Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.

r>"Anh. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ." Lý Ngọc không ngờ Thiệu Tuấn sẽ hiểu lầm cô như vậy, chỉ cảm thấy trên mặt nóng hừng hực, hận không thẻ lập tức tìm một cái lỗ chui vào. Cô vốn tưởng rằng Thiệu Tuấn mặc dù không nhất định thích cô, nhưng ít ra cũng không ghét cô, cô vốn tưởng rằng Thiệu Tuấn trong nóng ngoài lạnh, là một người khiêm tốn, nhưng không ngờ lời nói ác độc đến vậy.
Tỏ tình không thành, ngược lại bị đối tượng phơi bày ý định, cáu kỉnh hỏi ngược lại "Chẳng lẽ tôi không nên thích bạn gái của mình ngược lại phải thích cô hay sao ?" , đây vốn chính là chỗ cô hy vọng, nhưng bị Thiệu Tuấn □ trắng trợn nói ra như vậy, chỉ làm cho cô rất mất mặt, khó chịu hận không thể biến mất ngay lập tức.
Chỉ thấy cô khổ sở lấy tay che miệng lại, kích động rơi lệ. Cô uất ức quệt mồm, nghẹn ngào nói: " Huấn luyện viên Thiệu, anh thật là quá đáng. Em cho tới bây giờ cũng không có muốn ý tứ chửi bới Tăng Tĩnh Ngữ, em chỉ là nói sự thật mà thôi, anh dám nói cô ấy chưa từng đi quán bar gây chuyện, anh dám nói cô ấy không có gửi hình bikini qua cho anh." ngày đó lúc Lý Ngọc lật laptop đang để trên bàn của Tăng Tĩnh Ngữ, trong lúc vô tình thấy được cuộc nói chuyện trên bản ghi chép của Tăng Tĩnh Ngữ cùng Trầm Ngôn, cô theo bản năng cảm thấy Tĩnh Ngữ sẽ gửi tấm hình đó cho Thiệu Tuấn, quả thật chính là □ trắng trợn quyến rũ, không chỉ có thương phân hóa, càng thêm không có liêm sỉ.
Lại nói cô nguyên tưởng rằng Thiệu Tuấn là một người thông tình đạt lý, nhưng không ngờ không nói đạo lý như vậy, giờ phút này Lý Ngọc là thất vọng, là đau lòng, là khổ sở . Cô bắt đầu phản tư chính mình là thế nào, vì có thể qua lại cùng anh, cô không để ý người nhà phản đối cố ý ghi danh tham gia cuộc thi tuyển chọn quân y cho bộ đội đặc chủng, thậm chí chọn lúc trước khi được thông qua nói cho anh biết trước, hướng anh tỏ tình, có ai nghĩ được lời tỏ tình còn chưa có thành lời, cũng đã bị anh chận lại, á khẩu không trả lời được.






Lý Ngọc và Thiệu Tuấn nói chuyện cuối cùng Lý Ngọc lấy được là kết thúc thảm bại.
Cô chưa từng nghĩ tới mình dự trước tính sau kế hoạc tỏ tình lâu như thế lại nhận lấy chính là kết thúc thê thảm như vậy, quả thật. . . . . . . . . . . . . . . . Cô không tìm được bất kỳ từ ngữ để hình dung mình lúc này nhếch nhác như thế nào.
Cho tới nay cô đều rất tỉnh táo, lý tính, làm bất cứ chuyện gì cũng sẽ tính toán được mất ra sao, nhưng đúng vào thời điểm mấu chốt lại như xe bị tuột xích, dĩ nhiên, không thể nói cô không đủ tỉnh táo, chỉ là khi thấy Thiệu Tuấn, tất cả lời kịch được xây dựng thật tốt kia toàn bộ biến thành trống rỗng, cô còn chưa nói được lời ‘em thích anh’, hơn nữa cô cũng không chịu nổi nét mặt cưng chìu của Thiệu Tuấn khi nhắc đến Tĩnh Ngữ, cho nên cô rất kích động, lời nói ra không chút đắn đo suy nghĩ.
Thật, không phải cô không lý tính, mà là tất cả lý trí bởi vì Thiệu Tuấn thiên vị Tăng Tĩnh Ngữ đã bị bay đi mất, không còn một mảnh, cô điên cuồng, cô ghen tỵ, cô không chaaos nhận lời mình đánh giá Tăng Tĩnh Ngữ là lời nói phỉ báng như Thiệu Tuấn nói, lời cô nói toàn bộ đều là sự thật, chỉ là Thiệu Tuấn thiên vị chỉ nhìn thấy cái tốt của Tăng Tĩnh Ngữ, hoặc là nói, cho dù Tăng Tĩnh Ngữ thật sự không tốt hoặ còn tệ hơn thế nữa, theo ý anh cũng là tốt, bởi vì anh yêu Tăng Tĩnh Ngữ. Mà ngược lại, cho dù là Tăng Tĩnh Ngữ tốt hơn thế, ở trong mắt Lý Ngọc cũng chỉ có thể nhìn thấy mặt xấu của Tăng Tĩnh Ngữ mà thôi, bởi vì cô cực độ ghét Tăng Tĩnh Ngữ, vì vậy theo bản năng thấy Tăng Tĩnh Ngữ làm mọi chuyện đều xâu. Như vậy càng giống với câu "Khi người ta mang theo tình yêu mà nhìn thế giới, toàn bộ thế giới đều tràn đầy yêu, mà khi mang theo thất vọng nhìn thế giới, lại phát hiện toàn bộ thế giới đều bẩn thỉu, ghê tởm ."
Cho nên, chuyện trọng điểm không phải do Tăng Tĩnh Ngữ là người này như thế nào, mà là người nhìn cô đang ôm một loại tâm tính gì nhìn cô.
Giọng nói Thiệu Tuấn trầm thấp, kiên nhẫn nói: "Không có việc gì, chỗ em đã hết kẹt xe chưa, còn bao lâu mới đến?"
"Hết kẹt xe rồi, anh đi bệnh viện chờ em...em rất nhanh có thể tới rồi."
Cúp điện điện thoại, Thiệu Tuấn đi bộ đến bệnh viện. Tháng năm, cuối mùa xuân đầu mùa hạ, nhưng nhiệt độ cũng không thấy cao, gió nhẹ thổi qua còn mang theo một chút lạnh lẽo, khiến đầu óc Thiệu Tuấn đang hỗn loạn nhất thời tỉnh táo không ít.
Lời nói kia của Lý Ngọc đối với anh không có ảnh hưởng là nói dối, từ chuyện cô đối với mình muốn nhìn mà không dám nhìn nhìn, nét mặt thẹn thùng e lệ đến chuyện khi nói đến Tĩnh Ngữ là lời nói cực độ căm hận, anh nhìn thấy thâm tình ái mộ cùng tia ghen tỵ trong đó.
Từ lúc mới bắt đầu nghe được cô không muốn gặp Tĩnh Ngữ đến sau đó nghe được cô chửi bới Tĩnh Ngữ đến tức giận, anh nghĩ nếu Lý Ngọc là đàn ông anh sớm đã dùng quả đấm để nói với cô.
Rõ ràng là mình tâm thuật bất chánh, còn to tiếng ở trước mặt anh nói gì những chuyện mình nói là sự thật. Chuyện gì thực, sự thật chính là Tăng Tĩnh Ngữ cho tới bây giờ đều