Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
ng có lời thoại, Tô Đạo trong lúc nhất thời cũng không biết tiếp chiêu thế nào. Cô có chút buồn bực nghĩ, cô cũng chỉ là tốt bụng chở Tăng Tĩnh Ngữ một đoạn đường, đến nơi này liền thuận tiện cho cô ăn một bữa cơm, người nào từng nửa đường giết cái lão Thái hậu, hơn nữa anh ta còn nói tới lấy tài liệu, được rồi như vậy cũng được. Trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì, dứt khoát quay đầu đi chỗ khác làm cái gì cũng không còn nhìn thấy.
Tăng Tĩnh Ngữ bất đắc dĩ, chỉ đành phải giả cười, nhàn nhạt nói một câu: "Cháu chào cô!."
Tô mẹ dùng ánh mắt chọn con dâu đối với Tăng Tĩnh Ngữ cẩn thận dò xét một lần, chiều cao đầy đủ, mắt to mày rậm dáng dấp không tồi, xem ra sạch sẽ sảng khoái, ngay sau đó hài lòng gật đầu một cái đối với Tô Mặc nói: "Con đã tự mình tìm, vậy cũng chớ đi xem mắt nữa, buổi tối trở về mẹ sẽ nói với dì Trương."
Tô Mặc trong lòng reo hò, nhưng mà trên mặt dáng vẻ lại làm bộ như rất khổ anh nói với mẹ: "Con sớm đã nói không cần giới thiệu đối tượng cho con mà lại không chịu, hiện tại bạn gái của con cũng tức giận."
Tô mẹ xem xét Tăng Tĩnh Ngữ, trên mặt một chút tươi cười cũng không có, xem ra quả thật giống như có vẻ tức giận. Chỉ là cũng thế, cô gái nào nhìn đến bạn trai bị buộc đi xem mắt đoán chừng cũng sẽ không vui mừng đi, điểm này bà vẫn có thể hiểu, ngay sau đó giả bộ oán trách Tô Mặc: "Không phải mẹ tìm là cũng vì con sao?Nếu không thì mẹ cần chi phải hao tâm tổn sức như vậy, cô gái, con đừng để ý, buổi trưa cùng nhau ăn một bữa cơm, chúng ta hảo hảo hàn huyên một chút." Khó được con trai nguyện ý tìm bạn gái, nếu như thực bị bà làm khuấy đảo, Tô Mặc không phải còn có lấy cớ không kết hôn rồi, Tô mẹ quyền hành một phen lừa đảo, hòa ái cười một cái nói.
Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy kinh hãi, mẹ nó, ăn cơm, cô điên rồi mới có thể đi! Vội vàng giả trang ra nét mặt một bộ thật đáng tiếc, liên tục từ chối nói: "Cô ơi, lần sau đi, con tìm Tô Đạo có chút việc."
"Tô Đạo?" Tô mẹ không hiểu hỏi ngược lại.
Tô Đạo nghe vậy nhanh đi lên phía trước giải thích nói: "Mẹ, Tĩnh Ngữ là học trò của con."
"Ừ..." Tô mẹ hơi nhíu cau mày, học sinh? Này được bao lâu mới có thể, bà suy nghĩ một chút nói: "Con đã có chuyện liền đi trước đi, có Tô Mặc ở nơi này cùng với cô là được rồi."
Thật ra thì cô và Tô Đạo nào có cái chuyện gì nha, cũng chỉ là mượn cớ trốn ra mà thôi, nhưng đùa giỡn đến nước này, thế nào chiêu cũng diễn đầy đủ, Tô Mặc thân sĩ đưa Tô Đạo cùng Tăng Tĩnh Ngữ ra ngoài, anh rất xin lỗi đối Tăng Tĩnh Ngữ nói: "Thật xin lỗi, anh không ngờ mẹ anh lại đột nhiên chạy đến nơi này ."
Nhìn mặt anh dáng vẻ áy náy, Tăng Tĩnh Ngữ ngượng ngùng sao có thể nói lời chỉ trích nữa, hào phóng vỗ vỗ bả vai Tô Mặc , cười cười nói: "Chuyện nhỏ, chỉ là chỉ một lần này thôi, nếu để cho bạn trai em hiểu lầm sẽ không tốt." Kể từ khi cùng Thiệu Tuấn chính thức qua lại Tăng Tĩnh Ngữ liền đặc biệt chú ý ảnh hưởng của vấn đề, Thiệu Tuấn người nọ mặc dù ngoài miệng không nói cái gì, nhưng máu ghen rất lớn.
Tô Mặc khóe môi khẽ giơ lên, nhàn nhạt gật đầu đồng ý. Ngược lại Tô Đạo một bên đột nhiên ra tiếng, "Em có bạn trai, thế nào cho tới bây giờ cô chưa từng gặp qua." Ở đại học X, tỉ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng, tài nguyên mọi người bình thường cũng giải quyết nội bộ, nhưng cô vừa nghe Tăng Tĩnh Ngữ đã có bạn trai, cũng không thấy Chủ nhật có nam sinh tới trường học tới đợi cô, nếu không phải là Tăng Tĩnh Ngữ mỗi lần đều đem bạn trai giắt khóe miệng, cô thật hoài nghi cô này là cô gái lừa bịp đấy.
"Đó là vì cô không thấy mà thôi." Tăng Tĩnh Ngữ rất đắc ý lấy điện thoại di động ra muốn nhân cơ hội đắc chí một phen, nhưng mở ra nguồn điện mới nhớ tới màn ảnh rớt bể.
Tô Mặc tỉ mỉ nhìn động tác liên tiếp Tăng Tĩnh Ngữ , rất ân cần hỏi: "Điện thoại di động hư sao?" Tô Mặc tỉ mỉ nhìn động tác liên tiếp Tăng Tĩnh Ngữ , rất ân cần hỏi: "Điện thoại di động hư sao?"
"Ừ, không cẩn thận màn ảnh rớt bể."
Tô Mặc rất tự nhiên cầm di động trong tay Tăng Tĩnh Ngữ, định đi tới của tiệm sửa, như vậy đi, các cô đi trước, ngón tay thon dài xẹt qua màn hình điện thoại di động, "Cái này phải cầm đi tiệm sửa, như vậy đi, các em vội thì đi trước đi, dù sao một lát nữa anh phải đi ngang qua nơi này, thuận tiện anh giúp em sửa một cái."
Tăng Tĩnh Ngữ cười sảng khoái, vốn là không biết sửa ở đâu, có người giúp một tay dĩ nhiên là cầu còn không được, huống chi mới vừa rồi Tô Mặc còn coi cô như thương sử, cho nên cô rất vui sướng đưa di động cho Tô Mặc, hơn nữa còn rất là khẩn trương dặn dò: "Nơi này có bảo bối của em, lúc sửa anh nói bọn họ cẩn thận một chút nha."
Lúc này ba người vừa lúc đi tới cửa, Tô Mặc đứng bên phải, Tô Đạo ở chính giữa, Tăng Tĩnh Ngữ nhất trái, Tô Mặc nghiêng người dừng lại, giả bộ nghiêm túc nói: "Yên tâm đi, anh bảo đảm hoàn thành tốt nhiệm vụ."
Tăng Tĩnh Ngữ cũng đi theo diễn lên, đối với Tô Mặc hài lòng gật đầu một cái, rất nghiêm chỉnh nói: "Tổ chức tin tưởng ngươi."
Tô Đạo thấy anh hai bộ dáng có tiếng cũng có miếng , không nhịn được vui vẻ, hai cánh tay đặt