Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.
ơng Trạm, lại nhìn một chút cháo trong tay anh, cúi đầu trầm tư mấy giây, từ trong túi lấy điện thoại di động ra hỏi: "Số điện thoại của anh là số mấy?"
Phương Trạm nhất thời vui mừng ra mặt, nói như vậy chủ động hỏi số điện thoại liền đại biểu có hy vọng, anh nhanh chóng nói lên số của mình, cũng chờ đợi Tăng Tĩnh Ngữ gọi cho anh, vậy mà người khác lưu số của anh, liền đem điện thoại di động thả lại trong túi. Phương Trạm mặt khác biệt nhìn động tác của cô, chính anh đang rất muốn nhắc nhở cô trở về gọi thì vừa lúc tầm mắt trong trẻo của Tăng Tĩnh Ngữ đưa đến, cô nói: "Anh chờ một chút, em đi nhà vệ sinh." Sau đó một tia ý thức đem đồ trong tay toàn bộ ném cho anh, hấp tấp đã chạy ra phòng ăn.
Tăng Tĩnh Ngữ vừa ra phòng ăn cũng nhanh sắc hướng cửa chính bệnh viện đi, một đường đi còn một đường nói thầm: "Huynh đệ, thật xin lỗi." Ra cửa, cô trực tiếp chận một chiếc taxi, nói lên địa chỉ nhà Thiệu Tuấn sau lại lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho cái số mà cô vừa lưu ở nhà ăn.
" Em có việc gấp đi trước, làm phiền anh giúp em đem bữa ăn sáng đưa trở về, cám ơn. "
Lúc Tăng Tĩnh Ngữ tới nhà họ Thiệu còn chưa đến chín giờ sáng, mẹ Thiệu sau khi cơm nước xong liền đi ra ngoài, trong nhà chỉ còn lại Thiệu Tuấn, anh nghĩ Tăng Tĩnh Ngữ đã rời giường, đang chuẩn bị gọi điện thoại cho cô, nhưng không ngờ Tăng Tĩnh Ngữ đã gọi điện thoại trước cho anh, cũng thần bí hề hề hỏi anh: "Anh đoán xem bây giờ em đang ở đâu?"
Thiệu Tuấn nhanh chóng suy nghĩ một chút, nói rất khẳng định: "Nhất định không ở trong nhà."
Tăng Tĩnh Ngữ không hiểu, "Tại sao? Em bình thường đều là rời giường lúc này."
Thiệu Tuấn thật thấp bật cười, "Nếu là em đang ở nhà cũng sẽ không hỏi cái vấn đề này, hơn nữa cái câu này đã rất rõ ràng tỏ rõ anh đã đoán đúng rồi."
"Có ý tứ gì?" Tăng Tĩnh Ngữ cau mày, nhớ lại lời mới vừa nói của mình một chút, không hề không cảm thấy mình tiết lộ cái gì.
"Cắt ~~~" Tăng Tĩnh Ngữ ném cho anh một cái xem thường, bụng đột nhiên không có tiền đồ nháo lên, "Ừng ực ừng ực" gọi không chút nào không vang dội.
Tăng Tĩnh Ngữ vuốt bụng, mặt bộ dáng đáng thương, cong môi cau mày nũng nịu kêu "Thân ái, em thật đói nha, nhanh đi nấu cơm cho em ăn."
"Em chưa ăn cơm." Gương mặt Thiệu Tuấn lập tức liền tối, giọng nói cũng rất kém, giống như tức giận, nhưng vẫn là không che giấu được đau lòng.
Rất nhanh anh liền vào phòng bếp, mặc trên người tạp dề hoa nhỏ màu xanh dương, một tay cầm sạn, một tay cầm cải, Tăng Tĩnh Ngữ đôi tay ôm ngực nhàn nhã tựa vào viền cửa, ngoài miệng vểnh lên, ngoặt ra một phúc độ rất lớn, hưng phấn nói: "Thân ái, anh thật hiền huệ."
Thiệu Tuấn nghe vậy quay đầu lại trợn mắt nhìn cô, được tiện nghi còn ra vẻ.
"Ha ha ha. . . . . . . . ." Lần này, Tăng Tĩnh Ngữ cười càng vui vẻ hơn rồi, trực tiếp chạy lên từ phía sau ôm lấy anh, đầu khoác lên trên bả vai anh cố ý hướng về phía lỗ tai của anh thổi hơi.
Thiệu Tuấn biết rõ cô nương này sâu tận xương tủy tính tình lưu manh, anh càng tức giận cô càng vui sướng, may mắn là anh cũng gần giống như lão tăng, cực kỳ gắng sức kiềm chế kích động đem người khác áp đảo , không nhìn thẳng cô.
Thấy Thiệu Tuấn không có phản ứng, cô nháo nháo cũng liền không thú vị, nhưng vẫn là không bỏ được buông tay, cứ như vậy ôm thật chặt anh, dán sau lưng ấm áp của anh, cái trán gối lên bả vai bền chắc , trong lòng liền cảm thấy thỏa mãn khác thường, dẹp yên, giống như trời sập xuống anh cũng sẽ thay cô chống đỡ.
Thấy Thiệu Tuấn không có phản ứng, cô nháo nháo cũng liền không thú vị, nhưng vẫn là không bỏ được buông tay, cứ như vậy ôm thật chặt anh, dán sau lưng ấm áp của anh, cái trán gối lên bả vai bền chắc , trong lòng liền cảm thấy thỏa mãn khác thường, dẹp yên, giống như trời sập xuống anh cũng sẽ thay cô chống đỡ.
Thiệu Tuấn mặc cho cô ôm, nghĩ thầm, chỉ cần cô không làm khó là tốt. Anh tiến hành động tác trên tay đâu vào đấy, cho đến khi xong hết mới gọi Tăng Tĩnh Ngữ đi trong ngăn kéo cầm chén. Anh mặc dù biết làm món ăn ăn cơm, nhưng tài nấu nướng cũng không thấy được tốt bao nhiêu, đơn giản canh suông mì sợi, hơn nữa một trứng gà vàng óng ánh, lúc đem ra còn sợ không hợp khẩu vị của Tăng Tĩnh Ngữ , trong lòng rất là lo lắng. Ai ngờ người khác đói luống cuống, mặt vừa đi lên liền bắt đầu ăn như hổ đói, kết quả là, bị nóng đến đầu lưỡi, hồng hộc kêu đau, Thiệu Tuấn vội vàng rót cho cô chén nước lạnh, cau mày khuyên cô ăn từ từ.
Tăng Tĩnh Ngữ dùng sức lay đầu, trong miệng toàn đồ ăn không có nuốt xuống, mơ hồ không rõ mà nói: "Anh. . . Đều không. . . . Biết em đói như thế . . . nào đâu."
Nghe vậy, gương mặt Thiệu Tuấn không khỏi thoáng qua một tia đau lòng, cũng không nói nữa, ngồi ở bên cạnh nhìn cô ăn như hổ đói, mắt thấy đò trong tô sắp bị cô ăn hết, trong lòng thản nhiên sinh ra một loại tâm tình thỏa mãn.
Tăng Tĩnh Ngữ ăn thật no, nằm ngay đơ trên ghế sa lon, thỉnh thoảng đánh lên một hai cái ợ thật lớn. Thiệu Tuấn thu bát đũa sau lại đến bên cạnh Tăng