Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ
Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342211
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2211 lượt.
tốt, quyết không để cho người ngoài khi dễ, Y Hi Nhi tôi không có bản lĩnh thì vẫn có cách sống thoải mái, nói một cách khác, không có bản lãnh tốt nhưng vẫn có thể sống rất tốt, cũng chính là bản lĩnh của tôi."
“Chát!” Cố Nhã Thuần vung tay tát xuống, Y Hi Nhi ôm đầu nhìn Cố Nhã Thuần, giả bộ đáng thương.
Cố Nhã Thuần nhìn bộ dạng của Y Hi Nhi, lập tức bật cười.
. . . . . .
Y Hi Nhi quả nhiên tiên liệu náo loạn như vậy cô ấy nhất định đi xuống, chỉ là cô không ngờ lại có hiệu quả tốt như vậy.
Mặc đồ rằn ri, trên đầu đội mũ, Y Hi Nhi ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn người đứng trước ở trên đài chủ tịch, cảm giác hai mắt như muốn mù.
Cái này do đoàn thể bày ra, bốn tiểu đội chiến đấu, tiến hành huấn luyện dã ngoại đột kích, còn người đứng ra phụ trách lần này là Tây Môn Dật, đang ở trên đài giải thích.
Nhìn cầu vai của Tây Môn Dật, Y Hi Nhi cảm thấy thế giới hoàn toàn bị đảo lộn, trắng đen lẫn lộn, hắc hồ ly lại là thiếu tá? Thế giới này có phải điên cuồng quá không? Khó trách bản lĩnh Vũ Văn Bác lớn như vậy, ngay cả giới cảnh sát cũng có thể nhúng vào, thì ra còn có Tây Môn Dật, vấn đề là, Tây Môn Dật bản thân có thể lên đến chức này không bị tra đến sao? Kỳ quái.
Nhìn sang Cố Nhã Thuần khi thấy Tây Môn Dật nhất thời cũng sửng sốt một chút, nhưng ngay lập tức lại bình thường trở lại.
Xem ra Cố Nhã Thuần mặc dù kinh ngạc thân phận của Tây Môn Dật, nhưng lại không khiếp sợ, rõ ràng Cố Nhã Thuần còn chưa biết thân phận của Tây Môn Dật trong hội Liệt Diễm.
Tây Môn Dật! Anh Không Sợ Bị Thiên Lôi Đánh!
Do lẫn dã ngoại đặc huấn này có hệ sô nguy hiểm tương đối cao, đoàn thể yêu cầu năng lực, cho nên yêu cầu ba người một tổ, lời vừa nói ra, Y Hi Nhi lập tức chạy vụt đến chỗ Cố Nhã Thuần đứng bất động, bên cạnh cũng có nhiều người bày tỏ muốn cùng tổ với Cố Nhã Thuần, dáng dấp Cố Nhã Thuần có vẻ bình thường, nhưng thực lực lại rất được hoan nghênh.
Được hoan nghênh còn có Hạ Hải Yến, nhưng mà anh tránh xa những người đó, ưu nhã nói lời xin lỗi, sau đó đi tới bên cạnh Cố Nhã Thuần, ba người lập tức tạo thành một hình tam giác Hoàng Kim, vô hình tuyên bố ba người bọn họ là một tổ .
"Ba người không phải lớp một." Lục cau mày nói.
"Thiếu tá vừa rồi mới nói, đây là lực lượng đoàn thể, tại sao chúng tôi không thể cùng một tổ, lại nói nếu anh mặt đen bị nguy hiểm, chẳng lẽ vì anh ta không cùng một tổ nên người khác không cứu anh ta sao?" Y Hi Nhi chỉ chỉ Tiệp Khắc, khiêu khích nói.
Đúng lúc đó, Tây Môn Dật cười nhẹ, ưu nhã nói: "Chỉ cần đồng tâm hiệp lực, không phân biệt cùng hay khác tổ, mọi người có mười phút hợp thành đội, 10 phút sau sẽ lên đường, trong ba ngày huấn luyện dã ngoại để xem bản lĩnh của các người đến đâu."
Tây Môn Dật nói như thế, vốn là có chút giao tình, nếu là cùng hội sẽ lập tức cùng đứng trên một chiến tuyến, đương nhiên, đại bộ phận vẫn là do tổ chức sắp xếp hàng ngũ.
Xe tải đưa mọi người đến một nơi trong núi sâu, Y Hi Nhi lén lút đi ra ngoài, tìm gặp Tây Môn Dật, hơn một trăm người chia làm vài xe, Y Hi Nhi rời đi nửa giờ cũng không người nào biết, cộng thêm bình thường Y Hi Nhi cũng không theo quy định, trừ Cố Nhã Thuần có thể đoán ra, không ai biết trong lúc này Y Hi Nhi làm gì.
Chen đến bên cạnh Tây Môn Dật, Y Hi Nhi sử dụng ánh mắt im lặng hỏi thăm người bên cạnh đang lái xe – Tiệp Khắc là ai?, Tây Môn Dật rộng rãi nhún nhún vai, bày tỏ Tiệp Khắc là người mình.
Vừa biết vậy, Y Hi Nhi lập tức không khách khí đánh một cái lên đầu của Tiệp Khắc, nhỏ giọng mắng: "Người mình mà đối xử với tôi như vậy? Nếu năng lực của lão nương thấp một chút, liền bị anh ta chơi đùa chết rồi." Y Hi Nhi không quên chuyện mặt đen ném mình xuống chân núi, hận nghiến răng nghiến lợi .
"Được rồi, anh ta đang lái xe, đừng để người khác phát hiện cô lên đây." Tây Môn Dật xách Y Hi Nhi đến ngồi trên đùi mình, xe bọn họ là xe đầu tiên, cộng thêm là xe tải lớn nên đầu xe cao, cho dù trên đường có người cũng không nhìn thấy mặt, huống chi nơi này là trụ sở bí mật, con đường sớm đã được dọn dẹp sạch sẽ, căn bản không có người, cho nên Tây Môn Dật cũng không sợ.
Y Hi Nhi lén nhìn buồng xe và đầu xe, xe tải lớn đầu xe chỉ có hai chỗ ngồi, trừ ngồi trên đùi Tây Môn Dật, Y Hi Nhi không có chỗ ngồi khác.
"Cha tôi đâu? Ông ấy sao không đến?" Y Hi Nhi hỏi, để ý một tháng nay anh ta cũng không tới xem cô? Anh ta đích thực là đang làm cha hay sao?
Tây Môn Dật cười cười, nghĩ thầm cha cô chính là sợ tới nhìn thấy cô sẽ mềm lòng, cho nên mới không đến, mặc dù không muốn da thịt của con gái bảo bối của mình bị thương, nhưng lại không bỏ được đứa bé bẫy không được sói, việc nhẫn tâm vậy Vũ Văn Bác vẫn phải làm, chờ nha đầu này thành thục, có năng lực, anh mới có thể an tâm giữ cô ở bên người.
"Hiện tại cha cháu có việc ở Nam Phi, coi như người làm chú như chú có lương tâm, đến xem cháu gái đáng yêu của mình một chút”. Tây Môn Dật cười siết chặt gương mặt của Y Hi Nhi, nhíu mày, trong một tháng nha đầu này gầy không ít, da cũng đen không ít, nhưng đã thay đổi khá nhiều