Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341643
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1643 lượt.
tháo bỏ thạch cao.
Bởi vì là đi tổng y viện bộ binh thành phố Y, Tăng Tĩnh Ngữ không muốn Thiệu Tuấn chạy qua chạy lại giữa hai thành phố Y và T, liền hẹn gặp nhau ở bệnh viện.
Từ nhà đến bệnh viện phải gần một giờ đi xe, Thiệu Tuấn sợ Tăng Tĩnh Ngữ tới trước, cho nên liền ra cửa thật sớm. Anh đến bệnh viện gọi điện thoại cho Tăng Tĩnh Ngữ hỏi cô đến nơi nào, nhưng không ngờ Tăng Tĩnh Ngữ nói: "Ở thành phố T bên này xảy ra tai nạn giao thông, nơi này đang kẹt xe, trước không nhà dân sau không khách sạn, cũng không biết lúc nào thì mới có thể thông xe, anh tìm chỗ nào gần đó ngồi đợi một chút, khi đến em sẽ gọi điện thoại cho anh."
Thiệu Tuấn nói không gì cả, để tìm một quán trà nào gần đó ngồi đợi một chút là được. Tăng Tĩnh Ngữ rất vui mừng nói vậy thì tốt, rồi sau đó liền tắt điện thoại.
Sau đó khi Tăng Tĩnh Ngữ tắt máy, là cuộc điện thoại của Lý Ngọc, cô nói: "Huấn luyện viên Thiệu, em là Lý Ngọc bạn cùng phòng Tĩnh Ngữ, còn nhớ rõ không? Anh bây giờ có rãnh không? Em có chút chuyện muốn tìm anh nói chuyện một chút."
Thiệu Tuấn nghĩ, cũng dù sao mình cũng không có việc gì, hơn nữa người nọ còn là bạn cùng phòng của Tĩnh Ngữ, nói không chừng thật sự có chuyện gì tìm mình giúp một tay, vì vậy liền sảng khoái đồng ý, cũng hẹn gặp mặt ở quán trà gần bệnh viện.
Lấy được đáp án đồng ý gặp mặt của Thiệu Tuấn, Lý Ngọc hiển nhiên là mừng rỡ, kể từ sau khi cuộc thi tuyển chọn đến quân y bộ đội đặc chủng, cô vẫn mong đợi cái ngày này, không chính xác mà nói, ngày này cô đã mong năm năm rồi, từ lúc anh bắt đầu trở thành huấn luyện viên của bọn họ, anh là người nghiêm nghị, vui sướng là khóe môi nâng lên phúc độ, cho dù là vẻ mặt lạnh nhạt không lúc nào thay đổi, nhưng theo ý cô cũng là rất dễ nhìn, rất anh tuấn.
Cô thích anh, không tìm được nguyên nhân, không có lý do tại sao lại thích anh, có lẽ ban đầu là có, cách nhau năm năm, nếu nói nguyên nhân đã sớm không quan trọng, bởi vì khi thích một người, có rất nhiều lý do để mình thích người đó, cho dù người đó có xấu xí đi chăng nữa.
Cho nên hôm nay, cô hạ quyết tâm, lấy tất cả dũng khí gọi điện thoại cho anh, cô giống như bị kích động , tay nắm điện thoại không mất tự chủ run run, cô nghĩ, em chờ năm năm, rốt cuộc đợi đến cái ngày này.
Vì lần "Ước hẹn" này Lý Ngọc chuẩn bị thật lâu, ngay từ lúc mấy ngày trước cô còn đi hiệu làm tóc để chăm sóc tóc, làm kiểu tóc thịnh hành nhất hiện nay, quần áo trên người càng thêm trái chọn phải lựa, mất cả một ngày, mặc màu đỏ sợ quá diễm lệ, mặc đồ màu trắng sợ quá tử khí, mặc váy sợ quá đột ngột, mặc áo dài quần dài sợ không có vị nữ nhân. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Cuối cùng, cô dứt khoát chọn một bộ quần áo bình thường, áo vàng nhạt cánh dơi hợp với quần jeans màu xanh đậm, trên chân mang một đôi giày Cavans màu trắng đế bằng, một thân xuống cũng không có vẻ quá xinh đẹp, nhưng lại làm cho cả người lộ ra một dòng sạch sẽ mát mẻ thanh lịch.
Quán trà cách bệnh viện rất gần, đi bộ mười phút đã đến. Lúc Thiệu Tuấn tới cách thời gian hẹn còn có nửa giờ, nhưng mà anh đến cũng không gấp, một người an tĩnh ngồi ở trong phòng, không có việc gì xem phong cảnh ngoài cửa sổ một chút , thỉnh thoảng cùng Tăng Tĩnh Ngữ nhắn tin.
Tăng Tĩnh Ngữ hỏi anh: anh bây giờ đang ở đâu, làm gì đây?
Thiệu Tuấn trở lại: Lý Ngọc bạn cùng phòng của em nói tìm anh có chút việc, bọn anh hẹn gặp mặt ở quán trà gần bệnh viện.
Tăng Tĩnh Ngữ giả bộ nổi giận: a! Cô ấy tìm anh làm gì? Nói mau, có phải anh gạt em gặp người khác ở ngoài hay không.
Thiệu Tuấn khóe môi nhẹ nâng, trong đầu hiện ra hình ảnh Tăng Tĩnh Ngữ chống nạnh đôi tay, bộ dáng trừng mắt căm tức, không nhịn được liền ấn xuống một câu như vậy: anh chờ em tới bắt gian.
Không đợi tin nhắn trả lời của Tăng Tĩnh Ngữ, điện thoại của Lý Ngọc đã gọi tới rồi. Cô nói mình ở cửa quán trà, hỏi anh đã tới chưa. Thiệu Tuấn rất nhanh nói lên chỗ mình đang ngồi, sau đó lưu loát cúp điện thoại.
Mặc dù không nhớ tên tuổi Lý Ngọc, thậm chí là không nhớ rõ diện mạo cô ra sao, nhưng dù sao cũng gặp mặt nhau một tháng, nhìn mặt thấy vẫn sẽ có cảm giác người này thoạt nhìn rất nhìn quen mắt, cho nên khi Lý Ngọc kích động gọi anh huấn luyện viên Thiệu thì anh cũng rất nhanh phản ứng lại, lễ phép gật đầu đáp lại nói: "Chào cô."
Lý Ngọc thẹn thùng e lệ cười với anh một tiếng, cũng ngồi xuống vị trí đối diện nói: " Huấn luyện viên Thiệu, anh tới đã lâu rồi sao?"
Thiệu Tuấn lạnh nhạt trả lời: "Dù sao không có việc gì, liền tới sớm một chút. Đúng rồi, cô tìm tôi có chuyện gì không?"
"Cái đó. . . . . . . . . . . . . ." Lý Ngọc mặt lộ vẻ khó xử, ấp a ấp úng nửa ngày không nói được một câu.
Thiệu Tuấn thấy thế cho là cô có cái gì khó nói nên lời, vì vậy rất rộng rãi khuyên, nói: "Có lời gì cô nói thẳng đi, có thể giúp đỡ tôi đây nhất định giúp." Chương 48.2:
Thiệu Tuấn thấy thế cho là cô có cái gì khó nói nên lời, vì vậy rất rộng rãi khuyên, nói: "Có lời gì cô nói thẳng đi, có thể giúp đỡ tôi đây nhất định giúp."
Lý Ngọc vốn là muốn nói " Huấn luyệ