Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342165
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2165 lượt.
hêm mạnh mẽ không sợ bị uy hiếp. Bây giờ chợt xuất hiện vũ khí sinh hóa gì đó làm cho người người cảm thấy lo lắng, như vậy sao được? Quốc gia không cho phép có người phá hỏng sự phồn vinh phát triển của họ dựng nên vì vậy Cố Nhã Thuần làm đại biểu ưu tú lên đường.
Dĩ nhiên đội đặc công cũng không phải chỉ có một mình Cố Nhã Thuần vì vũ khí sinh hóa là do nhiều quốc gia cùng hợp tác nghiên cứu cho nên mỗi người được phái đến các quốc gia khác nhau tiến hành các loại biện pháp hủy diệt, xử lý. Những thứ này Cố Nhã Thuần đương nhiên là không nói với Y Hi Nhi.
Không thể nghĩ đến, vẫn may mắn tránh khỏi các đoàn lính không ngờ đến thời khắc này lại có thể xuất hiện, Y Hi Nhi trong lòng đã có sự tuyệt vọng.
Những người này lợi hại cô dĩ nhiên biết nhưng trước nay cũng không xem trọng. Đinh Tiểu Vũ giống cô đều là chịu rất nhiều huấn luyện, mặc dù so với Vũ Văn Bác và Cố Nhã Thuần thì đám người trước mặt không đủ để uy hiếp có điều muốn muốn chạy trốn lại là vấn đề, bây giờ không chạm mặt thì tốt hơn.
Mà lúc này, Cố Nhã Thuần cùng Đinh Tiểu Vũ cơ bản không có sức lực để chiến đấu càng không thể chạy trốn, nhìn lại mình một chút, rõ ràng trong ba người thì bị thương nhẹ nhất rồi. Chỉ là. . . . . . Đối với năng lực của mình, Y Hi Nhi cũng không dám đánh giá cao.
Cố Nhã Thuần ngàn vạn lần không nghĩ tới ở chỗ này gặp binh lính, dù sao nơi đây cũng là một thành phố chính trị, cơ hồ tất cả các quốc gia cơ cấu các ngành cấp cao là từ những thành phố này phát triển lên, cho nên dù xã hội đen có thế lực lớn đến đâu bình thường cũng sẽ không lựa chọn động thủ ở những nơi như thế này. Nói cho cùng thì cán bộ không phải dễ trêu như vậy, mà xã hội đen cũng không muốn cùng có quan hệ hay vướng mắc gì với nhà nước, nhưng những người trước mắt rõ ràng không thèm để ý đến những quan viên kia, trên tay cơ hồ đều là AK47, một khi toàn bộ cùng khai hỏa chỉ sợ cả con đường này cũng đều bị liên lụy. Đôi mắt nhíu lại, Cố Nhã Thuần theo thói quen đem Đinh Tiểu Vũ cùng Y Hi Nhi kéo ra phía sau, vươn mình ra trước.
Chỉ là lúc này Y Hi Nhi làm sao còn có thể lệ thuộc vào Cố Nhã Thuần, cô phải kiên cường cùng Cố Nhã Thuần kề vai chiến đấu, Đinh Tiểu Vũ vốn thân như nhũn ra nhưng nguy hiểm trước mặt cũng đã biến thành kiên cường, tay rất nhanh giơ súng lên, bày ra tư thế phòng vệ, quyết không yếu ớt lui về phía sau.
"Rầm rầm ——"
"Ầm ầm ầm. . . . . ."
"Đôm đốp đôm đốp!"
"Ầm ầm ầm!"
"Rầm rầm rầm rầm rầm rầm!"
Gần như cùng một thời điểm, tất cả các hỏa lực trong nháy mắt đều được khai hỏa.
Y Hi Nhi rât nhanh liền nghe ra âm thanh không đúng từ đám người đó, mặc dù lính đánh thuê thì vũ khí giống nhau nhưng họ thì nếu có ba người cầm súng thì đều là súng khác nhau, mà các loại súng đó cũng không thể có tiếng súng như vậy, rất hỗn loạn rồi sau đó lại có trật tự bình thường.
Nhưng tình thế bây giờ không cho phép họ nghĩ nhiều.
Chỉ trong vài giây, ba người đã rất ăn ý, đạt tới độ cao phối hợp nhuần nhuyễn. Nếu không có cách nào trốn tránh vậy thì đối mặt đi, thay vì chờ thì chi bằng ra tay trước chiếm lợi thế. Vì thế ba người không chút do dự nổ súng bắn chết mấy tên kia, cũng ngay lúc họ nổ súng thì có những tiếng súng khác xen vào.
Người tới còn chưa thấy rõ hình dạng đã đánh ngã mấy chục tên lính, kĩ thuật bắn súng rất cao, chắc chắn xạ kích từ xa như vậy cũng gây tử vong, xem ra mệnh của bọn họ chưa đến đường cùng, có cứu viện giúp đỡ.
Y Hi Nhi chưa bao giờ cảm thấy tử vong cùng chém giết gần đến thế, cô mỗi một lần bắn về phía trước mặt đều có một sinh mạng biến mất, Y Hi Nhi dần dần chết lặng, thậm chí không còn cảm thấy âm thanh gì chỉ cảm thấy nếu muốn sống thì phải bắn chết những người trước mắt nếu không người chết sẽ là cô.
Trước mắt Y Hi Nhi hiện lên bóng dáng của Vũ Văn Bác. Anh cứ như vậy mỉm cười nhìn cô, đưa tay về phía cô dường như muốn mang cô đi đến nơi ấm áp nhất.
Cố Nhã Thuần chống đỡ đến hơi cuối cùng, đem tất cả tinh lực tập trung không để cho ý thức của bản thân tiêu biến, cô không thể chết ở chỗ này. Muốn chết cũng phải đợi cô làm xong tất cả những chuyện cô muốn làm và những chuyện cô phải làm. Muốn chết cũng phải là do cô, Cố Nhã Thuần chuẩn bị xong mọi thứ rồi mới chọn thời điểm chết. Muốn chết cũng phải đem hai người phụ nữ ngu ngốc này thật an toàn thoát khỏi đây rồi sau đó mới có thể chết.
Khói lửa bay tán loạn, máu tươi giống như là hồng thủy từ trên trời giáng xuống, Đinh Tiểu Vũ mỗi lần bắn chết một người cũng cảm giác như mình sắp đã ngất đi. Mặc dù là người thừa kế duy nhất của thần trộm thế gia nhưng từ nhỏ đã được bảo vệ rất tốt, đánh cược với sinh mạng thế này với cô là lần đầu tiên. Tính ra, Đinh Tiểu Vũ so với Y Hi Nhi còn đơn thuần và sạch sẽ hơn, trên tay cô chưa bao giờ dính qua máu tươi hay sinh mạng.
Nhưng sợ lại làm cho cô càng thêm kiên cường. Tựa như không bị khống chế, người cô tự phát hiện được toàn bộ nguy cơ, sinh lý của chính mình đã bắt đầu tiến hành đề phòng, Đinh Tiểu Vũ cơ hồ không cần nghĩ liền nổ súng về phía người trước mặt.