Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.
ng ta kêu Trịnh Hòa Ninh cùng Lý Ngọc, đúng rồi, còn nữa Mục Tử Dương nhà cậu nữa, cũng gọi đến luôn đi, nhất định phải cộng thêm anh ấy." Tên kia mỗi lần đều cố ý ở trước mặt cô ân ái với Trầm Ngôn, lần này rốt cuộc đến phiên cô báo thù rửa hận rồi.
Bữa cơm hẹn vào một buổi tối trong tuần, sau khi Trịnh Hòa Ninh nghe nói huấn luyện viên Thiệu làm ông chủ lập tức xin nghỉ, hấp tấp chạy tới đây, nói là đã đợi bốn năm mới đợi được bữa tiệc này.
Mà Mục Tử Dương cũng trở lại vào buổi chiều hôm đó rồi chạy tới, dĩ nhiên, anh ta không phải bởi vì một ít bữa cơm này, mà là do thứ sáu hàng tuần anh đều trở lại, đúng lúc vừa trùng hợp gặp ngay hôm nay.
Về phần Lý Ngọc, Thiệu Tuấn nói: "Mới vừa rồi anh gặp Lý Ngọc rồi, cô ấy nói có chuyện nên phải đi trước rồi, hay là lần sau đi."
Anh nghĩ, coi như gọi điện thoại cho Lý Ngọc, cô ấy cũng sẽ từ chối thôi. Chỉ là cuối cùng, anh không có đem chuyện Lý Ngọc nói ra, không phải bởi vì muốn giữ mặt mũi cho Lý Ngọc, mà là sợ Tăng Tĩnh Ngữ suy nghĩ quá mức trở về sẽ suy nghĩ lung tung, hơn nữa anh cũng đoán không ra sau khi biết chuyện Tăng Tĩnh Ngữ sẽ làm ra gì, cho nên, trước đợi chút đi, chờ anh đem suy nghĩ làm rõ rồi nói cho cô biết.
Đoàn người hẹn ước tập họp năm giờ rưỡi ở cửa bệnh viện, Mục Tử Dương lái xe tới cửa bệnh viện vừa đúng giờ, Thiệu Tuấn ngồi chỗ ghé trước, kế bên ghế lái, ba cô nương còn lại ngồi ở ghế sau.
Ba người hảo tỷ muội hơn nửa năm không thấy hết sức nhớ nhung, Trịnh Hòa Ninh lời nói ác độc hưng phấn bấm lên Tăng trên bụng thịt béo của Tĩnh Ngữ, không có tim không có phổi nhạo báng cô, nói: "Ơ ~~ cuộc sống gia đình tạm ổn, trải qua không tồi, này đều là mỡ rồi, cũng không sợ đồng chí huấn luyện viên ghét bỏ cậu nữa."
Một câu nói làm toàn bộ người trong xe buồn cười, dĩ nhiên, ngoại trừ Tăng Tĩnh Ngữ, hai người họ từ trước đến giờ bên tám lạng người nửa cân, rất nhanh cô liền phản bác: "Chậc chậc, cậu cũng không cần hâm mộ tớ rõ ràng như vậy vậy, dù tớ mập thêm năm tám cân nữa (1 cân bân TQ bằng 0.5kg bên mình á) thì cũng còn thon thả hơn so với câu, chỉ là cậu yên tâm, nếu ngày nào đó cậu mập đến nỗi không ai thèm lấy, tớ sẽ thu cậu về làm tiểu thiếp thứ hai."
Nghe vậy, người trong xe cười càng vui vẻ hơn rồi, bạn học Mục Tử Dương đang lái xe cũng không nhịn được, muốn tham gia náo nhiệt, nói: "Tăng Tĩnh Ngữ, cô cũng không sợ Thiệu ca ca nhà các cô ghen hay sao, cẩn thận Thiệu Tuấn cũng đi chuẩn bị cho anh ấy một tiểu thiếp thứ hai."
