Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.

hực tế một là dùng để khắc chữ , cô có thể tùy ý lựa chọn cô phải khắc gì đó, hơn nữa cô có thể nhìn mặt trong chiếc nhẫn này một chút, bên trong có khắc nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già ."
Tăng Tĩnh Ngữ vừa nghe lập tức hứng thú, cơ hồ là yêu thích không buông tay, cầm ở trên tay không ngừng khoa tay múa chân, rồi sau đó còn cầm lên chiếc nhẫn nam đeo vào ngón áp út Thiệu Tuấn , cô rất hưng phấn hỏi Thiệu Tuấn: "Anh nói chúng ta nên khắc chữ gì?"






Thiệu Tuấn nhìn Tăng Tĩnh Ngữ dùng sức đem chiếc nhẫn nhỏ hơn một số hướng trên ngón vô danh của anh đeo vào, cũng không phản kháng, chỉ là rất bình tĩnh nói: "Em thích là tốt rồi."
Đốt ngón tay của anh rất lớn, Tăng Tĩnh Ngữ chụp vào thật lâu cũng không đeo vào được, anh ngược lại sẽ không để ý, để tùy cô giày vò, gương mặt Tăng Tĩnh Ngữ cũng thất vọng, cô rất thích câu kia "Nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già." Nhưng ngón tay Thiệu Tuấn lớn quá, đeo không vừa.
Thiệu Tuấn không đành lòng nhìn mặt nét thất vọng của cô, ngẩng đầu hỏi ông chủ: "Có số lớn hơn một chút không?"
Ông chủ mặt tiếc nuối,"Không có, chúng ta nơi này đều là tự mình thiết kế, mỗi một mẫu chỉ có một đôi, chỉ là các anh có thể xem những thứ khác một chút."
Tăng Tĩnh Ngữ lại dò xét vòng quanh cửa hàng một vòng, cũng không có thấy cái gì thích, ngược lại Thiệu Tuấn, rất cẩn thận nhìn chằm chằm trong tủ kiếng, từng đôi từng đôi nhìn sang, rất nhanh chỉ vào một đôi trong đó nói với Tằng Tĩnh: "Cái này như thế nào?"
Thiệu Tuấn không kiềm hãm được, bàn tay khoác trên vai Tăng Tĩnh Ngữ nắm thật chặt, anh quanh năm suốt tháng khó có được một lần trở về, người khác gần nhau là chuyện bình thường, nhưng điều đó với anh mà nói, là một loại hy vọng xa vời chỉ có trong mộng mới có thể thấy, cho nên khắc thường gần nhau, thời thời khắc khắc thay thế anh bảo vệ em.
Mặc dù trong lòng nhộn nhạo, nhưng, nhưng mà trên mặt lại biểu hiện bình tĩnh như không có chuyện gì mà nói, "Coi như nó thay anh coi chừng em."
Lần này Tăng Tĩnh Ngữ cũng không có phản bác nữa, theo ý cô "Thường bên nhau" ba chữ quả thật phù hợp Thiệu Tuấn, phong cách cụ thể đơn giản, một chút cũng không quá lời. Đối với quân nhân mà nói, cho dù là bên nhau đơn giản nhất cũng là một loại xa xỉ, người sinh ra ở gia đình quân nhân như cô, làm sao không hiểu cái này để ý.
Kiểu dáng định xong, ông chủ rất nhanh lấy dây nhỏ đo kích cỡ của hai người bọn họ, ghi chép lại những thứ mà hai người họ yêu cầu, cũng nói cho bọn anh biết thời gian lấy chiếc nhẫn, trùng hợp ngay ngày Thiệu Tuấn đi, Thiệu Tuấn nghĩ, có thể mang một ngày cũng là tốt rồi.
Ngày nghỉ của Thiệu Tuấn chỉ còn lại hai ngày, Tăng Tĩnh Ngữ đã lôi kéo Thiệu Tuấn làm những chuyện có thể làm, những chuyện anh thiếu cô, những chuyện mà cô có thể nghĩ ra đều làm cho hết một lần, trong quyển nhật ký ghi chép những khoản kia, mấy ngày trước cũng đã làm gần xong hết rồi. Mấy ngày nay cô một mực suy nghĩ hai ngày cuối cùng muốn làm gì, tối qua nghĩ đến nửa đêm cũng không nghĩ ra được manh mối gì , không công lăn qua lăn lại, mắt bị thăm nặng và chính thức gia nhập vào hàng ngũ quốc bảo, hơn nữa sáng sớm bị đói tỉnh.
Lúc đó trời còn không chưa có sáng rõ, người khác đang ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cả người mơ mơ màng màng, cũng không quản cái vấn đề có hình tượng hay không có hình tượng gì, mặc đồ ngủ, như con gà gật gật gù gù mổ thóc, sờ sờ tác tác hướng phòng bếp ở lầu dưới đi tới.
Trương Tuệ lúc này vừa tới Tằng gia, bình thường cô sáu giờ rưỡi chạy tới Tằng gia làm điểm tâm, đại khái tới bảy giờ sẽ làm xong, Tăng Trường Quân luyện công buổi sáng trở lại vừa đúng có thể ăn được cháo nóng mới ra lò. Cố kỵ Tăng Tĩnh Ngữ còn đang ngủ lên trên lầu, lúc nào cô vào cửa động tác cũng đều nhẹ nhàng êm ái, cũng không mở đèn, mượn ánh sáng nho nhỏ xuyên qua khe hở từ rèm cửa sổ chậm rãi bước đi tới nhà bếp.
Lúc Tăng Tĩnh Ngữ ở nhà bình thường dậy rất trễ, cô cũng không biết Trương Tuệ mỗi ngày sáu giờ rưỡi tới nhà làm điểm tâm, cho nên, khi cô lần đầu nhìn thấy bóng đen dưới lầu lén lút thì lập tức liền nghĩ đến ăn trộm, cô từ trước đến giờ là tính tình luôn nôn nóng, hơn nữa công phu tự luyến cũng khá là cao, cứ như vậy liều mạng chạy tới, dâng lên một cước "Phật Sơn Vô Ảnh Cước."
Trương Tuệ lúc ấy đứng quay lưng về phía Tăng Tĩnh Ngữ , một cước kia vừa đúng đá vào xương hông cô, cả người nghiêng người hướng trên đất ngã xuống, kèm theo tiếng kêu thảm thiết của Trương Tuệ, Tăng Tĩnh Ngữ hoàn toàn tỉnh táo, cô cũng quát to theo một tiếng.
Ngắn ngủi sau khi kinh ngạc tốc độ phục hồi lại tinh thần của cô rất nhanh, vội vàng chạy đi mở đèn, chỉ thấy Trương Tuệ giống như một con tôm, khom người nằm nghiêng trên mặt đất, trên mặt bởi vì đau đớn mà có vẻ tái nhợt, vốn là gương mặt thanh tú nhưng vì đau lại vo thành một nắm.
Tăng Tĩnh Ngữ cố gắng đỡ Trương Tuệ dậy, nhưng Trương Tuệ lại kêu đau, hơn nữa căn bản không đứng lên nổi. Tăng Tĩnh Ngữ trong lúc bất chợt liền luống cuống tay ch