không phải từng nói nơi này cách âm không lớn à?”
“…”
“Anh có muốn chơi cùng với em hay không? Ở đây em vẫn còn thừa một cái cốc giấy đây này!”
“…”
“Ôi chao! Đừng mà!”
“…”
HÀNG XÓM TỐT BỤNG LẠI TỚI.
Mỗ Anh nghi ngờ: hàng xóm tốt bụng cùng Tần Hạo? ! Tần Hạo cùng hàng xóm tốt bụng? ! JQ(gian tình) đại bộc phát?!
Trải qua chỉ điểm cùng hiệp trợ của tôi, Hà Dịch cùng Lưu Tĩnh đã thành công COS Adam cùng Eva.
Muốn biết tôi làm sao mà rõ à? Dĩ nhiên không phải là dùng lỗ tai dán lên cốc giấy mà nghe, cũng không phải là vợ chồng son kia trong lúc vô tình nói ra khỏi miệng, mà là tôi nhìn, đến!
Một đêm, Lưu Tĩnh vẻ mặt ngượng ngùng muốn mời tôi cùng với Hàn Lỗi đến hang ổ của cô ấy và Hà Dịch ăn bữa ăn tối, về phần đây là danh nghĩa gì thì lòng dạ bà con biết rõ là được rồi, mà tôi nghĩ nói rất đúng, Hàn Lỗi dính vào hào quang của tôi mới có thể hưởng thụ bữa tối tâm huyết của Lưu Tĩnh đó chứ.
Thừa dịp Lưu Tĩnh ở trong phòng bếp bận rộn, tôi mãnh liệt yêu cầu Hà Dịch mang tôi đến phòng của cậu ta tham quan, Hà Dịch liền đỏ mặt nhăn nhó, chết sống không chịu, mặc dù cậu ta rất kiên trì với suy nghĩ của mình, nhưng mà đối mặt với kẻ “giả chết” là tôi đây, cậu ta có thể không thỏa hiệp sao?
Ôi trời… “muốn thì phải lao đến mà đoạt”…một danh ngôn rất MA nha, Hàn Lỗi ơi là Hàn Lỗi, anh quả nhiên là người đàn ông của em!!!
Giải quyết xong chuyện nhà của cặp vợ chồng son Lưu Tĩnh và Hà Dịch rồi, tôi có phải hay không nên bỏ chút thời gian tới “chú ý”, “quan tâm”, “chăm sóc” đồng chí Tần Hạo nhỉ?
Hừ hừ! Tiểu Hạo Hạo ơi là Tiểu Hạo Hạo, nhìn chị đây đến “chăm sóc” em như thế nào nha!
Vẫn là thời gian nghỉ ngơi khi đi làm, vẫn là một Tần Hạo bị thôi miên như cũ.
Nhưng cho dù là như vậy, tôi không thể không bội phục sự chuyện nghiệp của cậu ta