Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2119 lượt.
đồ cho tới hiện tại mất đi nhớ, cái năng lực này vẫn không bị biến mất, thật không biết Đinh Tiểu Vũ còn có thể từ nơi nào lấy ra cái thứ nào nữa.
Bên này Y Hi Nhi mới vừa nghĩ đến, một giây kế tiếp trước mặt liền xuất hiện một chiếc máy quay mini.
"Đến đây, nhìn vào ống kính, nói một chút xem tâm tình bây giờ như thế nào? Đợi lát nữa thời điểm chuẩn bị đêm động phòng hoa chúc có mặc đồ ngủ khêu gợi không đây? Màu gì nào? Còn có. . . . . ."Đinh Tiểu Vũ bộ mặt nhiều chuyện từ trong quần móc ra máy quay đưa lên, thuần thục mở chức năng quay ra, tự xem mình là phóng viên phỏng vấn tại hiện trường.
Chỉ là, bên này Đinh Tiểu Vũ vẫn chưa nói hết, sắc mặt Vũ Văn Bác đã thay đổi.
Đoan Mộc Triển nhìn một chuyện vui thật tốt dưới sự nỗ lực của Đinh Tiểu Vũ càng ngày càng như hài kịch, vội vàng nhấc Đinh Tiểu Vũ lên rời đi.
" Wey wey Wey, Đoan Mộc Triển anh làm gì thế, anh ăn no căng bụng không có chuyện gì nên kiếm chuyện chơi à, tôi với anh không quen, anh không cần có cảm giác quen biết tôi, tôi là đại khuê nữ một hoàng hoa anh tùy tùy tiện tiện nghĩ muốn vác liền vác đi sao?"Đinh Tiểu Vũ khó chịu rống thật to.
Bất quá Đoan Mộc Triển có biện pháp là làm thành như không nghe thấy, hoàn toàn đem những lời Đinh Tiểu Vũ la lên biến thành gió bên tai.
Nhìn kịch xuất hiện, quá trình diễn kịch, hai người diễn kịch rời đi, Cố Nhã Thuần bất đắc dĩ cười một tiếng.
"Nha đầu chết tiệt kia, tối nay ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì không may cho tôi, cũng đừng nghĩ đến loại chuyện trốn nhà đi, cô không phải là Lâm Hựu Lật, không có năng lực đó, nếu như bị bắt trở lại, tôi cũng không giúp được cô, động phòng thật tối biết không?"Cố Nhã Thuần đã sớm nhìn ra ý nghĩ của Y Hi Nhi, chỉ sợ cô ấy lại không biết điều giở trò, hiện tại không có ai nên mau chạy tới đây cảnh cáo cô ấy từ bỏ.
"Tôi. . . . . . Ai nói tôi muốn trốn nhà đi ra ngoài."Y Hi Nhi bĩu môi, cô không phải là muốn nhà trốn đi, cô là muốn hồng hạnh vượt tường (nôm na là ngoại tình) có được không.
"Tốt nhất là như vậy, nếu không cứ chờ khổ đi."Cố Nhã Thuần lạnh nhạt thờ ơ, rời đi.
Thật ra thì, Y Hi Nhi kết hôn, cảm thấy người hạnh phúc nhất không phải chính cô ấy, mà là Cố Nhã Thuần.
Cố Nhã Thuần nhìn Y Hi Nhi lớn lên, nhìn cô từ u mê ngu ngốc tới ngày hôm nay, mặc dù vẫn còn u mê ngu ngốc, nhưng lại tìm được một người có thể dựa dẫm. Trước kia có cô ở đây, hiện tại có Vũ Văn Bác ở đây, xem ra, cô sẽ không ít thoải mái a.
Cũng không sai biệt lắm, cô cũng nên đi làm việc mình muốn làm rồi.
Đội chống khủng bố quốc tế có nhiệm vụ kế tiếp, Cố Nhã Thuần cô phải trái không thể lẫn lộn (câu này dịch theo ý của đoạn thôi), hình như là ở Miami. Mấy tháng gần đây nghỉ ngơi quá lâu, cũng nên đi ra ngoài hoạt động gân cốt một chút, nếu không cô sắp rỉ sắt rồi, nhất là tên ngốc Đoan Mộc Thác kia, ngày ngày đấu cùng anh ta, cô cũng đang hoài nghi sự thông minh của mình rồi.
Nếu còn không mau trở về quỹ đạo cuộc sống của chính cô, chắc cô sẽ nổi điên .
Cố Nhã Thuần rời khỏi khiến Đoan Mộc Thác chợt cảm thấy không thú vị, náo động phòng là truyền thống của người Trung Quốc, dù thế nào đi nữa anh cũng không phải là người Trung Quốc, cũng không có gì cần thiết phải đi, tối hôm nay xem ra cái cô Nhã Thuần kia có điểm quái lạ, hay là đi xem xem cô thế nào thôi.
"Ha ha, buổi tối các người nhớ động tình một chút, nhiệt liệt một chút nha, chỉ là lão đại cậu nên chú ý lực, tôi sợ thân thể nhỏ bé này của Hi Nhi chịu giày vò không được." Đoan Mộc Thác nói xong, vội vàng tránh đi.
"Đoan Mộc Thác! Cái tên sắc lang này!"Y Hi Nhi cực kì tức giận mà mắng to, nhưng Đoan Mộc Thác chỉ truyền tới ba tiếng cười to, sau đó thì yên tĩnh.
Nhìn mọi người bỗng nhiên xuất hiện, bỗng nhiên lại biến mất, sắc mặt Vũ Văn Bác nguyện bản đã đen đến khó coi, hít thở sâu một hơi, xem ra buổi tối hôm nay chỉ cần phòng bị người trong ngực là được, về phần những người khác, cũng không phải là để anh quản.
Sải bước đi ra ngoài, đã có một chiếc Lamborghini Gallardo dừng ở bên ngoài chờ anh.
Tối nay, chính là một đêm lãng mạn.
Phụ nữ có chồng, cái từ này vụt sáng ở trong đầu Y Hi Nhi, dọa chính cô giật mình, thiếu chút nữa từ trong ngực Vũ Văn Bác té xuống.
"Con bà nó, mình đang làm gì đây? Kể từ bây giờ mình chính là phụ nữ có chồng. Phụ nữ có chồng sau đó sẽ rất nhanh biến thành bà nội trợ chỉ biết nấu nướng, không có tự do, không được bay lượn trên bầu trời, không có không gian riêng của mình. Mình sẽ bị chuyện vụn vặt của gia đình vây quanh, từ từ chịu đựng rồi thành một bà già, khi đó mình đã bảy tám mươi tuổi không đi được nữa, hu hu hu. . . . . . Mình không muốn, mình không cần cuộc sống như thế, đây không phải là sự lựa chọn của mình, không, mình muốn phản kháng, mình phải dùng sinh mạng tuyên chiến với ác ma, mình không thể ngồi đợi chết, đúng, mình là một cô gái Trung Hoa, 5000 năm văn minh Trung Hoa dưỡng dục mình cái gì? Hoa hồng phải vùng dậy, dùng sinh mạng để đòi công bằn