Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342092
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.
ong lòng cô, nhất thời nói không được cái gì, hơn nữa vốn là cô nói cũng chỉ nói lẫy thôi.
Vũ Văn Bác cúi đầu một cái, ngậm chặt miệng Y Hi Nhi, nhiệt độ trong phòng gia tăng khiến Y Hi Nhi lại nhanh chóng mất phương hướng, chỉ là lần này Y Hi Nhi không giống như lần đầu tiên nữa, làm cũng không biết nên thế nào để tiếp tục, mà là mạnh mẽ cường hãn đẩy Vũ Văn Bác, sau đó lật người làm chủ.
Sau đại chiến 300 hiệp, hai người thở hồng hộc nằm trên giường lớn.
"Kỳ quái, ngược lại thân thể giống như không có những đau đớn vừa rồi vậy." Y Hi Nhi nghỉ ngơi một chút, phục hồi nguyên khí, không giải thích được hỏi.
Dĩ nhiên Y Hi Nhi lần đầu tiên cảm thấy xong chuyện mà không có mệt mỏi như vậy rồi, tại cô ngâm mình trong nước biển bị đè nén lâu như vậy, chính là được thiên nhiên xoa bóp, bây giờ cô quả thật chính là Phượng Hoàng dục hỏa trọng sinh (*), cả người tràn đầy sức lực.
(*) truyền thuyết kể rằng Phượng Hoàng là loài chim bất tử, tái sinh từ đống tro tàn. Nó tự thiêu mình trong cái tổ được xây bằng cây cỏ thơm, sau đó không chết mà được tái sinh.
"Vậy nếu muốn lại tiếp tục 300 hiệp?" Vũ Văn Bác cười hỏi.
"Hả? Không cần, em là người, anh có coi em là người không đó, đâu phải là máy móc, anh muốn mệt chết em à?" Y Hi Nhi thét chói tai, cô cũng không muốn ba ngày không xuống giường được, kế hoạch chạy trốn kia của cô làm sao có thể thực hiện đây?
Dĩ nhiên Vũ Văn Bác sẽ không mất nhân tính như vậy rồi, nhất là anh còn muốn một cuộc du lịch trăng mật đầy lãng mạn.
Lửa nóng ban đêm, hạ màn.
Y Hi Nhi nhận được khí oxi, từ từ bình tĩnh lại.
Dù sao cũng không nghĩ là ngay lần đầu tiên là có thể thoát được nên ngược lại Y Hi Nhi không hề nóng vội nữa. Cô đối với mỗi một kế hoạch đều có lòng tin 100%, nhưng để ngừa chuyện bất ngờ đã chuẩn bị những tám kế hoạch chạy trốn. Dù sao thì tạm thời cô cũng không vội, vì thế có chút thoải mái nhàn nhã, nếu không phải nước biển thật sự quá lạnh rồi, cô ngược lại vẫn còn muốn ở trong nước biển .
Trong thế giới biển cả, tất cả đều trở nên nhẹ nhàng và tự do như vậy, Y Hi Nhi rất yêu thích cảm giác ngoài biển khơi, chỉ là, cô không thích Vũ Văn Bác bất thình lình mạnh mẽ cướp đi không khí của mình.
Vũ Văn Bác một tay ôm lấy Y Hi Nhi cố định vào trong ngực, một tay giữ chặt đầu Y Hi Nhi, mạnh mẽ tiến tới hôn tiếp, Y Hi Nhi không đồng ý, vì vậy đủ các loại giãy giụa, nhưng giãy giụa đến cuối cùng Y Hi Nhi vẫn chịu thiệt.
Bởi vì lúc giãy giụa lãng phí rất nhiều khí oxi, không bao lâu sau Y Hi Nhi liền phát hiện có cái gì đó không đúng, Vũ Văn Bác vẫn tinh lực dồi dào mà cô đã mệt đến thở không nổi nữa rồi.
Hung hăng trợn mắt nhìn Vũ Văn Bác, ý bảo Vũ Văn Bác cho cô chút xíu khí oxi.
Vũ Văn Bác lại như Đức Phật không nhìn thấy, trực tiếp chỉ chỉ đôi môi, mỉm cười, đợi Y Hi Nhi đưa mình lên cho anh cợt nhã.
Y Hi Nhi không dám phản kháng, ngoan ngoãn hôn miệng Vũ Văn Bác một cái, sau đó chợt dùng sức áp chế cổ của Vũ Văn Bác, chủ động mở to miệng từ miệng Vũ Văn Bác lấy khí oxi còn lại của Vũ Văn Bác ra.
Có điều, vậy cũng chỉ có thể đủ để khiến Y Hi Nhi buông lỏng một lát, bởi vì rất nhanh cô lại rất ấm ức rồi, đó là lần đầu tiên cô dâng mình lên cửa cho Vũ Văn Bác cợt nhã.
Lặp đi lặp lại như thế, đợi đến khi khí oxi trên lưng của Vũ Văn Bác không còn dùng được nhiều nữa, Vũ Văn Bác mới mang theo Y Hi Nhi ngoi lên mặt biển.
Y Hi Nhi cả mặt đều đỏ lên, cố gắng mở miệng thật to hít thở không khí trong sạch, hận không thể đem Vũ Văn Bác phá hủy rồi trực tiếp nuốt vào bụng cho hả giận.
Gió đêm thổi qua, Y Hi Nhi không còn kịp làm ra cái chuyện phạm tội gì đối với Vũ Văn Bác nữa, trước hết đã hắt hơi một cái.
Vũ Văn Bác nhướng mày, lên du thuyền.
Đã có người chuẩn bị xong khăn lông khô sạch sẽ và trà nóng, đầu tiên Vũ Văn Bác lau khô cho Y Hi Nhi, đưa cho cô một ly trà nóng, sau đó mới bắt đầu lau khô người mình.
"Anh có phải muốn mưu sát vợ, mới kết hôn liền muốn giết chết em rồi phải không, là em có thù oán gì với anh rồi sao?" Y Hi Nhi uống xong trà nóng, cảm thấy trên người dâng trào một cỗ khí nóng, đè xuống khí lạnh trên người, lúc này mới có hơi sức rống to về phía Vũ Văn Bác.
Nói xong, Y Hi Nhi cảm thấy còn chưa hết giận, nghiến răng một cái, không khách khí nữa, hung hăng cắn lên cánh tay Vũ Văn Bác, cho đến khi nhận thấy mùi máu tanh mới hài lòng nhả miệng ra.
Chân mày Vũ Văn Bác không nhíu lấy một cái, khom lưng bế ngang Y Hi Nhi lên trở về phòng tân hôn mười phần hơi thở mập mờ của bọn họ.
"Lạnh muốn chết lạnh muốn chết, nếu em cứ như vậy mà chết, nhất định sẽ ngày ngày trở lại tìm anh, tự nhiên kéo em xuống biển, nếu khí oxi không đủ thì làm thế nào? Nếu tính mạng của em hơi yếu một chút thì làm thế nào? Cứ như vậy mà rời khỏi thế gian em nhất định sẽ có oán khí ." Y Hi Nhi nhất quyết không tha tiếp tục chửi bới lung tung, vừa mới có mấy lần cũng đã cảm giác mình sắp không thở nổi, nín thở đến nổi phổi của cô cũng muốn nổ tung, nhiều lần cảm giác mình từ Quỷ Môn quan chạy một vòng lại một vòng.
Cụ