Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.
hợt sẽ bị như vậy, cũng không hiểu lại không dám hỏi.
Một bữa cơm được ăn giống như đánh giặc, hai người cơ hồ là chạy trối chết.
Vừa ra khỏi cửa khách sạn, Y Hi Nhi liều mạng hít thở, chưa từng cảm thấy ăn cơm cũng là một chuyện rất đáng sợ.
Dọc theo đường đi, Y Hi Nhi từ từ cùng Vũ Văn Bác nói đến chuyện mình lúc trước, tại sao lại sợ đối mặt với người thiếu niên kia, Vũ Văn Bác nghe rất nghiêm túc nhưng cuối cùng vẫn cảm giác mình rất thất bại. Thật vất vả mới tìm được nơi như vậy, kết quả cư nhiên lại ăn như đánh giặc một dạng.
"Không có quan hệ á..., còn có sáu điều vui mừng đúng không?" Y Hi Nhi vội vàng an ủi Vũ Văn Bác, chỉ sợ Vũ Văn Bác vì vậy cảm thấy thất bại, không bao giờ hứng thú với hẹn hò nữa.
"Vậy chúng ta đi đến quán cà phê thôi." Vũ Văn Bác lần này không dám nói vui mừng, trước tiên là nói về ra về nơi hẹn hò, nếu Y Hi Nhi vừa lộ ra ánh mắt do dự, lập tức khiến cái ngạc nhiên này chết từ trong trứng nước thôi.
"Tốt tốt, em thích quán cà phê, lười biếng thanh thản." Y Hi Nhi lập tức vỗ tay đồng ý, địa điểm an toàn nhất chính là quán cà phê rồi, sẽ không xảy ra điều không may chứ?
Nhưng là, Y Hi Nhi vào giờ phút cuối cùng cũng đã khóc.
Tại sao vận mệnh của cô lại trớ trêu đến như vậy? Chẳng qua là muốn hẹn hò một lần thôi mà, sao lại khó khăn như thế, lặp đi lặp lại nhiều lần đều muốn ngăn cản cô, cô bắt đầu hoài nghi kiếp trước mình nhất định là thắp ít hương quá rồi, được rồi, trời cao lão đại à, nếu như ông thật nhìn ta không vừa mắt cho điềm báo nhắc nhở đi, ta bảo đảm về sau sẽ tận lực để cho ông nhìn ta thuận mắt một chút.
Khi bước vào quán cà phê ngay từ nửa giờ đầu tất cả đều là bình thường, nhưng nửa giờ về sau Y Hi Nhi rất buồn bực, bọn họ gặp cướp. Đây là cái tình tiết cẩu huyết trong vở kịch gì? Trên thế giới còn có thứ so đây cẩu huyết hơn sao? Y Hi Nhi khẳng định chắc chắn là không có, nhưng bây giờ cô cũng không thể làm gì khác hơn là nhịn.
Con bà nó, cướp bóc thì các ngươi đến ngân hàng, bản lãnh các ngươi chưa dám đến ngân hàng vậy thì đến siêu thị đi, siêu thị mới là nơi mà ăn cướp nên đến, chỗ đó dường như thích hợp với thân phận của ăn cướp. Con mẹ nó các ngươi đến quán cà phê đòi cướp bóc coi là có ý gì hả? Y Hi Nhi ở trong lòng phúc hắc mắng.
Nhưng Y Hi Nhi còn chưa kịp tức miệng mắng to thì đã có máu người tung tóe tại chỗ, làm ý thức trách nhiệm của một cảnh sát trong lương tâm của cô trỗi dậy. Y Hi Nhi rốt cuộc không nhịn được xông tới, dùng sự mạnh mẽ cả đời này cực kỳ cực kỳ chói lọi một khắc, dùng ba phút chế ngự bọn giặc cướp.
Nhưng chế ngự giặc cướp dùng mất ba phút, nhưng bị mời được trong cục cảnh sát lấy lời khai lại mất 30 phút. Nếu như Y Hi Nhi biết chuyện sẽ có kết cục là như vậy, rất có thể cuối cùng cô thà chọn trơ mắt nhìn mà cho tốt, cậy mạnh có cái cái rắm gì để dùng, làm chuyện tốt cũng sẽ không được gặp lành.
Từ trong cục cảnh sát ra ngoài, Y Hi Nhi không có nước mắt cũng muốn cố gắng nặn ra, mặc kệ như thế nào, hôm nay là nhất định phải tranh thủ một chút xíu đáng thương với trời cao.
Có điều, may mắn là cái này khu không phải là cục cảnh sát trước kia của cô, mà là một khu khác cho nên không có đụng phải cũ đồng nghiệp, nếu không hiện tại cô được xem là thân phận gì? Cảnh sát? Hay là nữ xã hội đen?
Ai, Tại Vũ Văn Bác thân phận của không rõ ràng trước, làm cô căn bản không dám gặp mấy cảnh sát đồng nghiệp cũ.
"A a a. . . . . . Cõi đời này còn có người nào so với ta hơn đáng thương sao? A a? Có hay không?" Y Hi Nhi ngửa mặt lên trời hỏi, lần hẹn hò đầu tiên của cô, cứ như vậy bị ngâm nước nóng, cái này làm sao cô chịu nổi.
Vũ Văn Bác lặng lẽ đỡ cổ của Y Hi Nhi một cái, chỉ sợ Y Hi Nhi sơ ý một chút nằm ngã xuống đất, đến lúc đó chuyện có thể không phải đơn giản như thế này rồi.
Cuối cùng, Y Hi Nhi quyết định đến miếu thắp hương bái Phật.
Thật may là, thắp hương bái Phật coi như cũng thành công, tối thiểu là thuận thuận lợi lợi, không có gì ngoài ý, không có gặp phải tình tiết cẩu huyết. Trừ lúc đang xuống giữa cầu thang không cẩn thận giẫm hụt hai bậc thang may mắn Vũ Văn Bác mắt tinh nhanh tay, nhanh chóng đỡ cô vững vàng, nhiều lắm cũng chỉ là mất chút thể diện trước mặt mấy người xa lạ mà thôi, không phải là vấn đề gì lớn lao.
Từ núi Phổ Đà ra ngoài, Y Hi Nhi cảm thấy mình về sau nhất định sẽ may mắn nhưng sư thầy bảo hôm nay ngày xung khắc với cầm tinh của cô, không thích hợp ra cửa, vì vậy Y Hi Nhi một bên sùng bái sư thầy đồng thời bên kia cũng quyết định mau về nhà đóng cửa phòng rồi tắm lá bưởi xua đi vận rủi.
Đợi đến khi Vũ Văn Bác cùng Y Hi Nhi khi về nhà, đã là bữa ăn tối. Bữa trưa căn bản không ăn no nên hai người đói đến nỗi ngực dán vào lưng. Vũ Văn Bác tuy đói nhưng tư thế vẫn rất ưu nhã xuất sắc, nhưng hình tượng Y Hi Nhi thì kém xa, điệu bộ như một trận gió thu cuốn hết lá vàng cuốn sạch tất cả món ăn trên bàn ăn, cho đến khi đả thỏa mãn mới hài lòng buông đũa xuống.
Lần này hẹn hò, người không biết còn tưởng bọn họ ở bên ngoài chịu rất nhiều cực khổ, người biết cũng