Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342170
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2170 lượt.
bước chân. Hai người tại chỗ hoảng hốt.
Mẹ kiếp quả nhiên xui xẻo. Vốn là các con đường này không thông với nhau vậy chỉ cần dời qua một con đường khác là tốt rồi mà tòa nhà này cũng không phải là chỉ có một con đường nhưng bây giờ trước có sói sau có hổ nếu như không tìm cách vượt qua, họ sẽ bị phát hiện.
Y Hi Nhi kiên quyết không đợi Đinh Tiểu Vũ, trực tiếp lao thân tiến vào chính giữa các tia la-de cứ quét tới quét lui.
Y Hi Nhi khẽ cắn răng liều mạng, nghiêm trọng chính là kích động đến các cơ quan bị người phát hiện mà thôi dù sao đứng ở chỗ này chờ cũng sẽ bị phát hiện còn không bằng thử một lần. Y Hi Nhi mặc dù tuổi sắp 30 nhưng xương đủ mềm cô không tin không qua được trạm kiểm soát này.
Đinh Tiểu Vũ thấy Y Hi Nhi đi vào lập tức cũng đi theo.
Đinh Tiểu Vũ chỉ mất ba mươi giây liền vượt qua mà Y Hi Nhi lại còn đang ở nửa đường, Đinh Tiểu Vũ có chút nóng nảy.
Cô cũng biết này loại công phu nếu như không trải qua huấn luyện gian khổ lâu dài căn bản là không thể làm được trừ khi cô là một cao thủ yoga nhưng đáng tiếc Y Hi Nhi thấy thế nào cũng không giống cao thủ yoga hơn nữa qua được nửa đường vừa rồi đều là nhờ vận khí tốt.
Thời gian một giây một giây trôi qua, Đinh Tiểu Vũ mồ hôi ròng ròng chảy xuống. Y Hi Nhi thở cũng không dám thở mạnh, chuyên tâm nhìn trước mắt toàn là tia la-de đỏ.
“Thần ơi phù hộ tôi đi mặc dù tôi không tính là thiện lương nhưng cũng không có tội ác đa đoan, thật sự có làm ra chuyện gì trái với ý trời thì tất cả hậu quả đều do Vũ Văn Bác một mình gánh chịu đi, anh ấy nhất định sẽ chịu trách nhiệm. Ngàn vạn đem toàn bộ vận tốt tất cả cho tôi bao gồm toàn bộ vận tốt Vũ Văn Bác dồn lên người tôi đi. A di đà Phật.” Trong lòng Y Hi Nhi lặng lẽ lẩm bẩm, cô cũng không muốn thật sự bị phát hiện.
Đang lúc Y Hi Nhi yên lặng nói thầm thì tia la-de đỏ chợt bắt đầu từ từ thay đổi trong gan tấc suýt đụng vào đường cong trên người cô rồi dừng lại một phút sau đó thay đổi hình dạng, vị trí.
Đinh Tiểu Vũ tuyệt vọng nhắm mắt lại quả nhiên cô biết kỳ tích bình thường chỉ xuất hiện ở trong chuyện cổ tích, phía trước làm sao xảy ra trên người Y Hi Nhi.
Đợi chút?
Tại sao không có tiếng báo động phát ra?
Đinh Tiểu Vũ mở to mắt, Y Hi Nhi đâu?
Đinh Tiểu Vũ cuống lên trong lòng, đột nhiên cảm thấy có một luồng gió xông tới mặt.
Y Hi Nhi ổn định rơi vào người Đinh Tiểu Vũ, vỗ vỗ tay, thở hổn hển một hơi lớn, đợi cô ngẩng đầu nhìn lại tình thế, tia la-de trên mặt đất đã sớm thiết lập lại từ đầu.
Làm một động tác im lặng, Đinh Tiểu Vũ chỉ chỉ lên trần nhà, Y Hi Nhi ngẩng đầu nhìn lên không có cảm thấy nơi này có gì bất thường. Có điều rất nhanh cô lại ngửi thấy một mùi hương đặc biệt, như gần như xa mà cũng rất quen thuộc.
Mọi thứ đều yên lặng, ngay cả tiếng hít thở hai người cố hết sức đè nén vẫn có thể nghe được rõ ràng.
Đinh Tiểu Vũ và Y Hi Nhi liếc nhìn nhau trao đổi thông tin.
Cố Nhã Thuần có phải đang ở trên trần nhà?
Nghi vấn này cứ vây quanh bọn họ. Nếu như Cố Nhã Thuần ở chỗ này thì đội quân mà cô ấy mang tới đâu? Không phải một đám người đều ở trong ống thông gió chứ?
Không thể lên tiếng lại không thể phát ra tín hiệu, tất cả chỉ có thể dựa vào trực giác của các cô.
Đinh Tiểu Vũ rất sốt ruột.
Cuối cùng, Y Hi Nhi nhắm mắt lại cố gắng điều chỉnh hô hấp, tập trung tinh thần cảm nhận mùi hương của Cố Nhã Thuần. Nếu là cô, cô nhất định có thể cảm nhận được.
“Cố gắng lên, Y Hi Nhi! Mày vốn ngang bướng, cố chấp như thế, không thể bị Đinh Tiểu Vũ coi thường. Chính mày muốn liều mạng tới đây cứu Cố Nhã Thuần mà, làm sao chỉ gặp chút khó khăn đã bỏ cuộc!” Y Hi Nhi lẩm nhẩm trong lòng.
Đột nhiên, Y Hi Nhi nhìn vào trần nhà thấy lộ ra một cửa thông gió. Tòa nhà lớn vậy ắt hẳn sẽ có hệ thống kiểm soát điều hòa cho nên có rất nhiều cửa thông gió cách đều nhau.
Đinh Tiểu Vũ rất tin tưởng Y Hi Nhi. Cô lấy vòng tay bằng thép của mình ra, mở chốt mở, hít sâu một hơi rồi đứng lên đùi Y Hi Nhi. Cửa thông gió nhanh chóng bị cô cắt ra.
Không đến mười giây đồng hồ Đinh Tiểu Vũ đã nhảy xuống, nhẹ nhàng đỡ Y Hi Nhi xoay người lại, giẫm lên vai mình. Y Hi Nhi đẩy cái cửa ra cả người rất nhanh leo lên.
Đinh Tiểu Vũ mới chỉnh lại tư thế xoay người cũng chuẩn bị leo lên thì chợt một bóng đen đè xuống vì vậy cô rơi ngay xuống đất.
Mặc dù đã là mặc đồ từ loại da mềm, bền bỉ thế nhưng vừa rồi quá đột ngột không thể nào kịp xử trí tốt nên cô bị rơi xuống đất phát ra âm thanh hơi lớn. Trong lòng Đinh Tiểu Vũ có một chút hoảng sợ.
Không còn thì giờ nghĩ chuyện khác nữa, Đinh Tiểu Vũ mở to mắt nhìn vào cửa thông gió. Nửa người Y Hi Nhi chợt rớt xuống, Đinh Tiểu Vũ vội vàng muốn chạy đến đỡ lấy nhưng tức thì Y Hi Nhi đã lên lại. Lúc này Đinh Tiểu Vũ còn không kịp thở, một mạch tiến gần tới.
Cuối cùng người trong cửa thông gió kia có phải là Cố Nhã Thuần?
Thì ra là Cố Nhã Thuần bị dồn đến đường cùng chỉ có thể trốn trong ống thông gió. Bỗng nhiên cô cảm giác được có tiếng