Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342134
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2134 lượt.
nhất trong hẹn hò coi như không cần tính, anh còn có chín điều khác có thể dùng.
Vũ Văn Bác muốn cho Y Hi Nhi nếm mùi vị hẹn hò của tiểu thư quý tộc, tỉnh dậy chạy đến ban công nhìn thấy người đàn ông mình yêu đang cầm 99 đóa hồng đứng bên cạnh xe mui trần mỉm cười nói"Chào buổi sáng" .
Đây là anh xem từ trong sách ra, nói rằng dạng này rất nhanh mà có thể bắt sống trái tim phụ nữ, hơn nữa còn rất lãng mạn.
Nhưng một chiêu này trực tiếp chết từ trong trứng nước rồi.
Bất quá Vũ Văn Bác trực tiếp đi lên lầu tìm Y Hi Nhi, đáng tiếc anh tìm một vòng đều không tìm được, đang nghi ngờ, chợt nghe trong tủ quần áo truyền đến tiếng động.
Vừa mở tủ quần áo ra, một thân thể mềm mại liền lăn ra.
Vũ Văn Bác đưa tay tiếp nhận cái thân thể đó, thở dài, nhìn thấy Y Hi Nhi trên người mặc đồ ngủ quái dị, lặng lẽ cười, sau khi cười xong liền phát giác mình đã bỏ lỡ cái gì đó.
Đại khái tối ngày hôm qua chờ hắn đợi rất lâu sao? Cái cô gái nhỏ không có lương tâm này bình thường ngủ chưa bao giờ chờ anh, nên anh cũng yên lòng không điện thoại báo cho cô biết, chỉ sợ sẽ ầm ĩ làm tỉnh giấc mộng của cô.
Xem ra, hôm nay lần hẹn hò này có thể không thành, hơn nữa sợ rằng còn có bạo lực gia đình xuất hiện.
Cảm nhận được mùi vị cùng nhiệt độ quen thuộc, Y Hi Nhi chậm rãi tỉnh lại, nhìn thấy Vũ Văn Bác, đầu tiên là vui vẻ, sau đó là tức giận.
Đấm từng phát từng phát vào người Vũ Văn Bác, cô phát tiết tức giận của mình suốt một đêm qua.
"Cái kẻ bạc tình này!" Y Hi Nhi mắng to.
Vũ Văn Bác luống cuống, một buổi tối không về nhà làm sao lại biến thành kẻ bạc tình rồi?
"Anh không phải kẻ bạc tình, anh đời cũng sẽ không phụ em, em nghe anh giải thích trước đã. Tối hôm qua anh ở lại trong công ty là vì buổi hẹn hò hôm nay, thật, anh không lừa em." Vũ Văn Bác đem Y Hi Nhi ôm đến giường ngồi, sau đó nói.
"Hẹn hò làm sao lại không thể về nhà? Là ai nói cho anh biết hẹn hò thì không thể về nhà?" Y Hi Nhi thở phì phò, hận không thể cạy cái đầu gỗ của Vũ Văn Bác ra, bên trong đến tột cùng là chứa vật gì đó.
"Tối hôm qua làm em uất ức, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa, lần đầu tiên hẹn hò anh hơi khẩn trương, cho nên lên net điều tra xem sao, trên đó dạy, anh liền tin là thật rồi." Vũ Văn Bác đàng hoàng thẳng thắn nói.
Y Hi Nhi biết Vũ Văn Bác nói đều là thật, cũng không thể phát giận nữa, nhưng muốn nhớ tới mình một buổi tối vùi trong tủ quần áo ngủ đã cảm thấy mình đặc biệt uất ức.
Không nhịn được vểnh miệng lên, làm ra bộ dáng uất ức đáng thương.
Vũ Văn Bác thấy vậy đau lòng không dứt, hận không thể đem chuyện tốt nhất trên thế giới bắt được đem đến trước mặt của Y Hi Nhi, đổi lấy một tiếng cười của cô.
"Em mặc kệ, anh không chỉ phá hủy chuyện tỉ mỉ em an bài, còn để cho em ngủ cả một buổi tối trong tủ quần áo, còn hẹn hò cũng bỏ lỡ, anh đền cho em." Y Hi Nhi đưa tay về phía Vũ Văn Bác đòi hỏi.
"Vậy lần sau anh trả lại em một an bài thật tỉ mỉ, sau đó buổi tối anh sẽ hưởng thụ áo ngủ đó có được không?" Vũ Văn Bác nói tới chỗ này, Y Hi Nhi mới hài lòng gật đầu một cái, Vũ Văn Bác tiếp tục nói: "Hẹn hò hiện tại đi vẫn còn kịp, không có bỏ qua."
"Vậy cũng tốt, xem anh có thành ý như vậy, vậy em nên đồng ý anh thôi." Y Hi Nhi cười lên rồi, hẹn hò không có bị hủy bỏ.
Vì vậy, sau bữa ăn sáng, hẹn hò bắt đầu.
Vũ Văn Bác mở cửa xe thể thao mui trần chở Y Hi Nhi lên đường, trạm thứ nhất là khu vui chơi.
Nghe nói khu vui chơi là một trong những địa điểm hẹn hò tất thắng, hơn nữa còn là tuyệt đối kinh điển, cho nên không thể không đi. Vì vậy Vũ Văn Bác mang Y Hi Nhi đi tới một nơi trong khu vui chơi.
Vừa vào cửa, nhiệt độ sân chơi giống như chợt cao hơn ba độ C, tiếp theo đó là tiếng người ầm ĩ, Y Hi Nhi liếc nhìn lại, má ơi, người Trung quốc rất nhiều, nhưng cô còn chưa gặp qua trường hợp mật độ người cao như thế.
Vũ Văn Bác quên mất hôm nay là cuối tuần, trường hợp người ta tấp nập khiến Y Hi Nhi trực tiếp bị sợ đến lui về phía sau ba bước. Vũ Văn Bác ở trong lòng cũng lặng lẽ đối với sân chơi tiến hành định nghĩa mới, cuộc đời sau này của Vũ Văn Bác khi hình dung lại, khu vui chơi đều là hình ảnh này, đến nỗi anh không để cho các con anh đến khu vui chơi, chỉ sợ còn nhỏ đã bị giẫm bẹp muốn tìm người đền mạng cũng không biết nên tìm ai.
Thật ra thì cho dù Vũ Văn Bác biết hôm nay là chủ nhật, anh cũng không biết khu chơi chủ nhật là thời điểm cực kỳ đầy ắp người, nếu biết, đoán chừng anh sẽ trực tiếp mua khu vui chơi đưa cho Y Hi Nhi rồi.
"Không được, không được, không thể đi vào, cái này nếu đi vào không thể không bị chen thành nhân bánh thịt, anh người cao lớn coi như xong, em đây đi vào còn không phải là sẽ bị chìm trong biển người rồi sao, đi, trạm tiếp theo, anh không phải nói còn có tám điều vui mừng ở phía sau sao?" Y Hi Nhi chùn bước, mau mau nói.
Vũ Văn Bác cũng không nghĩ đến thì ra khu vui chơi lại có cái bộ dáng này , trên hình ảnh không phải thật đáng yêu sao? Tại sao hiện thực nhìn đâu cũng đều là đầu người, có phải trúng thời điểm nhân khẩu Hạ Môn qu