"Anh ấy dám!" Tăng Tĩnh Ngữ xù lông rồi, chợt rống lên một câu, giọng nói to như vậy làm toàn tập thể người trong xe im lặng, rối rít hướng Thiệu đồng chí Tuấn làm ra ánh mắt đồng tình, cọp mẹ a phải hay không.
Chỉ là Tăng Tĩnh Ngữ cũng rất tinh ranh, mới vừa gào xong lập tức liền đổi một bộ dạng nịnh hót lấy lòng, nằm dựa lên lưng ghế lái phụ, giọng làm nũng nói: "Thân ái, anh sẽ chuẩn bị một tiểu thiếp thứ hai sao?"
Thiệu Tuấn im lặng ngưng thở, anh nghĩ, Tĩnh Ngữ, em có thể đừng diễn như vậy được hay không? Muốn diễn cũng nên lựa thời điểm không có ai. Chỉ là rất dễ nhận thấy một cô nương cũng không nghe được tiếng lòng anh một chút, ngược lại tệ hại hơn, đưa tay nghiêng đầu nhìn về phía Trầm Ngôn nói: "Trầm Ngôn, cậu phải trông chừng Mục đoàn trưởng nhà cậu cẩn thận một chút, nói không chừng ngày nào đó anh ấy đem một tiểu thiếp thứ hai về nhà đó."
Trong lúc nhất thời không khí thật tốt, ngay cả đám hướng Trầm Ngôn nghiêm chỉnh cũng không nhịn được lại tiếp tục cười giỡn , chỉ thấy tay trái cô sờ lên cằm mặt như có điều suy nghĩ, mắt đẹp tuyệt trần khẽ nhíu lên, nhỏ giọng nói: "Như vậy a. . . . . . Nếu thực như vậy em liền hào phóng, trực tiếp xách anh đưa cho tiểu thiếp là được."
Lần này người nóng nảy là Mục đoàn trưởng, khẩn trương biểu đạt tâm tình với lão bà cảu mình: "Ngôn Ngôn, em đừng nghe Tăng Tĩnh Ngữ nói bậy, cô ấy từ trước đến giờ miệng đầy những điều xằng bậy, không có một câu nói là thật, lòng của anh đối với em có Nhật Nguyệt thiên địa chứng giám."
"Cắt ~~~ miệng anh mới đầy điều xằng bậy!" Tăng Tĩnh Ngữ không cam lòng quát vô lương đoàn trưởng nào đó.
Mọi người anh một câu em một câu nói đùa, trong xe tiếng cười vui không ngừng, Tăng Tĩnh Ngữ kẻ dở hơi, Trịnh Hòa Ninh lời nói ác độc, Mục Tử Dương hài hước, ngay cả Trầm Ngôn cũng thỉnh thoảng chen vào đôi câu, Thiệu Tuấn trước sau như một trầm mặc, chỉ là nụ cười trên mặt chưa bao giờ từng đứt đoạn, thậm chí lúc Tăng Tĩnh Ngữ dùng giọng nũng nịu làm nũng với anh làm cả mặt anh đỏ ửng.
Trên bàn cơm, không khí vẫn vui vẻ như trước, Tăng Tĩnh Ngữ mới vừa thay đổi phong cách kẻ dở hơi, đổi mặt vẻ mặt nghiêm túc hỏi Mục Tử Dương: "Người đồng chí đoàn trưởng kia, Trầm Ngôn nhà chúng em cũng sắp tốt nghiệp rồi, anh chuẩn bị lúc nào thì lấy cô ấy về nhà đây?."
Mục Tử Dương xoay người nhìn về phía Trầm Ngôn, nghiêm trang hỏi: "Ngôn Ngôn, em chuẩn bị lúc nào thì gả cho anh."
Trầm Ngôn hung hăng trợn mắt nhìn Mục Tử Dương một cái, trong nhà rõ ràng nhất định tốt nghiệp liền kết hôn, còn cố ý làm bộ mặt đáng t